Phanhoamay
New member
Thầy Tuấn
(15/11/2004)
Chuyện này có thật 100%, tên người và các sự kiện hoàn toàn như ở ngoài đời, tôi xin chép lại kính tặng các thầy các cô giáo nhân dịp Ngày nhà giáo 20/11 sắp đến.
Thầy chủ nhiệm lớp 7 của tôi là một người đặc biệt. Hồi còn học thầy, chúng tôi đã thấy thầy đặc biệt, mãi sau này mới biết hết được những cái đặc biệt của thầy.
Thầy dạy văn, đẹp trai, hát hay, yêu trò. Những cái này cũng chưa có gì đặc biệt phải không?
Đặc biệt thứ nhất là thầy rất giỏi Judo, mặc dù trông bề ngoài thầy thư sinh mảnh dẻ. Đối với trẻ con, ai giỏi võ là “siêu nhân” rồi! Cái đặc biệt thứ hai là thầy học giỏi nhưng không được vào đại học, tốt nghiệp trung cấp về dạy cấp hai. Nhưng nếu thầy không dạy cấp hai thì làm sao tôi có thể thành học trò của thầy được?
Thầy tên là Vũ Hoàng Tuấn. Chúng tôi nghe mang máng đâu thầy có cha chú gì đó di cư vào Nam và rất phản động. Căn cứ họ tên thầy chúng tôi đoán ông có liên hệ huyết thống với Vũ Hoàng Chương - một nhà thơ phản động. Ấy là người lớn bảo thế thì chúng tôi biết vậy, chứ khi tôi cắp sách đến trường thì ông Vũ Hoàng Chương đã không còn ở miền Bắc, các thi phẩm của ông tôi không được đọc. Tôi chỉ nhớ trên báo Văn nghệ có một bài (tôi đọc ké báo của bố tôi để trên bàn làm việc) phê phán câu thơ “Lũ chúng ta sinh ra lầm thời đại” của Vũ thi sỹ (tôi chép lại theo trí nhớ, không biết có chính xác không?) là “đã được sinh ra vào thời đại hào hùng này mà lại viết nhầm thời đại, quả là phản động”.
Có người lại nói thầy là con trai nhà văn Vũ Bằng – nguyên mẫu của nhân vật Hoàng “Tiên sư anh Tào Tháo!” trong truyện ngắn Đôi mắt của Nam Cao. Nhà văn Vũ Bằng nhảy vào Nam trước khi quân ta về giải phóng Thủ Đô.
Hồi học cấp ba thỉnh thoảng tôi còn đến nhà thăm thầy. Nhưng những năm học dài đằng đẵng ở nước ngoài làm tôi hoàn toàn mất liên lạc với thầy. Khi về nước tôi được bạn bè cho biết thầy lấy bạn Thưởng học cùng lớp với tôi. Chả hiểu vì sao tôi đâm ra không ưa thầy, có thể vì tâm lý trẻ con không khoái mấy vụ thầy giáo lấy học sinh chăng?
Khoảng thời gian sau giải phóng miền Nam đất nước ta còn nhiều khó khăn, tôi phải “kiếm thêm” bằng nghề chữa TV. Một lần mẹ tôi bảo tôi đến sửa TV cho một người quen đang bán thực phẩm mậu dịch ở chợ Hàng Da (thời đó quen được người bán gạo và bán thực phẩn là …ra vấn đề lắm!), tôi cắp túi đồ nghề mò đến địa chỉ mẹ tôi ghi ra mẩu giấy. Tính đãng trí “cháu học” của tôi đã không cho phép tôi nhận ra cái cầu thang bằng gỗ lim dẫn lên tầng hai một ngôi nhà số lẻ phố Hàng Da. Người ra mở cửa cho tôi là …thầy Tuấn! Thầy ngỡ ngàng, cảm động đến cuống cả chân tay. Phải mươi lăm giây sau thầy mới định thần, kéo tôi vào giới thiệu với mấy chục đứa học trò “đương thời” của thầy:
- Thầy xin giới thiệu với các em đây là anh Th., một người học trò cũ của thầy mưòi lăm năm về trước, hôm nay cũng nhớ ngày 20/11 đến thăm thầy!
Bọn trẻ con trố mắt nhìn mẫu vật sống của tình thầy trò là tôi đây đang đứng như trời trồng trước mặt chúng, còn tôi thì nhìn xuống mấy khe nứt trên sàn nhà gỗ lim để tìm cách …lặn!
Chuyện nào rồi cũng qua đi, chỉ có cái TV nhà thầy là chịu thiệt. Mấy hôm sau tôi phải van vỉ một người bạn đến giúp sửa cho thầy, chứ tôi thì không dám vác mặt đến nữa.
Ít lâu sau gia đình thầy chuyển vào Sài gòn sinh sống và tôi lại mất liên lạc với thầy.., tuy trong lòng luôn không nguôi ngoai cái kỷ niệm dở hơi về chuyện “đến thăm thầy cũ ngày 20/11”.
Cách đây mấy năm, ngồi trên máy bay tôi tình cờ đọc được bài báo “Nhà văn Vũ Bằng - người chiến sỹ tình báo” trên tờ ANTG tôi mới biết thầy Tuấn là người con cả của cụ Vũ Bằng và biết địa chỉ liên hệ với gia đình cố nhà văn ở Tp. HCM.
Sau hàng chục cú điện thoại tôi mới mò ra địa chỉ của thầy vì trên ANTG ghi địa chỉ người con bà vợ sau của cụ Vũ Bằng. Mò mẫm tìm ra căn nhà nằm sâu trong con hẻm cuối đường Nguyễn Kiệm, tôi rất đỗi xúc động khi thầy Tuấn nhận ra tôi ngay, nắm chặt tay tôi kéo vào nhà. Căn nhà bình dị như đa số các căn nhà người dân bình thường ở Sài gòn, chỉ có thầy già đi nhiều, béo và đen (ai sống ở Sài gòn rồi chẳng đen?). Vợ thầy, bạn Thưởng của tôi thì không còn nhận ra tôi nữa, rót nước mời khách của chồng rồi tế nhị rút lên lầu.
- Làm sao em biết được địa chỉ của thầy? Thầy không dấu vẻ ngạc nhiên, mặc dù thầy thừa biết câu “Ai tìm người đó thấy” ngày xưa thầy từng dạy chúng tôi.
- Báo An ninh Thế giới ạ.
Chúng tôi nói nhiều về bạn bè trong lớp tôi - những học trò từ năm 1962 của thầy, ai còn ai mất, ai hiện nay làm gì. Tôi không ngờ thầy nhớ đầy đủ gần 50 mống chúng tôi, trong khi tôi chỉ còn mang máng nhớ chưa được chục tên.
Thầy mở tủ lạnh lấy ra hai chai 333, rót vào hai cái ly thuỷ tinh rẻ tiền. Tôi rụt rè:
- Thưa thầy, bác sỹ khuyên em không dùng bia rượu.
- Goute à? Tôi cũng bị, nhưng ta chỉ uống mỗi người một chai thôi. Thầy cười vui vẻ. Mấy khi thầy trò mình gặp nhau!
Tôi lái câu chuyện về nhà văn Vũ Bằng, thầy kể tôi nghe nhiều chi tiết mà ANTG chưa viết hết. Giọng thầy buồn buồn:
- Ở trong này lâu thầy mới thấm “Thương nhớ mười hai” của cụ, nhiều khi nhớ Hà nội đến nẫu ruột em ạ. Đấy là mình còn có khả năng mỗi năm ra Hà nội một lần, chứ cụ thì chỉ biết nhớ mà thôi.
Tôi xin phép thắp hương cho cụ rồi lúng túng hỏi:
- Thầy có nguyện vọng nào cần giải quyết không, trong phạm vi khả năng của em, em sẽ rất vui được giúp thầy. (Tôi vẫn không quên vụ “sửa TV” ngày nào).
- Thầy rất muốn THVN làm một phóng sự về bố thầy – nhà văn Vũ Bằng. Người đời biết ít về cụ quá.
Tôi nhận ra sau cặp kính cận của thầy một nỗi buồn dai dẳng hơn nửa thế kỷ của con trai người chiến sỹ tình báo mà vì sự nghiệp chung, người con trai này đã lặng lẽ chịu nhiều hy sinh mất mát. “Trả lại tên cho em” là một đòi hỏi chính đáng!
- Thưa thầy, em không dám hứa 100% nhưng em có nhiều bạn làm ở THVN, em nghĩ là em có thể tác động được.
Hai tháng sau, Đài THVN phát sóng chương trình nói về nhà văn Vũ Bằng - chiến sỹ tình báo. Trước đó thầy đã gọi điện cho tôi báo tin đoàn công tác của VTV đã vào Tp. HCM làm việc, đã ghi hình thầy và gia đình.
Thầy rất mãn nguyện, trong cái mãn nguyện chung có một phần là thầy rất vui được tôi - đứa học trò hư nhất lớp đến cuối đời cũng đền đáp được phần nào công ơn thầy dạy dỗ, công ơn thầy đã cùng người cha kính yêu của mình lặng lẽ hy sinh cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Ấy vậy mà từ sau vụ THVN phát bài về cụ Vũ Bằng tôi chưa một lần gọi điện thăm thầy, tính tôi vẫn dở dở ương ương thế đấy!
Chắc thầy không đọc được bài viết này của em, nhưng thầy rất biết là bọn học sinh cũ chúng em luôn nhớ đến thầy!
(15/11/2004)
Chuyện này có thật 100%, tên người và các sự kiện hoàn toàn như ở ngoài đời, tôi xin chép lại kính tặng các thầy các cô giáo nhân dịp Ngày nhà giáo 20/11 sắp đến.
Thầy chủ nhiệm lớp 7 của tôi là một người đặc biệt. Hồi còn học thầy, chúng tôi đã thấy thầy đặc biệt, mãi sau này mới biết hết được những cái đặc biệt của thầy.
Thầy dạy văn, đẹp trai, hát hay, yêu trò. Những cái này cũng chưa có gì đặc biệt phải không?
Đặc biệt thứ nhất là thầy rất giỏi Judo, mặc dù trông bề ngoài thầy thư sinh mảnh dẻ. Đối với trẻ con, ai giỏi võ là “siêu nhân” rồi! Cái đặc biệt thứ hai là thầy học giỏi nhưng không được vào đại học, tốt nghiệp trung cấp về dạy cấp hai. Nhưng nếu thầy không dạy cấp hai thì làm sao tôi có thể thành học trò của thầy được?
Thầy tên là Vũ Hoàng Tuấn. Chúng tôi nghe mang máng đâu thầy có cha chú gì đó di cư vào Nam và rất phản động. Căn cứ họ tên thầy chúng tôi đoán ông có liên hệ huyết thống với Vũ Hoàng Chương - một nhà thơ phản động. Ấy là người lớn bảo thế thì chúng tôi biết vậy, chứ khi tôi cắp sách đến trường thì ông Vũ Hoàng Chương đã không còn ở miền Bắc, các thi phẩm của ông tôi không được đọc. Tôi chỉ nhớ trên báo Văn nghệ có một bài (tôi đọc ké báo của bố tôi để trên bàn làm việc) phê phán câu thơ “Lũ chúng ta sinh ra lầm thời đại” của Vũ thi sỹ (tôi chép lại theo trí nhớ, không biết có chính xác không?) là “đã được sinh ra vào thời đại hào hùng này mà lại viết nhầm thời đại, quả là phản động”.
Có người lại nói thầy là con trai nhà văn Vũ Bằng – nguyên mẫu của nhân vật Hoàng “Tiên sư anh Tào Tháo!” trong truyện ngắn Đôi mắt của Nam Cao. Nhà văn Vũ Bằng nhảy vào Nam trước khi quân ta về giải phóng Thủ Đô.
Hồi học cấp ba thỉnh thoảng tôi còn đến nhà thăm thầy. Nhưng những năm học dài đằng đẵng ở nước ngoài làm tôi hoàn toàn mất liên lạc với thầy. Khi về nước tôi được bạn bè cho biết thầy lấy bạn Thưởng học cùng lớp với tôi. Chả hiểu vì sao tôi đâm ra không ưa thầy, có thể vì tâm lý trẻ con không khoái mấy vụ thầy giáo lấy học sinh chăng?
Khoảng thời gian sau giải phóng miền Nam đất nước ta còn nhiều khó khăn, tôi phải “kiếm thêm” bằng nghề chữa TV. Một lần mẹ tôi bảo tôi đến sửa TV cho một người quen đang bán thực phẩm mậu dịch ở chợ Hàng Da (thời đó quen được người bán gạo và bán thực phẩn là …ra vấn đề lắm!), tôi cắp túi đồ nghề mò đến địa chỉ mẹ tôi ghi ra mẩu giấy. Tính đãng trí “cháu học” của tôi đã không cho phép tôi nhận ra cái cầu thang bằng gỗ lim dẫn lên tầng hai một ngôi nhà số lẻ phố Hàng Da. Người ra mở cửa cho tôi là …thầy Tuấn! Thầy ngỡ ngàng, cảm động đến cuống cả chân tay. Phải mươi lăm giây sau thầy mới định thần, kéo tôi vào giới thiệu với mấy chục đứa học trò “đương thời” của thầy:
- Thầy xin giới thiệu với các em đây là anh Th., một người học trò cũ của thầy mưòi lăm năm về trước, hôm nay cũng nhớ ngày 20/11 đến thăm thầy!
Bọn trẻ con trố mắt nhìn mẫu vật sống của tình thầy trò là tôi đây đang đứng như trời trồng trước mặt chúng, còn tôi thì nhìn xuống mấy khe nứt trên sàn nhà gỗ lim để tìm cách …lặn!
Chuyện nào rồi cũng qua đi, chỉ có cái TV nhà thầy là chịu thiệt. Mấy hôm sau tôi phải van vỉ một người bạn đến giúp sửa cho thầy, chứ tôi thì không dám vác mặt đến nữa.
Ít lâu sau gia đình thầy chuyển vào Sài gòn sinh sống và tôi lại mất liên lạc với thầy.., tuy trong lòng luôn không nguôi ngoai cái kỷ niệm dở hơi về chuyện “đến thăm thầy cũ ngày 20/11”.
Cách đây mấy năm, ngồi trên máy bay tôi tình cờ đọc được bài báo “Nhà văn Vũ Bằng - người chiến sỹ tình báo” trên tờ ANTG tôi mới biết thầy Tuấn là người con cả của cụ Vũ Bằng và biết địa chỉ liên hệ với gia đình cố nhà văn ở Tp. HCM.
Sau hàng chục cú điện thoại tôi mới mò ra địa chỉ của thầy vì trên ANTG ghi địa chỉ người con bà vợ sau của cụ Vũ Bằng. Mò mẫm tìm ra căn nhà nằm sâu trong con hẻm cuối đường Nguyễn Kiệm, tôi rất đỗi xúc động khi thầy Tuấn nhận ra tôi ngay, nắm chặt tay tôi kéo vào nhà. Căn nhà bình dị như đa số các căn nhà người dân bình thường ở Sài gòn, chỉ có thầy già đi nhiều, béo và đen (ai sống ở Sài gòn rồi chẳng đen?). Vợ thầy, bạn Thưởng của tôi thì không còn nhận ra tôi nữa, rót nước mời khách của chồng rồi tế nhị rút lên lầu.
- Làm sao em biết được địa chỉ của thầy? Thầy không dấu vẻ ngạc nhiên, mặc dù thầy thừa biết câu “Ai tìm người đó thấy” ngày xưa thầy từng dạy chúng tôi.
- Báo An ninh Thế giới ạ.
Chúng tôi nói nhiều về bạn bè trong lớp tôi - những học trò từ năm 1962 của thầy, ai còn ai mất, ai hiện nay làm gì. Tôi không ngờ thầy nhớ đầy đủ gần 50 mống chúng tôi, trong khi tôi chỉ còn mang máng nhớ chưa được chục tên.
Thầy mở tủ lạnh lấy ra hai chai 333, rót vào hai cái ly thuỷ tinh rẻ tiền. Tôi rụt rè:
- Thưa thầy, bác sỹ khuyên em không dùng bia rượu.
- Goute à? Tôi cũng bị, nhưng ta chỉ uống mỗi người một chai thôi. Thầy cười vui vẻ. Mấy khi thầy trò mình gặp nhau!
Tôi lái câu chuyện về nhà văn Vũ Bằng, thầy kể tôi nghe nhiều chi tiết mà ANTG chưa viết hết. Giọng thầy buồn buồn:
- Ở trong này lâu thầy mới thấm “Thương nhớ mười hai” của cụ, nhiều khi nhớ Hà nội đến nẫu ruột em ạ. Đấy là mình còn có khả năng mỗi năm ra Hà nội một lần, chứ cụ thì chỉ biết nhớ mà thôi.
Tôi xin phép thắp hương cho cụ rồi lúng túng hỏi:
- Thầy có nguyện vọng nào cần giải quyết không, trong phạm vi khả năng của em, em sẽ rất vui được giúp thầy. (Tôi vẫn không quên vụ “sửa TV” ngày nào).
- Thầy rất muốn THVN làm một phóng sự về bố thầy – nhà văn Vũ Bằng. Người đời biết ít về cụ quá.
Tôi nhận ra sau cặp kính cận của thầy một nỗi buồn dai dẳng hơn nửa thế kỷ của con trai người chiến sỹ tình báo mà vì sự nghiệp chung, người con trai này đã lặng lẽ chịu nhiều hy sinh mất mát. “Trả lại tên cho em” là một đòi hỏi chính đáng!
- Thưa thầy, em không dám hứa 100% nhưng em có nhiều bạn làm ở THVN, em nghĩ là em có thể tác động được.
Hai tháng sau, Đài THVN phát sóng chương trình nói về nhà văn Vũ Bằng - chiến sỹ tình báo. Trước đó thầy đã gọi điện cho tôi báo tin đoàn công tác của VTV đã vào Tp. HCM làm việc, đã ghi hình thầy và gia đình.
Thầy rất mãn nguyện, trong cái mãn nguyện chung có một phần là thầy rất vui được tôi - đứa học trò hư nhất lớp đến cuối đời cũng đền đáp được phần nào công ơn thầy dạy dỗ, công ơn thầy đã cùng người cha kính yêu của mình lặng lẽ hy sinh cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Ấy vậy mà từ sau vụ THVN phát bài về cụ Vũ Bằng tôi chưa một lần gọi điện thăm thầy, tính tôi vẫn dở dở ương ương thế đấy!
Chắc thầy không đọc được bài viết này của em, nhưng thầy rất biết là bọn học sinh cũ chúng em luôn nhớ đến thầy!