Tớ đã hứa với Eve tìm gặp phu quân của nhà thơ Trịnh Bích Ba, và sau đây là một số bài thơ ông gửi tặng bạn đọc NNN
Trịnh Bích Ba
Sinh năm 1952
Quê quán: Hà Nội
Nghề nghiệp: Biên tập viên văn học
Trưởng phòng văn học đài TNVN
Đã xuất bản hai tập thơ:
+ Con lớn lên như thế nào?
(Giải A báo Văn nghệ)
+ Viết cho mình
Đêm âm thanh
Bụi mưa mờ bay giăng trong đêm
Ánh đèn soi lung linh sân khấu
Gương mặt người ca sĩ bỗng trở thành hư ảo
Âm thanh tràn lên trên không gian
Trái tim lặng ngừng những vách ngăn tan
Không gian mênh mông trong một căn phòng
Vô biên mênh mông trong mọi tâm hồn
Màu nắng ấm, màu hồng, màu lửa cháy
Màu trôi thăm thẳm Lô giang
Đào nguyên xa xôi trong mơ
Hồn xưa thâm u núi đồi
Tiếng hát dội từ sông suối
Tiếng hát dội từ lửa khói
Từ một thời sâu trong tim từ một thời không ai quên
Phía trên những ánh đèn phía trên gương mặt người ca sĩ
Trên cả sóng âm thanh trên cả những sắc màu
Trên mặt biển những mái đầu lặng lẽ
Có gì dừng lại lặng yên
Một im lặng tuyệt vời sâu thẳm nghiêm trang
Nghiêng cánh xuống căn phòng chạm vào mỗi trái tim để mở
Làm tất cả lặng ngừng rồi tất cả
Dâng tràn lên dâng lên trong âm vang
Ai biết đó niềm đau hay là nỗi yêu thương
Mà vô hạn... cuộc đời vô hạn thế
Trái tim đập như chưa từng nhỏ bé
Chưa một phút thờ ơ hay lặng lẽ nhạt nhoà
Và âm thanh đưa mưa bay đi xa
Tôi chợt khóc mà hàng mi không ướt
Tận sâu thẳm đáy lòng cũng như thành trong suốt
- Em chẳng giận anh đâu, em không giận bao giờ....
Một mình
Em cứ sợ trên đường nếu có một lúc nào
Anh qua giữa dòng người mà em không kịp biết
Em tìm anh trong mỗi dáng người đi phía trước
Trong mỗi màu áo nào quen thuộc phía đằng sau
Em hiểu thế nào là nỗi mong chờ
Khi ảo ảnh tan dần chỉ còn em đứng đó
Sao chẳng thể là anh? Chỉ rộng dài đường phố
Lại một người qua nữa, một người qua...
Nhưng có một điều mãi mãi bất ngờ
Là lúc có anh. Em quên hết những đợi chờ như thế
Anh như ở trong em, từ em mà ra đó
Chẳng cần một điều gì... mà tất cả là anh!
Chẳng cần đến mắt nhìn, chẳng cần đợi trái tim
Là vui sướng hay niềm đau không biết
Cả không khí và bụi đường cũng vô cùng thân thiết
Cũng vô cùng riêng biệt giữa lòng mong
Có phải hạnh phúc là điều không thể hình dung
Dù suốt cuộc đời ước mong về nó
Như chẳng có gì đâu chỉ anh là ở đó
Em đã mãi đi tìm điều riêng có trong em.
Về cái chết của một nhà thơ
Nhà thơ chết được ư? Người ta nói rằng thơ anh viết
Mỗi trang một cuộc đời đâu dễ một lần sinh
Anh là của mọi người ở cái phần anh sống
Nhưng phần anh phải chết chỉ một mình
Bao nhiêu vòng hoa bao nhiêu điếu văn
Em chẳng đến được gần ngay cả trong phút cuối
Nhà thơ chết đi rồi biết làm sao để nói
Mất hay còn cũng chỉ một mình thơ...
Hát ru
Bao nhiêu người mẹ ru con
Bao nhiêu người mẹ cúi hôn tóc mềm
Bao nhiêu người mẹ trong đêm
Áp môi lên cổ tay mềm của con
Nghe trong sâu thẳm linh hồn
Tiêu tan mệt mỏi đau buồn dịu êm
Mẹ ru con, mẹ ru con
Không ngoài những tiếng yêu thương trên đời
Mẹ không tìm được một lời
Chưa người nào hát, chưa người nào ru
Nhưng trong giấc ngủ bé thơ
Trái tim con sẽ nghe ra một lời
Riêng lòng mẹ của con thôi
Chỉ riêng con mẹ... Một lời mẹ ru...
Còn mấy bài nữa, tớ chưa đủ thì giờ gõ lại. Hẹn các bạn ngày mai nhé.
Trịnh Bích Ba
Sinh năm 1952
Quê quán: Hà Nội
Nghề nghiệp: Biên tập viên văn học
Trưởng phòng văn học đài TNVN
Đã xuất bản hai tập thơ:
+ Con lớn lên như thế nào?
(Giải A báo Văn nghệ)
+ Viết cho mình
Đêm âm thanh
Bụi mưa mờ bay giăng trong đêm
Ánh đèn soi lung linh sân khấu
Gương mặt người ca sĩ bỗng trở thành hư ảo
Âm thanh tràn lên trên không gian
Trái tim lặng ngừng những vách ngăn tan
Không gian mênh mông trong một căn phòng
Vô biên mênh mông trong mọi tâm hồn
Màu nắng ấm, màu hồng, màu lửa cháy
Màu trôi thăm thẳm Lô giang
Đào nguyên xa xôi trong mơ
Hồn xưa thâm u núi đồi
Tiếng hát dội từ sông suối
Tiếng hát dội từ lửa khói
Từ một thời sâu trong tim từ một thời không ai quên
Phía trên những ánh đèn phía trên gương mặt người ca sĩ
Trên cả sóng âm thanh trên cả những sắc màu
Trên mặt biển những mái đầu lặng lẽ
Có gì dừng lại lặng yên
Một im lặng tuyệt vời sâu thẳm nghiêm trang
Nghiêng cánh xuống căn phòng chạm vào mỗi trái tim để mở
Làm tất cả lặng ngừng rồi tất cả
Dâng tràn lên dâng lên trong âm vang
Ai biết đó niềm đau hay là nỗi yêu thương
Mà vô hạn... cuộc đời vô hạn thế
Trái tim đập như chưa từng nhỏ bé
Chưa một phút thờ ơ hay lặng lẽ nhạt nhoà
Và âm thanh đưa mưa bay đi xa
Tôi chợt khóc mà hàng mi không ướt
Tận sâu thẳm đáy lòng cũng như thành trong suốt
- Em chẳng giận anh đâu, em không giận bao giờ....
Một mình
Em cứ sợ trên đường nếu có một lúc nào
Anh qua giữa dòng người mà em không kịp biết
Em tìm anh trong mỗi dáng người đi phía trước
Trong mỗi màu áo nào quen thuộc phía đằng sau
Em hiểu thế nào là nỗi mong chờ
Khi ảo ảnh tan dần chỉ còn em đứng đó
Sao chẳng thể là anh? Chỉ rộng dài đường phố
Lại một người qua nữa, một người qua...
Nhưng có một điều mãi mãi bất ngờ
Là lúc có anh. Em quên hết những đợi chờ như thế
Anh như ở trong em, từ em mà ra đó
Chẳng cần một điều gì... mà tất cả là anh!
Chẳng cần đến mắt nhìn, chẳng cần đợi trái tim
Là vui sướng hay niềm đau không biết
Cả không khí và bụi đường cũng vô cùng thân thiết
Cũng vô cùng riêng biệt giữa lòng mong
Có phải hạnh phúc là điều không thể hình dung
Dù suốt cuộc đời ước mong về nó
Như chẳng có gì đâu chỉ anh là ở đó
Em đã mãi đi tìm điều riêng có trong em.
Về cái chết của một nhà thơ
Nhà thơ chết được ư? Người ta nói rằng thơ anh viết
Mỗi trang một cuộc đời đâu dễ một lần sinh
Anh là của mọi người ở cái phần anh sống
Nhưng phần anh phải chết chỉ một mình
Bao nhiêu vòng hoa bao nhiêu điếu văn
Em chẳng đến được gần ngay cả trong phút cuối
Nhà thơ chết đi rồi biết làm sao để nói
Mất hay còn cũng chỉ một mình thơ...
Hát ru
Bao nhiêu người mẹ ru con
Bao nhiêu người mẹ cúi hôn tóc mềm
Bao nhiêu người mẹ trong đêm
Áp môi lên cổ tay mềm của con
Nghe trong sâu thẳm linh hồn
Tiêu tan mệt mỏi đau buồn dịu êm
Mẹ ru con, mẹ ru con
Không ngoài những tiếng yêu thương trên đời
Mẹ không tìm được một lời
Chưa người nào hát, chưa người nào ru
Nhưng trong giấc ngủ bé thơ
Trái tim con sẽ nghe ra một lời
Riêng lòng mẹ của con thôi
Chỉ riêng con mẹ... Một lời mẹ ru...
Còn mấy bài nữa, tớ chưa đủ thì giờ gõ lại. Hẹn các bạn ngày mai nhé.