Kỷ niệm không bao giờ quên những ngày đầu ở Liên Xô

  • Thread starter Thread starter Bum
  • Ngày gửi Ngày gửi
Ồ tôi ko nhớ rõ họ đồng chí đó.Tôi cũng có ý nói vậy, mình nói về những kỷ niệm trong cuộc sống của mình trong thời buổi khó khăn đó. Chứ làm chính trị đâu phải việc của mình.
 
Thao vietnam nói:
. Nhân nhắc đến năm 1991 dù đã hết tháng Tám lâu rồi có nên mở topic về ГКЧП không nhẩy hay ta đợi tháng Tám năm sau hả các bác.
Chúng em đã nhắc đến rồi đó bác:
http://www.nuocnga.net/forum/viewtopic.php?t=822
 
Bum nói:
Bạn Thao vietnam chắc chưa thưởng thức món СЕЛЕДКА,
Những món mà bác Bum nhắc đến em chưa được biết, mà tên đồ ăn rắc rối quá đi, riêng bánh mì đã hơn chục cái tên em không sao nhớ được. Em vốn không bạo ăn nên biết ít món, ngay cả шашлык hay окорок ngon thế nhưng mới đầu nhìn thấy sợ sờ sợ là. Nhân bác nhắc đến hình ảnh đồng chí phó tổng thống Liên Xẩytong cuộc họp báo em xin kể một câu chuyện khác. Đó là khoảng giữa năm 1991, khi đó tồn tại đồng thời 2 thể chế, có một cuộc gặp gỡ giữa thanh niên Mỹ với tổng thống Liên Xô và tổng thống Liên bang Nga qua cầu truyền hình . Vụ này họ cho lên hình từ khâu chuẩn bị, có thể thấy các nhân viên kỹ thuật thử micro "Alô alô 1234..." ... rồi gắn micro vào ve áo cho các ông ấy như thế nào... Trong chwơng trình có một lân Eltsin mở đầu thế này: "Trước đây tổng thống Gorbachev đã từng gọi tôi là một thây ma chính trị (политическая трупа) ...". Lúc ấy nhìn nét mặt tẽn tò của Gorbachev cộng với vóc dáng nhỏ nhắn hơn đối thủ thấy ông ta thấy lép vế quá ...
Cũng khoảng thánh Ba, tháng Tư 1991 trước cuộc trưng cầu dân ý về sụ tồn tại của Liên Bang Xô Viết có một áp phích cổ động mà em nhớ mãi là hình bản đồ Liên Xô có những cái lạt vắt qua như ta chuẩn bị cắt bánh chưng với câu ".... phụ thuộc vào bạn"
Theo em biết thì họ không có bánh chưng, rành ẩm thực Nga như bác Bum có biết họ lấy ý tưởng từ đâu cho áp phích này không?
 
Thời gian trôi đi, những ngày cuối tháng 10 lại đến... Cảm xúc lại ùa về. Ngày đầu tiên được đặt chân đến nước Nga thân yêu...
Em không có cái may mắn như các bác (thực sự là may mắn đấy) được tới mảnh đất ấy khi còn tên gọi Liên Xô, nhưng em cũng xin phép được "ăn ké" vào topic này của các bác để thi thoảng được nhắc lại nhũng kỷ niệm không bao giờ quên...
 
@ Tamnguyenmottthuo: Thì bạn cứ góp chuyện đi, sao lại là ăn ké. NNN được như hôm nay là kết quả của nhiều đóng góp mà. Tôi chờ đợi chuyện của bạn .
 
@Thao vietnam: Em dùng từ "ăn ké" là vì tiêu đề của topic này là "Kỷ niệm ..... ở Liên Xô", còn em thì chỉ có kỷ niệm về nước Nga thôi. Nhưng cũng là một các bác nhỉ!

...... Đấy là thời gian mà đi đâu ai cũng hỏi:"Học tiếng Nga làm gì nữa?". Có lẽ vì thế khi biết mình là 1 trong 2 sinh viên đứng đầu lớp được đi thưc tập sinh ở Nga em vui lắm, tự hào lắm nhưng vẫn băn khoăn: đi hay ở? Nào là: "Học bổng bấy giờ không đủ chi tiêu đâu, lại phải mấy tháng sau mới được nhận nên cứ phải xin tiền bố mẹ nhiều nhiều...". Nào là: "Dạo này bọn đầu trọc hoành hành dữ lắm, an ninh không đảm bảo đâu..." Rồi cái bằng chuyên ngành II tiếng Anh đang học dở vì "Sau này chắc gì đã tìm được việc bằng tiếng Nga" phải gác lại về tha hồ mà trả nợ môn.....
Thế nhưng những nỗi băn khoan ấy đã không thắng nổi tình yêu nước Nga, được nắm lấy cơ hội đặt chân tới đất nước mà mình hằng yêu mến, được thực hành thứ tiếng mình đã gắn bó gần chục năm trời, dù có thể, lúc đầu sang đấy "mình nói người Nga không hiểu, họ nói mình không hiểu"!.... Thế là đi, để có bao kỷ niệm sau mấy tháng trời (dù chỉ mấy tháng thôi) được ở trên đất nước mến yêu thứ 2 sau đất Mẹ, để cứ mỗi tháng 10 về lại nhớ....

Quẩn quanh thế mà vẫn chuyện ở Việt Nam. Hôm sau em sẽ chuyển sang chuyện ở Nga vậy.
 
@ tamnguyenmotthuo : bác nói [color=blue:a0ca19a458]thực hành thứ tiếng mình đã gắn bó gần chục năm trời[/color], rồi được đi Nga thực tập sinh, nên em cứ xin phép đoán mò rằng bác học chuyên ngữ :D. Nếu bác cùng cánh Sư phạm Ngoại ngữ Hà Nội thì ở chỗ này có "hội" đấy bác ạ, nếu em đoán trúng thì bác ghi tên nha :D

http://www.nuocnga.net/forum/viewtopic.php?t=3286

Rất mong bác tiếp tục đóng góp những kỉ niệm về đất nước Nga với chúng em nhé.
 
@HVNN: Bác "đoán mò" thế mà cũng gần trúng đấy ạ. Em học chuyên ngữ, nhưng không phải ở trường chuyên ngữ thuộc SPNNHN vì em không phải là "người Hà Nội gốc" như bác. Nhưng em đúng là cựu sinh viên SPNNHN đây ạ. Bác đoán trúng thế rồi thì em xin ghi tên ngay ạ. Đúng là "Рыбак рыбака видит издалека"
 
Phải thú thật, những ngày đầu tiên trên "đất khách quê người" đối với bọn em không dễ dàng lắm. Phần vì mệt mỏi sau chuyến bay dài 17 tiếng. Phần vì nhớ nhà, nhớ người thân. Lại thêm cái ảm đạm của tiết trời cuối thu, khi vẻ "sặc sỡ, huy hoàng" của "những khu vườn như lửa sáng ngời" từng nghe tả trong sách vở không còn nữa mà trước mắt là một màu xám đục, lạnh lẽo của trời chiều.
Cảm giác đầu tiên là đói! Trên máy bay có ăn được gì đâu. Lại vào dịp cuối tuần nên nơi đổi ngoại tệ của trường không làm việc, chẳng thể mua được gì dù biết có căng-tin ở ngay tầng 2 của ký túc xá. May mà đã được "cảnh báo" trước về vấn đề học bổng nên ngoài tiền ra bọn em còn mang theo lỉnh kỉnh đủ các thứ sinh hoạt hàng ngày, trong đó có mỳ tôm và ruốc. Thế là 2 ngày đầu tiên chỉ ăn mỳ tôm với ruốc....
Đêm đầu tiên không thể ngủ. Nhưng cũng đã có được ấn tượng đẹp về nước Nga: Những bông tuyết đầu mùa! Em chẳng thể tả được cái cảm giác lần đầu tiên thấy tuyết. Nó là lạ, lâng lâng, say sưa...... Chỉ biết cứ đứng mãi bên cửa sổ ngắm mãi không chán. Nghe một nhà văn tả "những bông tuyết đầu mùa có vị của trái dưa hấu non". Chẳng biết có đúng không, hay đó là do cảm nhận của mỗi người.
 
Back
Top