Mùa thu trong đáy mắt em.

Thu làm For ốm mất rồi
Xung quanh For lá đỏ rơi đầy giường
Thương For thì Bí có thương
Nhưng xa cách quá ...
 
:) Nghe Tykva nói “xương” mà tự nhiên muốn làm nũng mấy câu quá à.

[color=darkblue:a8a1e4964b]Bão ở đâu dội về khiến toàn thành phố mưa tơi tả. Những chiếc xe máy chạy vèo vèo cho nhanh về nơi tổ ấm. Những chiếc áo mưa đủ màu tùm hụp rẽ ngang, chạy thẳng làm bắn những vũng nước bên đường trong giờ cao điểm cũng như giờ thấp điểm. Những chiếc lá vàng lìa cành bay vội vàng vì gió táp mưa sa chứ không phải bởi mùa thu. Lạnh lẽo, tối tăm , uớt át . Những hạt mưa hắt vào da mặt vuốt không kịp, còn đầu óc đâu mà nghĩ ngợi gì nữa chỉ mong mau mau chóng chóng đi đến nơi về đến chốn, làm một món gì cho ấm bụng .
Sáng ngày ra, mưa tạnh. Đường phố lại tinh tươm sau mưa. Có vài chiếc xe đạp chở đầy những túi hạt sen cuối hạ như chào mời khách qua lại. Mấy chiếc xe ba bánh bày những chùm nho không hạt vừa xanh vừa vàng của vùng đất Ninh Thuận đang chậm rãi qua con phố đông đúc. Le lói còn sót lại trong đám lá, một vài bông hoa đỏ của mùa hè đã qua. Mặt trời hồng hào rạng lên ở phương đông . Nắng chứa chan yêu thương.[/color]
 
Bác Forchia à, như bác NguyenAnh viết ở mạch bên cạnh thì bác là một bác gái? Nếu đúng vậy thì số em đen đủi quá, toàn trêu phải mấy bác gái đang sắc yêu thôi. Em viết là "Bác đừng sợ, em đủ thời gian để đọc những gì bác viết ở mạch bài này." là nói ngược đùa bác chút, tức là để bác đỡ khó chịu khi thấy em cứ chui vào nói những câu ngang phè khác với nhiều tâm sự của các bác gái mà bác thường nghe.

Chỉ thế thôi chứ từ rày em tiệt không dám trêu bác nữa đâu. Bác đa cảm mờ hay xúc động thế cơ mà. Bác nhỉ?
 
[color=darkblue:1d4b691413]Nón Thuý.
Người bạn nhờ ngừơi quen gửi cho Hằng một món quà mà không nhân dịp nào cả. Khi đến nhận quà, Hằng đã rất thích thú khi cầm nó trong tay. Một chiếc nón rất nhẹ, mỏng, trắng, quai nón màu cũng hay hay. Chiếc nón được chằm rất khéo từ đường cước mịn nhỏ đến cách bắt vành nón tròn , quả là cô gái chằm nón ấy chắc rất khéo tay. Một vài hình ảnh mang tính ước lệ phong cảnh sông nuoc nơi ấy ẩn hiện trong lớp lá mỏng như mây. Nón này có lẽ không dùng cho che nắng , che mưa như chính công dụng của nó từ bao đời nay vẫn thường dùng, nó dành làm quà - một vật kỷ niệm gửi tặng cho nhau. Hằng treo chiếc nón trên bức tường , cô không treo úp mặt nón mà để nó trưng ra.Chiếc nón – món quà bình dị nhưng đáng trân quí ấy sẽ đồng hành cùng tình bạn của Hằng.
Một món quà ngẫu nhiên trùng vào dịp Trung thu – trăng tròn .[/color]
 
Sáng chủ nhật, mưa.
Loanh quanh chẳng biết đi đâu
Ngồi đồng quán cóc gầm cầu chữ Y
Nhớ em tôi gọi hai ly
Em nơi xa ngái có gì lạ không?
Sáng nay vần vũ cơn giông
Sài gòn áp thấp biển Đông rớt vào
Tôi và trời đất nôn nao
Giọt cà phê lẫn ầm ào tiếng mưa.

Xa xăm quạnh những bãi bờ
Dòng sông thêu nắng bây giờ ở đâu?
(Bùi Đức Long, báo PNCN)
---
Hôm nay, một ngày đầu tháng 9, lan man có nhiều quá không nhỉ?
 
[color=darkblue:3753430735]muathu.com[/color]
[color=darkblue:3753430735]Chị họ nhớ nhà quá, đánh dây thép về qua mail với tít đọc giật cả mình: muathu.com. Hằng dịch mãi ra tiếng Việt cho xuôi ; nào là mùa thu. com , nào là mưa thu .com ; hay múa thử.com… vẫn không đúng lắm thì phải. Hằng bật YM lên nối đường dẫn vào tên của chị hỏi lia lịa” muathu.com của chị thế là có nghĩa chính xác nhất là gì?” chị cuời rách cả mang tai “ em ơi, sao mà em dốt thế… đấy là mùa thu chấm cốm … hiểu chưa.” Ở bên này, lá cây đang tơi bời thay màu , đẹp lung linh .Thảm lá trên đầu nghiêng che bờ vai mềm mại của chị.Dưới chân chị, lá chưa khô hẳn, nằm im lìm chờ thêm nhiều cái gió nữa để trở thành tiếng xào xạc khi có chân người bước qua. Mùa thu ở bên này, đã khá lạnh và gió. Cả rừng lá cây đẹp hơn tranh vẽ, mê ly lắm ! Vậy mà chị vẫn thèm hương vị quê nhà : tiếng lá rơi trong chiều hoàng hôn bên hồ lộng gió, tiếng còi tàu thong thả vào ga, mùi rơm lúa nếp , mùi hoa bên hiên nhà xưa, nhất là mùi hương cốm sữa thoảng lan nơi góc phố nhỏ.
Hằng hiểu rồi, Hằng sẽ gửi cho chị tất cả những gì mà mùa thu nơi quê nhà đang có để chị bớt nhớ. Chị cười tươi nhưng mắt chị rơm rớm …[/color]
 
[color=darkblue:4b699ca18e]Mưa thu[/color]
[color=darkblue:4b699ca18e]“Cuối trời mây trắng bay
Lá vàng thưa thớt quá…” Một khung trời xa , một buổi chiều cũng xa, một cơn mưa đủ làm uớt áo, vỉa hè loáng nước, bờ mi cũng thấm nước, nhưng lạ chưa , mưa hôm ấy có vị mặn của muối…
”Những chiều mưa , thương quá những chiều mưa. Mắt ai ướt cứ đổ thừa mưa ướt. ..” ( @ Trở lại vườn xưa của Hoàng Nguyên).Tháng 7 ta, mưa như trút nước . Nắng đấy, mưa ngay đấy. Bà bảo đấy là khi Ngưu Lang Chức Nữ gặp nhau. Thế liệu năm nay có 2 tháng 7, thì sao ? Chắc sẽ có đợt mưa to nữa nhỉ. Trời đất , đúng là như thời tiết.
Ngoài kia ong vẫn đùa vui cùng hoa , bướm ... đâu biết rằng mưa thu lạnh lẽo nơi này[/color]
 
Công việc nhiều như quân Nguyên cộng thêm những việc đang bị Sếp " đày ải", tôi " trốn" Sếp ngồi trình bày một truyện cực ngắn , may ra giải toả áp lực chăng. Xin mời các bạn trong NNN nếu lỡ bước vào đây... thư giãn cùng tôi 5'.
[color=darkblue:fb17a70d8f]Ông lão chơi cờ và những chiều bên hồ.[/color]
[color=darkblue:fb17a70d8f]Quanh hồ, chiều nào cũng hầu như những gương mặt quen thuộc ấy đến đây ngồi chơi thư giãn, đánh cờ. Hôm nào bị mưa chịu không thể giở bàn cờ ra chơi được thì họ đi dạo với tay mũ tay áo. Đó như là một nhu cầu thiết yếu của cuộc sống con người như cơm ăn , áo mặc. Ông lão do nhà ở xa nên thường đón xe buýt lên đây cùng đám bạn già của mình. Ông lão rất thích và mê món cờ tướng-vừa để vận động tay chân, đầu óc khoáng đạt vừa để thư giãn tuổi già. Đám bạn già lúc này lúc khác khi trời trái nắng có thể tạm vắng ông A hay ông B nhưng những buổi chiền bên hồ họ luôn luôn vui vẻ, hoà nhã, quý nhau thân tình tuy riêng trên bàn cờ các ông lão chiến đấu rất hăng , không nhường nhau nước nào. Sinh hoạt bình dị của đám bạn già này vào một chiều nọ có sự xáo trộn nhẹ nhàng bằng sự xuất hiện một bà lão cũng thích nhưng chỉ thích thôi...xem đánh cờ. Bà lão có khuôn mặt vóc dáng bình thường như bao bà lão khác nhưng tự phong thái của bà có một cái gì đấy toát lên làm các ông lão ý tứ hơn hẳn mọi ngày, hay họ bị hút bởi cách cười nghe rất khoáng đạt của bà lão. Trong đám bạn già. Bà đối xử đồng đều xưng hô “ông ông … tôi, tôi…” tất cả như nhau.Từ ngày có thêm bà lão, quân lương của đám bạn già phong phú hẳn. Khi thì bà đem đến dăm củ sắn luộc, lúc lại vài bơ lạc củ , cũng có khi là chục hồng chín… gọi là bồi dưỡng sức quân khiển cờ. Cái tình của đám bạn già chia sớt cho nhau thật dễ chịu.
Rồi một chiều, hai chiều- cả đám bạn già không thấy ông lão đến đây chơi cờ, họ hỏi nhau nhưng không ai biết tin tức gì. Họ đồng thanh cử bà lão đi thăm, vì dù sao bà lão cũng là “ hạt nhân nguyên tử” trong cả đám bạn già này, bà đi thăm là đúng nhất. Lọ mọ gọi xe ôm đầu xóm, bà xách theo chục cam sành lặc lè tìm nhà ông lão. Ông lão bị cảm, nằm bệt giường trong căn nhà rộng những 3 tầng lầu, con cái đi làm vắng cả, chỉ có bà vợ ở nhà quanh quẩn chăm ông lão. Nhướng cặp mắt mỏi mệt nhìn ra cửa , ông lão khá ngạc nhiên khi trông thấy bà bạn già. Giọng ông có chút run run tuy cố giữ cho bình thường:” Tôi cảm xoàng thôi, bà đến thăm làm gì. ..” – Bà nhìn chăm chăm vào gương mặt ấy rồi hạ giọng:” Không sao, tôi đến mang theo lời hỏi thăm của đám bạn già bên hồ thôi ông ạ. Ông cứ nghỉ ngơi tĩnh dưỡng … sớm khỏe để lại có mặt bên bàn cờ ông nhé”. Không biết nhờ có liều thuốc tây hay nhờ bàn tay cháo não chăm ông của vợ hay vì lẽ gì khiến ông khỏe lại nhanh lắm. Ông lại chờ xe buýt , mỗi chiều, đến nơi ấy ngồi đánh cờ, những khi mệt mắt mệt đầu ông đưa mắt ngắm vài cành liễu ngả bóng ven hồ, ngắm những tán lá đang bắt đầu sắc đỏ chuẩn bị rơi bời bời trên mặt hồ, và nhìn vào ánh mắt bình dị của người bạn già “hạt nhân nguyên tử” của nhóm, ánh mắt như muốn nói một điều dịu dàng “ Tôi cảm ơn !”. Và từ chiều ấy, ông lão luôn mang theo mình chiếc mũ màu vàng nâu để che nắng, che mưa, do chính tay “ hạt nhân nguyên tử” mua biếu tặng sau trận cảm hôm trước đến nơi này ngồi chơi cờ, ngắm lá, nhìn ai…[/color]
 
Tham gia hưởng ứng topic Mùa Thu với bà Mùa Xuân, kẻo lại bị mắng vốn là không chịu khích lệ (khiêu khích cho đổ lệ) bà nhé :lol:

[color=blue:0eabde2817]Hà Nội thu về

Thu về lãng đãng hồ Tây
Mờ giăng mặt nước sương, mây la đà
Thu về hối hả Hồng Hà
Mênh mang, cuồn cuộn phù sa đỏ ngầu
Thu về theo hạt mưa ngâu
Nửa trong nửa đục như màu tình yêu
Thu về bay bổng cánh diều
Triền đê xanh cỏ, ráng chiều vàng rơm
Thu về dìu dịu hương thơm
Từ hoa trái ngọt đỏ ươm ngoại thành
Thu về cao vút trời xanh
Tiếng chim rộn rã oằn cành sấu cong
Thu về theo gánh hàng rong
Chuối, hồng cùng với cốm Vòng quyện hương...

Thu về gợi nhớ người thương
Một thời chanh bưởi vấn vương tóc thề
Bây giờ ai cũng yên bề
Mà khi thu tới vẫn se se lòng
Nhớ ngày em đi lấy chồng
Heo may cũng nổi bão giông Bờ Hồ…[/color]
 
8) Mình mà có khiếu làm thơ thì Bạn NA " tèo" ngay từ câu mở đầu :lol: . Bạn NA lấy đâu ra ý tưởng để " vẽ" nên bài thơ trông bắt mắt như vậy!
NguyenAnh nói:
[color=blue:d4cb4ab202]Thu về theo hạt mưa ngâu
Nửa trong nửa đục như màu tình yêu[/color]
Nếu tình chỉ có hai màu
Tôi xin gánh chứ đục ngầu phần tôi!
 
[color=darkblue:45019aaf28]Nhật nguyệt.[/color]
[color=darkblue:45019aaf28]Đêm qua, sang canh hai rồi mà Chiến vẫn không ngủ được. Trằn trọc đếm 1,2,3… mong cho giấc ngủ về mau với mình cũng chẳng ăn thua. Ngồi dậy xuống bếp tự pha trà, châm thuốc rồi đem cả ấm trà lên phòng. Đêm nay, vẫn như mọi đêm , rất tĩnh mịch, trăng ngoài rằm chênh chếch chiếu nhờ nhờ trên bờ tường nhà đối diện. Mùi lá ổi như len vào phòng quấn trong màn đêm đầu thu se sẽ. Chiến với tay khép cánh cửa sổ cho bớt hơi sương, trở vào bàn mở computer lên. Chiếc máy chạy nhoằng nhoằng một hồi rồi hiện ra cửa sổ quen thuộc. Một dòng tin nhắn “ I’m here…” vừa như một lời chào, vừa như một sự mong chờ . Chiến nhanh tay gõ phím trả lời . Thời gian đi xuyên qua đêm vắng thật nhanh hơn ban ngày. Hai mái đầu chụm lại ở hai nơi đặt computer khác nhau , bàn tay vững chắc của Chiến như cầm gọn bàn tay thích làm thơ của dòng tin nhắn kia. Tâm hồn họ như giao hoà cùng nhau, một bài thơ “Nhung nhớ” ra đời . Đêm đã qua, ngày đang rạng dần. Một đêm không ngủ, nhưng lòng Chiến phơi phới sức xuân, Chiến như đang bay bổng giữa chín tầng mây mừơi tầng gió. Một đêm tuyệt diệu chỉ có vầng trăng làm chứng , trăng vẫn thức cùng họ suốt đêm.
Ánh ban mai đã dần dần lấp ló phía chân trời đằng đông, Chiến khẽ trở mình vươn vai trong cơn mơ , miệng hơi cười mãn nguyện. Chếch đằng tây, trăng vẫn thức. Một cơn gió lành lạnh thổi qua cành ổi xao xác. 2, 3 chiếc lá úa vàng rụng xuống. Tiếng quả bàng rơi lộp bộp đầu ngõ cũng không làm phiền giấc ngủ muộn của Chiến. Trăng ban ngày vẫn treo lơ lửng giữa khung trời thu phố thị.[/color]
Picture785.jpg

(Ảnh chỉ có tính chất minh hoạ)
 
Góp với bác Forchia bài chôm về mùa thu nè:

_______

Mùa thu về phố

Bắt đầu là một sớm trời xanh cao vòi vọi, lũ chào mào lách chách đu đưa quanh những trái ổi đào và những chùm quả roi mọng đỏ cuối mùa như làm xiếc. Ngoài hồ, búp sen nghiêng đầu cho những giọt sương chảy dài lóng lánh trên làn da hồng tím lịm, khe khẽ nở. Con thuyền nhỏ lách nhẹ nhàng, ở chỗ đuôi thuyền, nơi những chiếc lá sen xanh ngặt chưa kịp khép lại, một khoảng mặt hồ hiện ra pha màu trời cùng với hương sen thanh dịu khiến người ta tưởng trước mắt mình là ly kem cốm. Một ly kem xanh ngọc, ngọt thơm và mát lạnh.

Phía cánh đồng, sau tiết mưa ngâu và những cơn bão đầu mùa, các chân ruộng sũng nước nằm đổ ngang ngửa từng vạt tròn như những cái nong nia khổng lồ ai vừa ném. Mẹ khoác áo tơi, đội nón lá ra thăm thửa lúa nếp xanh non đang độ ngậm sữa. Khi mẹ xăn ống quần lên tới gối và lội xuống để nước bao quanh bắp chân thì bỗng có hơi gió lành lạnh, đi chìm và chậm thổi từ phía bãi sông lại làm mẹ thót rùng mình. Heo may đi tiền trạm đấy.

Mùa Thu về làng trước, giục cây hồng của bé mau dồn nhựa, giục vạt nếp của mẹ mau thành cốm, giục nải chuối tiêu bà dấm mau ngả vàng và giục những hạt giống rau của cha mau xanh ngắt màu thâm canh trước khi mùa đông tới. Sáng nay, Mùa Thu qua cầu vào phố. Mặt sông đùng đục đỏ chảy lặng lờ ra vẻ bình thản. Vẻ bình thản giả vờ đến nỗi tưởng doi đất xa xanh đang trôi ngược lại phía chân cầu. Thấp thoáng mấy nếp nhà tranh. Đa phần dân cư của cái doi đất giữa sông đã chất đồ đạc, chó gà lên thuyền ngược về quê cả. Còn lại một người đàn ông vẫn cố trỉa thêm đám ngô với hy vọng rằng mùa lũ năm nay sẽ không khốc liệt bằng năm ngoái. Người đàn bà rời khỏi mái tranh mờ khói với một cái rổ. Họ ngồi bên nhau, mùi cơm rang nồng ấm trong lúc những bẹ cải xanh muối vội cứ chực hăng lên. Mùa Thu nhúng đôi chân trần xuống bãi lấp xấp nước, chỉ thoáng sau, cát và phù sa đã theo nhau rơi hết, chỉ còn một ngấn phù sa mờ mờ như vết ngấn ở bức tường dãy nhà lúp xúp ven sông sau mỗi lần lũ rút.

Đám thanh niên sặc sỡ trong những bộ áo váy tay dài. Mùa Thu theo họ vào quán cà phê ngồi nghe những giọt đen sóng sánh thả mình vào thăm thẳm rồi chợt thoáng buồn vì sự độc hành của mình. Hãng cà phê thành đạt của một người tuổi trẻ có những cái tên cho từng loại cà phê nghe rất gợi. Từ "Sáng tạo 1" đến "Sáng tạo 9". Mùa Thu chợt hiểu những người trẻ kia không tìm đến quán cà phê chỉ để chờ thời gian qua. Nói đến giới trẻ hôm nay đồng nghĩa với nói đến sự năng động và sáng tạo. Họ có thể cùng chung một lý tưởng nhưng bao giờ cũng có nhiều hơn một ý tưởng, hơn một lần hành động, sự trải nghiệm và thành công.

Nắng đã lên, hanh hao và se sắt. Mùa Thu lướt trên hè phố, lòng đã vui trở lại. Từng đợt lá bé li ti bắt nắng bay lóng lánh trước khi đậu xuống lặng lẽ cạnh những chiếc lá vàng mỗi buớc Mùa Thu qua lại vươn mình rột roạt. Trên cao, màu hoa sữa trắng mộc đang mời gọi, Mùa Thu nhún mình, thoắt cái đã ẩn vào tàng cây xanh mượt. Chờ đêm xuống buông hương.
 
Bác For cho Hoa May dán vào đây một bài thơ mùa thu HM rất thích nhé,

HÀ NỘI MÙA NÀY SẤU CHÍN CHƯA EM?...
- Lê Giang -

Hà Nội mùa này sấu chín chưa em
Hàng me Sài Gòn đang vào mùa thay lá
Thoang thoảng vị chua khiến lòng anh nhớ quá
Nhớ mùa sấu rụng phố Tràng Thi

Nhớ dáng em ngồi, nhớ bước em đi
Nhớ tiếng em cười hờn ghen bóng gió
Yêu em, yêu em vì em là ngọn lửa
Hơ ấm lòng anh khi tất cả đã xa vời

Tuổi đang yêu chua chát cũng ngọt bùi
Trái sấu chia đôi tay và tay chấm muối
Chỉ có vậy mà lòng mình bối rối
Để bây giờ thèm sấu nhớ tay ai ?

Anh muốn tức thì hoá cánh chim bay
Ra nhặt sấu giữa phố đông Hà Nội
Cho hai đứa lại xoè tay chấm muối
Có sao đâu dù sấu có trái mùa !...

Hà Nội vào thu vắng những cơn mưa
Em hát với Sài Gòn, mưa lâm thâm mái phố
Thấm vào anh từng hạt thương, hạt nhớ
Hạt sấu nào chín rụng giữa lòng tay?...
[color=indigo:2dfd7be6b2][/color][size=18:2dfd7be6b2][/size]
 
:roll: Chào " Hoa " cỏ may
Một chiều cả gió bám đầy áo em!
Tôi sẽ "hoạ" lại sấu chín của bạn vừa dán vào Mùa thu này nhé.

Hà nội mùa này sấu chín anh ơi
( tạm câu mở đầu đã, còn sắp xếp từ ngữ sau . Bạn chờ nhé )
Thôi chết thật rồi, vì tôi rất dở trong thơ thẩn. Vậy mong có bạn nào cứu Me không ? Thanks!
 
NguyenAnh nói:
Tham gia hưởng ứng topic Mùa Thu với bà Mùa Xuân, kẻo lại bị mắng vốn là không chịu khích lệ (khiêu khích cho đổ lệ) bà nhé :lol:

[color=blue:83b201d99c]Hà Nội thu về

Thu về lãng đãng hồ Tây
Mờ giăng mặt nước sương, mây la đà
Thu về hối hả Hồng Hà
Mênh mang, cuồn cuộn phù sa đỏ ngầu
Thu về theo hạt mưa ngâu
Nửa trong nửa đục như màu tình yêu
Thu về bay bổng cánh diều
Triền đê xanh cỏ, ráng chiều vàng rơm
Thu về dìu dịu hương thơm
Từ hoa trái ngọt đỏ ươm ngoại thành
Thu về cao vút trời xanh
Tiếng chim rộn rã oằn cành sấu cong
Thu về theo gánh hàng rong
Chuối, hồng cùng với cốm Vòng quyện hương...

Thu về gợi nhớ người thương
Một thời chanh bưởi vấn vương tóc thề
Bây giờ ai cũng yên bề
Mà khi thu tới vẫn se se lòng
Nhớ ngày em đi lấy chồng
Heo may cũng nổi bão giông Bờ Hồ…[/color]

@For & другие:
Hôm nọ viết bài này tham lam quá, nay đọc lại thấy nhạt vì thừa nhiều chi tiết quá thường. Vì vậy mình thử sửa lại và mong bà "Giành cho..." và các bạn cho ý kiến nhé:

[color=indigo:83b201d99c]HÀ NỘI THU VỀ

Thu về lãng đãng hồ Tây
Mờ giăng mặt nước sương, mây la đà
Thu về hối hả Hồng Hà
Mênh mang, cuồn cuộn phù sa đỏ ngầu
Thu về theo hạt mưa ngâu
Nửa trong nửa đục như màu tình yêu
Thu về bay bổng cánh diều
Tiếng chim cao vút giữa chiều xanh trong
Thu về theo gánh hàng rong
Chuối, hồng thơm quyện cốm Vòng, lá sen…

Thu về tôi lại nhớ em
Một thời hương bưởi đọng trên tóc thề
Bây giờ dẫu chẳng là gì
Vẳng nghe sấu rụng vẫn se se lòng
Nhớ ngày em đi lấy chồng
Heo may cũng nổi bão giông Bờ Hồ…[/color]


14.9.06
 
NguyenAnh nói:
[color=indigo:7b33437bde]HÀ NỘI THU VỀ

Thu về lãng đãng hồ Tây
Mờ giăng mặt nước sương, mây la đà
Thu về hối hả Hồng Hà
Mênh mang, cuồn cuộn phù sa đỏ ngầu
Thu về theo hạt mưa ngâu
Nửa trong nửa đục như màu tình yêu
Thu về bay bổng cánh diều
Tiếng chim cao vút giữa chiều xanh trong
Thu về theo gánh hàng rong
Chuối, hồng thơm quyện cốm Vòng, lá sen…

Thu về tôi lại nhớ em
Một thời hương bưởi đọng trên tóc thề
Bây giờ dẫu chẳng là gì
Vẳng nghe sấu rụng vẫn se se lòng
Nhớ ngày em đi lấy chồng
Heo may cũng nổi bão giông Bờ Hồ…[/color]


14.9.06
Những gì đặc sắc nhất của mùa thu Hà Nội đấy phải không NA.
Một bài thơ bay bổng trong một ngày mưa của trời Sài gòn. Trong cơn mưa, có chút gió mùa thu, có chút lá rơi trên phố, có màu trời tro xám ảm đạm mùa thu... trong bối cảnh ấy, vậy mà NA vẫn phác hoạ những nét thu đằm thắm đến nhường kia, thử hỏi không làm Mod ở NNN thì còn ai vào đây nữa!
 
[color=darkblue:fdffd015b3]Quà của chị.[/color]
[color=darkblue:fdffd015b3]Nghe tin chị gửi quà, Mai sướng điên cả lên. Chiều ghé qua nhà khách để nhận ngay lập tức. Mai phóng như bay mặc cho mấy tay lái lụa bên cạnh nhìn tức tối. Lá dầu chao liệng trên không, mây nhờ nhờ xám xịt, mùi nước kênh lẫn trong bụi làm loãng cả tiếng còi xe 2, 4 bánh. Nhận quà xong, cảm ơn rối rít tít thò lò.
Nhìn gói quà nghĩ nhẩm trong đầu”Gì vậy ta?” . Thư chị ngoáy vài dòng hỏi thăm rồi căn dặn:Cô nhớ cởi cái dây màu xanh lúa ra, mở tất ra. Sẽ thấy thơm thơm mùi nồng nàn phải không. Cái hạt deo dẻo, xanh xanh ấy đừng ăn một mình , tức là phải ăn kèm với cái quả dài dài cong cong có vỏ lốm đốm tàn hương như má thiếu nữ Liên Xô ấy. Cô nhớ bóc vỏ ra chớ ăn cả vỏ mà hóc nhé. Chấm quả ấy vào nhúm hạt mềm dẻo chụm trong lòng bàn tay ấy , nhai, cô sẽ thấy hai vị của nó kết hợp với nhau chuẩn không chịu nổi nhé. Còn cái quả màu vàng vàng tròn tròn có núm kia thì cô cũng chớ có tham màkhông gọt bỏ vỏ, ăn cả vỏ có chat sin sít thì chớ kêu chị nhé. Nếu thấy vui thì cô chẻ quả ấy làm ba ăn cho ngọt , còn nếu đang chán chả buồn chết thì cô hẵng bổ ra làm 10 . Quà mỗi thứ một tí nhưng cũng có để cô thưởng thức ăn lấy hương lấy hoa chứ không lấy no lấy béo mà. Quà của mùa thu nó thế đấy cô ạ.

Mai cứ y lệnh trong thư rồi tiếp cận dần với món quà.
Công nhận ngon thế không biết. Tối , Mai cắt cơm ăn quà mà cũng thấy đủ calo cần thiết rồi. Đêm ấy, trong giấc mơ, Mai nhìn thấy nụ cười xinh , cái trán cao thông minh bướng bỉnh và ánh mắt lấp ló sự tinh nghịch sau cặp cửa sổ làm bằng kính đặc biệt của chị, Mai mỉm cười nhăn mũi hếch với chị…[/color]
Picture804-1.jpg
 
THƠ CON CÓC - TRONG ĐÁY MẮT
Mùa thu trong đáy mắt em
Nửa trong nửa đục như kem Bờ Hồ
Cây trụi lá đứng lô nhô
Như lông mày đã khéo tô vẽ vời
Bàng bạc cả một vệt trời
Như màu mí mắt của ngưòi Đông Âu
Lại còn ướt át mưa ngâu
Tràn lệ nhoe nhoét nhạt mầu mí ai
Lá vàng rơi khắp phố dài
Xác xơ như thể mắt cài kính râm
Mùa thu trong đáy mắt thâm
Ai người thiếu ngủ thâm trầm nhiều hơn
Mùa thu trong đáy mắt hờn
Mặt hồ dậy sóng từng cơn thét gào
Mùa thu đáy mắt xanh xao
Em ơi đừng có ngó vào ...mắt xem
 
Back
Top