Hai mươi năm lẻ
Một thời đã xa
Một căn nhà gỗ
Một rừng tai-ga
Người làm ta khổ
Vì Na-ta-sa
Người làm ta nhớ
Vì Ta-nhi-a
Môi em ấm thế
Mà ta xa nhà
Củi em đượm thế
Nồng xa-mô-va
Khói chiều đông lạnh
Đưa cay hít hà
Xin em nước mắt
Cất thành vốt-ka
Tên em thì ngắn
Bỗng thành rất xa
Bạch dương thay lá
Em thành người ta
Rồi con em cũng
chẳng tên là Hà
Rồi con tôi cũng
Không tên là Nga
Nhắc em tôi chỉ
nhớ bằng tiếng Nga
Một thời đã xa
Một căn nhà gỗ
Một rừng tai-ga
Người làm ta khổ
Vì Na-ta-sa
Người làm ta nhớ
Vì Ta-nhi-a
Môi em ấm thế
Mà ta xa nhà
Củi em đượm thế
Nồng xa-mô-va
Khói chiều đông lạnh
Đưa cay hít hà
Xin em nước mắt
Cất thành vốt-ka
Tên em thì ngắn
Bỗng thành rất xa
Bạch dương thay lá
Em thành người ta
Rồi con em cũng
chẳng tên là Hà
Rồi con tôi cũng
Không tên là Nga
Nhắc em tôi chỉ
nhớ bằng tiếng Nga