Giao lưu với các cựu chiến binh Nga

Có một bạn muốn giấu tên đã gửi tin nhắn cho TrungDN. Theo mình không có gì cần phải giấu cả, những tình cảm trong sáng này đâu có ủy mỵ yếu đuối, mà là chân thành, trong sáng. Tuy vậy tôn trọng ý kiến riêng, xin không nêu tên người gửi:

Có khi em là người đầu tiên đọc bài tường thuật bác viết cuộc gặp gỡ ngày hôm nay của các bác trong SGN. Em thú thật là em cảm thấy hơi cay mũi, và có gì đó ướt ướt nơi khóe mi. Xúc động lắm bác ạ.

Em định post những dòng này lên 4rum, nhưng thấy ngại quá. Đành tâm sự riêng với bác vậy! Đã lâu rồi em chưa xúc động, em là người giỏi kiềm chế trong tình cảm. Nhưng chỉ có đọc bài của bác thôi, và chứng kiến từ đầu đến cuối những hành động của các bác dành cho các cụ Cựu chiến binh, em cảm thấy thực sự mình thật hạnh phúc khi có được những người bạn như các bác.

Kính chúc bác sức khỏe! Chúng ta cùng chờ đợi hành động của các bác NNN ngoài Bắc.
Những người ít nhiều đã trải qua thời kỳ chiến tranh đó như bọn anh thì rõ ràng có một tình cảm hơi đặc biệt rồi. Và cũng muốn truyền đạt lại cho thế hệ sau những tình cảm chân thực đó. Qua tin nhắn của em anh thấy có lẽ mình đã làm được một phần điều đó. Cám ơn em nhiều.
Mà tại sao lại không dám post lên 4rum. Anh thấy nên lắm chứ. Xin phép em anh sẽ post lên mà vẫn tôn trọng ý muốn của em nha.
 
Bác Trung thật tuyệt vời. Có lẽ nếu gửi bài của bác - một bài viết thật súc tích, chân thực, giản dị mà thấm đượm tình cảm - cho báo nào đó là kiếm được bộn tiền cho NNN đó. Em xin copy ra Word, trình bày lại cho dễ đọc để tối nay "nghiền" thật kĩ. Nhưng bác kể thế thôi nha, bác kể hết trước thì ra đến HN, tụi em bị giảm đi mất một chút "tò mò" :D
 
Nhà tài trợ 2 món quà chính (chưa muốn công khai tên tuổi) của chúng ta cũng rất cảm động khi đọc bài tường thuật của bác TrungDN, và tỏ lòng cảm phục nhiệt tình, tình cảm của các mem 3N. Họ cũng muốn gửi đến bác Trung và toàn thể ace 3N lời cám ơn đã cho họ cơ hội thể hiện tình cảm đối với nước Nga và các cựu chiến binh Nga.
 
Tôi xin tiết lộ với các bạn một thông tin quan trọng nhé:
Ông Anatoli (trưởng đòan) là bạn thân của tôi đã khá lâu. Ông này là 1 con người rất thông minh, hiểu biết và cực kỳ lịch sự. Trong lý lịch ông ấy chỉ viết đơn giản là quân nhân về hưu, làm nhiều việc liên quan đến Việt nam... nhưng hôm nay bác ấy mới tiết lộ mình nguyên là trung tá KGB đấy, sau đó chuyển thành FSB. Về hưu năm 1996 và chuyển sang làm bên ngòai.
Thế mới biết KGB (an ninh Liên xô) ngày trước người ta chọn người giỏi thật.
À, mà tớ cũng không đến nỗi dốt cho nên ông ấy mới thích kết bạn với tớ chứ, đúng không? :)
 
Ngày hôm nay các cụ CCB Xô-viết đã gặp gỡ giao lưu với các CCB Bộ đội Tên lửa VN. Cuộc gặp gỡ tuy không chính thức vì không ai nhân danh một tổ chức nào mà chỉ là những người đồng đội, những người bạn từng sát cánh bên nhau trong cuộc kháng chiến nay ngồi bên nhau nhớ lại chuyện xưa. Và trong buổi giao lưu này, tôi nghe lỏm (phiên dịch mà) được nhiều mẩu chuyện xin kể cho các bạn nghe.
- “Tôi đã hai lần được gặp Bác Hồ” - Cụ Valentin
Trong thời gian phục vụ tại Việt nam, tôi đã hai lần được gặp Bác Hồ, vị Chủ tịch của VNDCCH. Hồi đó, sau khi chúng tôi đánh cho Mỹ những đòn chí mạng, chúng ra sức săn lùng các trung đoàn tên lửa chúng tôi. Có lúc chúng tôi đã phải ém sát Thủ đô Hà nội vì dạo đó khu vực 30-40 km quanh chưa bị Mỹ ném bom. Vào khoảng tháng 1 năm 1966, chúng tôi được thông báo là sẽ có vị Chủ tịch nước VNDCCH đến thăm đơn vị (chắc là dịp bác Hồ đi chúc Tết các đơn vị bộ đội - TG). Khi đó chúng tôi luôn luôn ở trong tình trạng báo động nên một số sĩ quan và chiến sĩ vẫn phải trực chiến, còn một số khác thì xếp thành hàng để chuẩn bị đón bác. Chúng tôi thấy nhiều xe ô tô đến đơn vị, rồi có hai xe con mầu đen đến thẳng chỗ chúng tôi đang đứng xếp hàng. Từ cái xe thứ hai Bác Hồ bước ra, thong thả tiến đến trước hàng quân và nói bằng tiếng Nga rất rõ ràng («на чистом русском языке»): “Xin chào các đồng chí”. Một nỗi xúc động đặc biệt trào lên trong lòng tôi. Tôi không thể ngờ rằng ở đất nước xa xôi này, tôi lại được nghe một vị Chủ tịch nước nói với chúng tôi thân mật bằng chính tiếng nói của chúng tôi như thế. Không còn một cảm giác xa cách nào nữa. Không có bảo vệ, không cần phiên dịch, Người nói chuyện thân mật với chúng tôi bằng tiếng Nga. Người ôm hôn từng người một. Đến bây giờ, hình ảnh chòm râu thưa nhưng rất dài của Bác tôi còn nhớ như in. Chúng tôi cũng được Người kể lại là năm 1919, Người đã sang Nga đến Matxcơva để tìm gặp Lê-nin.
Lần thứ hai Bác Hồ đến thăm đơn vị chúng tôi là vào khoảng tháng 3 năm 1966. Tiếc là lần đó đến phiên tôi phải ngồi trực chiến. Tôi chỉ nhìn thấy Người qua khung cửa kính từ Trạm điều khiển tên lửa mà thôi.

Khi tôi về nước, tôi lại được đích thân Thủ tướng Phạm văn Đồng chiêu đãi và trao Huân chương Hữu nghị đấy. Lần ấy chúng tôi có 5 người hết nhiệm kỳ về nước. Ngày 10 tháng 5 năm 1966, chúng tôi được đưa đến Hội trường, tôi không nhớ là ở đâu, chỉ biết là ở Hà nội. Thủ tướng ngồi nói chuyện với chúng tôi, cùng dự tiệc với chúng tôi và trao cho tôi chính tấm Huy chương hữu nghị này đây.

- “Ngô thì ngô – cứ ăn ba bát” – Anh Thận, nguyên là sĩ quan bộ đội tên lửa.
Hồi đó chính tôi đi đón đoàn chuyên gia đầu tiên từ biên giới Trung quốc về đấy. Hóa ra là có cả cụ Valentin ở trong đoàn đó mà tôi đâu có nhớ đâu. Tôi được đi đón đoàn về khu Tắc kè vùng núi Yên Thế. Ở đó là trại huấn luyện 1 của chúng tôi mà. Các chuyên gia ở khu riêng, còn chúng tôi ở khu riêng. Hàng ngày thì ra xe máy để học tập chung, còn ăn cơm riêng, ở riêng hết. Chúng tôi vẫn thường bảo nhau: “Khi mình đói thì các bác no, khi mình no thì các bác đói”
Nghe đến đây cụ Valentin phản ứng liền: Chúng tôi chưa bao giờ bị đói cả. Mặc dù rất khó khăn nhưng khẩu phần của chúng tôi luôn luôn đầy đủ. Cả sau này nữa, chưa có một Cố vấn Liên xô nào có thể than phiền là bị đói cả. Còn các chiến sĩ Việt nam thì có thể khác. Tôi thấy họ chỉ ăn ngày ba bữa. Lúc cơm, lúc thì cái gì khác ấy. Công việc thì nặng nhọc, có thấy ai béo được đâu. Nhwung tinh thần của họ thì thật đáng khâm phục.
Anh Thận lại tủm tỉm: Không phải tôi nói là các đồng chí Cố vấn bị bỏ đói đâu. Chuyện là thế này này: Buối sáng chúng tôi dậy từ 6 giờ, ăn sáng từ 7 giờ. Lúc đó các Cố vấn đang ngủ. Đến chín giờ họ mới dậy và đi ăn cơm thì lúc đó chúng tôi lại đói rồi. Đến 12h chúng tôi đi ăn cơm thì thì họ lại đói. Chiều về lúc 15h Họ ăn cơm thì chúng tôi lại đang đói và đến 17h thì chúng tôi ăn cơm và họ lại đói rồi. Thế nên “Khi mình đói thì các bác no, khi mình no thì các bác đói” là thế đấy. Chúng tôi thì quen rồi, ăn cơm cũng được mà ăn khoai ăn sắn cũng chiến đấu tốt. Có lần có con rắn bắt chuột, to bằng bắp tay thế này này, chui vào nhà. Thế là anh em bắt ra làm thịt, gọi cả các bác Cố vấn đến ăn ấy chứ.
Cụ Valentin reo lên: Thế là đúng rồi, đó là lần đầu tiên, và cũng là lần duy nhất trong đời tôi được ăn thịt rắn đấy.
Anh Thận lại nhớ lại chuyện nữa: Khi chuẩn bị đón đoàn Cố vấn Liên xô, anh em bảo nhau cố học lấy một câu chào tiếng Nga. Lẩm nhẩm mãi không thuộc câu «Добро пожаловать», thế là lính nhà ta vốn tếu táo nên đổi thành “Ngô thì ngô – cứ ăn ba bát”. Ấy thế mà dễ thuộc, thế là rồi nói được «Добро пожаловать». Nhưng đến khi gặp đoàn Cố vấn Liên xô ở biên giới thì hô lung tung cả, anh thì «Добро пожаловать», anh thì “Ngô thì ngô – cứ ăn ba bát
 
:D Nghe những câu chuyện thế này thật cảm động bác Trung ạ. Thế hệ như cháu thực sự hiểu biết về những điều này còn quá ít. Thật may mắn khi được nghe những câu chuyện từ chính các bác cựu chiến binh kể, chân thực và xúc động.
 
Có một bạn muốn giấu tên nói:
Có khi em là người đầu tiên đọc bài tường thuật bác viết cuộc gặp gỡ ngày hôm nay của các bác trong SGN. Em thú thật là em cảm thấy hơi cay mũi, và có gì đó ướt ướt nơi khóe mi. Xúc động lắm bác ạ.

Em định post những dòng này lên 4rum, nhưng thấy ngại quá. Đành tâm sự riêng với bác vậy! Đã lâu rồi em chưa xúc động, em là người giỏi kiềm chế trong tình cảm. Nhưng chỉ có đọc bài của bác thôi, và chứng kiến từ đầu đến cuối những hành động của các bác dành cho các cụ Cựu chiến binh, em cảm thấy thực sự mình thật hạnh phúc khi có được những người bạn như các bác.

Bạn ạ, những gì mà anh em làm cho mình, chúng ta sẽ không bao giờ quên.
 
Xin gửi thêm mấy cái ảnh chụp tại buổi giao lưu với các CCB Việt nam

CCBSGN13.jpg

CCBSGN14.jpg


Nghệ sĩ Nguyệt Hải đang hát bên cạnh tấm ảnh chụp quả tên lửa đang cất cánh do chính bác chủ nhà Huỳnh Thanh chụp. Chính bẳng quả tên lửa này, lần đầu tiên Bộ đội tên lửa VN đã tiêu diệt chiếc máy bay trinh sát không người lái, bay ở độ cao tối thiểu nhất 800 m mà tưởng rằng Tên lửa ta không thể bắn trúng được.
CCBSGN07.jpg


Thiếu tướng Trần Chí Cường, nguyên Phó Chủ nhiệm Hậu cần cũng tới tham dự.Thiêu tướng là người trực tiếp tổ chức vận chuyển tên lửa từ Liên xô về Việt nam.Trước kia Thiếu tướng đã từng học ở Lêningrat và nói chuyện trực tiếp với các CCB Nga bằng tiếng Nga.
CCBSGN16.jpg

CCBSGN17.jpg


Ông Lưu Trọng Lân, nhà văn quân đội, tác giả cuốn sách "Điện Biên Phủ trên không - hồi ức về những ngày ấy" đang chủ trì buổi giao lưu
CCBSGN20.jpg


Người ngồi ghế ở giữa là ông Huỳnh Thanh, chủ nhà. Năm 1966, Ông là tiểu đội trưởng trong tiểu đoàn 63 Bộ đội tên lửa là đơn vị đầu tiên tiếp thu vũ khí tên lửa mới của Liên xô giao cho Việt nam. Ông được được ông Kolesnikov nhắc đến trong cuốn Hồi ký của các CCB Nga như là chàng thanh niên người Sài gòn, lanh lợi và chỉn chu.
CCBSGN22.jpg


Cuong, thành viên của 3N tích cực nhất trong việc tổ chức các buổi gặp mặt của các CCB Nga với 3N và với các CCB SGN.
CCBSGN29.jpg


CCBSGN33.jpg


Khi nói chuyện thì cụ nói tiếng Nga, vậy nhưng khi kể lại hồi ức của mình thì cụ vẫn phải nhờ đến Cuong nhà mình
CCBSGN35.jpg


Cụ Valery: Việt nam và Liên xô đã hợp tác chắt chẽ với nhau để giành thắng lợi trong chiến tranh. Bây giờ chúng ta phải cùng nhau hợp tác để giành thắng lợi cả trong hòa bình.
CCBSGN40.jpg


Trao kỷ niệm chương "Chiến thắng B52"
CCBSGN44.jpg

CCBSGN45.jpg

CCBSGN49.jpg


Trao tăng cuốn sách "Biện Biên phủ trên không"
CCBSGN51.jpg


Chụp ảnh chung
Tiếc quá là hôm đó liu tiu thế nào mà 3N quên mất
CCBSGN57.jpg


Cháu bắt nhịp cho các cụ kho rầm KACHIUXA
CCBSGN62.jpg


Nâng ly nào
CCBSGN76.jpg


Anh Thận, người đã đón các chuyên gia Liên xô đầu tiên sang Việt nam
CCBSGN77.jpg


"Ngô thì ngô - cứ ăn ba bát"
CCBSGN78.jpg


Chia tay với thiếu tướng Trần Chí Cường
CCBSGN80.jpg


Trước khi chia tay phải hát một bài
CCBSGN82.jpg

CCBSGN84.jpg
 
Em xin cám ơn tất cả mọi người, đặc biệt là bác Cuong và bác Trung - hai người đã làm cho buổi gặp mặt thành công tốt đẹp.
 
А переведите нам, пожалуйста, на русский подписи к этим фото про вьетнамских ветеранов.

Мы у нас на форуме тоже эти фото собираем:
http://www.nhat-nam.ru/phpBB2/viewtopic.php?t=1055
 
Hôm nay ngồi với các cụ ăn tối, mới để ý xem cái ảnh của anh Trần Phúc Cán. Lật mặt sau, tôi sững sờ vì nét chữ của anh đẹp quá. Cố lấy máy ảnh chụp lại cho các bạn xem này.
tulieu001.jpg

tulieu002.jpg


Ngoài ra còn một số ảnh nữa chụp các cụ từ ngày xưa, để mai scan và gửi lên sau.

Tối nay chỉ có Nina, Cuong và TrungDN. Matador kêu đến nhưng chả thấy đâu. Mất công để dành 1/2 chai cô-nhắc "Пять звездочек". Ảnh đây:

Trên tầng thượng của KS REX
hanhuyen002.jpg


Mariana khoe những ảnh mới chụp ở Delta Mekong
hanhuyen003.jpg


hanhuyen005.jpg

hanhuyen006.jpg

Dọn đồ ăn ra bàn rồi. Vẫn để dành ghế và chén đũa cho Ma mà Ma không đến.
hanhuyen008.jpg


USY cũng tham gia, nhưng là qua điện thoại. Ngày xưa gọi là "ăn qua loa"
hanhuyen009.jpg


Bí cũng đang "ăn qua loa"
hanhuyen010.jpg


Cũng phải có cái ảnh chụp cùng với các cụ chứ. Không nhẽ lại "quên mình".
hanhuyen011.jpg


Hình như Nina nhanh chân hơn linhphương nên được nhận là cháu nuôi rồi
hanhuyen012.jpg


Thảo nào du khách ai cũng thích đến REX
hanhuyen013.jpg


Bên tượng Bác Hồ
hanhuyen015.jpg

hanhuyen017.jpg
 
ozes nói:
А переведите нам, пожалуйста, на русский подписи к этим фото про вьетнамских ветеранов.

Мы у нас на форуме тоже эти фото собираем:
http://www.nhat-nam.ru/phpBB2/viewtopic.php?t=1055
@ozes: Вы просто молодцы.
Перевод завстра сделаю вам, а сейчас сил уже неет. Обещаю.
 
hungmgmi nói:
Hai mem áo dài đứng sau lưng các cụ là ai đó bác? :lol:
Hùng ơi, trừ khách và Nina ra, chỉ còn hai bác Trung và bác Cuong mà Hùng lại còn hỏi. Toàn hỏi khó :lol: :lol: . Đang định trách móc là các bác "ăn mảnh", nhưng xuống đến hình đấy thì hiểu ra, thu hồi lại lời trách, bác Trung ạ. :lol:
 
TrungDN nói:
Перевод завстра сделаю вам, а сейчас сил уже неет. Обещаю.
@ozes: Вы сами раставьте, пжлст, переведенные подписи к фотографиям.

Nghệ sĩ Nguyệt Hải đang hát bên cạnh tấm ảnh chụp quả tên lửa đang cất cánh do chính bác chủ nhà Huỳnh Thanh chụp. Chính bẳng quả tên lửa này, lần đầu tiên Bộ đội tên lửa VN đã tiêu diệt chiếc máy bay trinh sát không người lái, bay ở độ cao tối thiểu nhất 800 m mà tưởng rằng Tên lửa ta không thể bắn trúng được.
Артистка Нгует-Хай выступает на фоне знаменитой, сделанной самым хозяином этого дома, ветераном Хюнь-Тхань фотографии: пуск ракеты, впервые сбившей безпилотного самолета, летавшего на минимальной высоте 800м, где до этого считалось недостигаемой для ракет.

Thiếu tướng Trần Chí Cường, nguyên Phó Chủ nhiệm Hậu cần cũng tới tham dự.Thiêu tướng là người trực tiếp tổ chức vận chuyển tên lửa từ Liên xô về Việt nam.Trước kia Thiếu tướng đã từng học ở Lêningrat và nói chuyện trực tiếp với các CCB Nga bằng tiếng Nga.
Генерал-майор Чан Тьи Кыонг, бывший Замначальника Тылового обеспечения был на встрече. Генерал-майор в свое время самолично организовал перевозку ракет из СССР во Вьетнам. Он учился 3 года в г. Ленинграде и свободно общается с Русскими ветеранами на русском.

Ông Lưu Trọng Lân, nhà văn quân đội, tác giả cuốn sách "Điện Biên Phủ trên không - hồi ức về những ngày ấy" đang chủ trì buổi giao lưu
Военный писатель Лыу Чонг Лан, автор сборника мемуаров «Воздушный Дьен-Бьен-Фу – вспоминания о тех днях» - организатор встречи

Người ngồi ghế ở giữa là ông Huỳnh Thanh, chủ nhà. Năm 1966, Ông là tiểu đội trưởng trong tiểu đoàn 63 Bộ đội tên lửa là đơn vị đầu tiên tiếp thu vũ khí tên lửa mới của Liên xô giao cho Việt nam. Ông được được ông Kolesnikov nhắc đến trong cuốn Hồi ký của các CCB Nga như là chàng thanh niên người Sài gòn, lanh lợi và chỉn chu.
Сидячий в середине – хозяин дома, где была встреча. В 1966г, он был Командиром взвода при 63 дивизии, принявшей ракеты у Советскиз Советников. О нем вспомнил Колесников в своем вспоминании в книге «Вьетнамская война – Как это было» как сообразительный и аккуратный уроженец Сайгона.

Cuong, thành viên của 3N tích cực nhất trong việc tổ chức các buổi gặp mặt của các CCB Nga với 3N và với các CCB SGN.
Cuong, участник форума «Россия в моей душе», самый активный организатор встреч Советских ветеранов с участниками форума (25.09) и с вьетнамскими ветеранами (26.09).

Khi nói chuyện thì cụ nói tiếng Nga, vậy nhưng khi kể lại hồi ức của mình thì cụ vẫn phải nhờ đến Cuong nhà mình
На русском генерал-майор разговаривал с ветеранами, а вот для выражения своих вспминаний не хватает слов, и пришлось прибегнуть к помощи нашего Сuong.


Cụ Valery: Việt nam và Liên xô đã hợp tác chắt chẽ với nhau để giành thắng lợi trong chiến tranh. Bây giờ chúng ta phải cùng nhau hợp tác để giành thắng lợi cả trong hòa bình.
Валерий Василевич: Вьетнам и Советский Союз плечом к плечу воевали и победили. А теперь мы должны тесно сотрудничать чтобы добивать успехов в мирное время.

Trao kỷ niệm chương "Chiến thắng B52"
Вручение памятных значков «Победа над Б-52»

Trao tăng cuốn sách "Biện Biên phủ trên không"
Вручение книги «воздушный Дьен-Бьен-Фу»

Chụp ảnh chung - Обязательно – общая фотография
Tiếc quá là hôm đó liu tiu thế nào mà 3N quên mất (к сожалению, мы-то забыли).

Cháu bắt nhịp cho các cụ kho rầm KACHIUXA
Дирижерочка перед большим хором – «Катюша»


Nâng ly nào
Очередной тост

Anh Thận, người đã đón các chuyên gia Liên xô đầu tiên sang Việt nam
Тов. Тхан, который лично встречил первых Советских Советников во Вьетнаме.

"Ngô thì ngô - cứ ăn ba bát" - «Хоть кукурузу – съедим три миски»
(Примерно так звучит "Добро пожаловать" на вьетнамском и смысль на вьетнамском)

Chia tay với thiếu tướng Trần Chí Cường
Последнее указание генерал-майора: «Перед Вами еще долгий путь до столицы. Так что берегите здоровья»

Trước khi chia tay phải hát một bài - Еще одну песню на прощание
 
hungmgmi nói:
Hai mem áo dài đứng sau lưng các cụ là ai đó bác? :lol:
Thảo nào cứ bị người ta gọi là Gà mờ. Nhìn thế mà không biết à.
Mấy hôm trước bác Cuong cứ gạ anh em 3N ọp ẹp trên tầng thượng KS REX chả ai hưởng ứng cả. Hôm nay xem ảnh mới thấy tiếc chưa. Nhưng thôi cũng là may, chứ không có khi lại mất đoàn kết nội bộ ấy chứ...
 
Back
Top