Почему нас так не любят?

Thưa các bác! Theo em thì đồng chí mon_pays_natal là người duy nhất viết bài đúng với chủ đề của topic này. Chủ đề là câu hỏi của 1 người Nga "Tại sao người ta không yêu chúng tôi?", tức là tại sao người các nước khác không yêu, không thích người Nga. Đồng chí mon_pays_natal không phải là người Nga và viết bài nói rõ tại sao người Nga đáng không yêu. Nghĩa là viết một bài rất đúng theo chủ đề topic (ít nhất trong trường hợp này, còn các trường hợp khác thì em ko rõ).
Theo em, nên chuyển sang 1 topic riêng tất cả các bài viết về "nhân vật lịch sử" này của 4rum chúng ta và không liên quan đến chủ đề.
 
Người Nga chúng tôi có thế nào xin hãy yêu như thế

Chúng tôi, những người Nga, đã quen xem bản thân mình đa số là dân nhà quê: ở tỉnh lẻ, chưa được dạy dỗ chu đáo, buồn vui và nước mắt đều thất thường – nên không mấy dễ thương, trước tiên là đối với bản thân mình. Sau đó, là đối với các dân tộc láng giềng. Thậm chí chúng tôi cũng hơi hãnh diện về điều đó, bởi chúng tôi khác hẳn mọi người. Nhưng sự hãnh diện của chúng tôi cũng theo kiểu riêng của mình và đầy mâu thuẫn. Vì thế chúng tôi mừng hết chỗ nói, và ngạc nhiên một cách dễ chịu, khi đột nhiên nhận ra hội hầu bàn ở Cote d'Azur yêu quí chúng tôi thật lòng vì chúng tôi nốc sâm banh Pháp vô độ và tiền boa thì vô cùng hào phóng.

Ở các chỗ khác thì người ta chẳng yêu quí chúng tôi nhiều như thế, nhưng họ thường chịu đựng, trong các trường hợp tốt nhất thì họ cố làm ra vẻ không nhận ra chúng tôi. Đôi khi họ cũng tống chúng tôi vào tù đâu đó ở Ấn Độ, Kênia hay Thuỵ Sĩ vì tội rửa những đồng tiền bẩn, tiền của maphia, theo quan điểm của họ. Sống ở tỉnh nhà, tất nhiên họ còn nhiều điều chưa hiểu hết về đặc điểm riêng của chúng tôi, và cứ ngây thơ thế mà trao đổi công văn thư từ với các cơ quan bảo vệ luật pháp của chúng tôi. Bởi vì họ được học trong trường phổ thông, rằng người Nga, dù sao đi chăng nữa thì cũng là đồng hương của Dostoevcky và Gagarin, nên ít ra cũng hiểu được trộm cắp là không tốt.

Không, chúng tôi không tìm kiếm thứ tình yêu hoài cổ, sách vở và phản trắc như thế. Chúng tôi muốn được người ta hiểu mình và đánh giá đúng tâm hồn không giống ai của mình. Và muốn người ta nể mình một chút. Ít ra là nể tính cộng đồng của chúng tôi. Khi chúng tôi cảm thấy mình không được chào đón, chúng tôi liền nổi giận và tìm kiếm âm mưu của kẻ thù. Đôi khi trong chúng tôi đã mang sẵn ý nghĩ, giống như bất kỳ một trẻ vị thành niên nào, đã chưa chín chắn lại còn bị ghét bỏ: Giá mình là người Mỹ thì hẳn là mình đã được yêu. Thực ra chẳng hề có chuyện đó.

Về chuyện yêu ghét này dân Mỹ có khi còn gặp nhiều vấn đề hơn chúng tôi ấy chứ. Dân Mỹ, khác hẳn người Nga chúng tôi, có một đặc điểm chung là đa số tự yêu mình kinh khủng. Họ cũng rất tự hào về bản thân, nhưng không phải vì một nguyên nhân trừu tượng nào đó, mà vì các nguyên nhân rất ư là cụ thể: Họ tự hào về lá quốc kỳ, lịch sử, hiến pháp với lần chỉnh sửa thứ năm, quyền con người, sức mạnh và bộ răng. Và chính các anh bạn đáng yêu đó hoá ra lại bị ghét bỏ một cách vô cớ hầu như ở khắp nơi trên thế giới. Cụ thể là ở thế giới thứ nhất người Pháp không yêu họ, người Anh thì cười nhạo họ. Ở thế giới thứ ba thì đơn giản hơn, người Ai Cập, người Marốc, người Ả Rập Saudi đều căm thù họ, bởi những người này cho rằng ngài Tổng thống Mỹ là một gã chẳng mấy dễ thương, nếu đem so với một chàng trai như Usama Bin Laden chẳng hạn. Còn ở thế giới thứ hai, e hèm, thế giới của chúng tôi với các bạn đó, người ta dành cho người Mỹ thứ tình cảm nước đôi: Chúng ta thích đi Mỹ, thích xem phim Mỹ, thích chơi khúc côn cầu, còn ngoài ra thì không thích.
Nhưng thế còn là ít, bởi gần đây ở một số người Mỹ đã xuất hiện triệu chứng của căn bệnh không yêu bản thân mình - một căn bệnh đặc Nga. Nghĩa là ở họ cũng đã xuất hiện những triệu chứng quen thuộc với người Nga chúng ta của căn bệnh bạo hành tư tưởng, căn bệnh tự hành hạ trí não mình, và ý nghĩ về ngày tận thế. Như kiểu giông bão ở vịnh Mehicô là sự trừng phạt của Chúa. Và nói chung số phận nước Mỹ đã được định đoạt. Mỹ thậm chí đâu phải là một dân tộc, đó là cả một tập hợp các nền văn hóa, các nhóm thiểu số khác nhau với các mục đích không giống nhau...
(Còn tiếp)
[color=blue:9f27b47705]Mạn phép Bác Tic-va sửa luôn chữ НХЛ để anh em tiện theo dõi. Admin[/color]
 
НХЛ là tên viết tắt của Natsionalnaya Khokkeynaya Liga-Giải vô địch hốc cây Mỹ, ta dịch tạm chơi НХЛ là chơi khúc côn cầu cũng được chị tykva ạ. Tiếp đi chị Bí nhé . Thực ra nội dung của bài báo này cũng không có gì nặng nề cả, hơi hài hước nữa là đằng khác.
 
Thì chị cũng vừa dịch vừa cười mà, có gì đâu...
Ngày còn sinh viên, chị đã đọc một bài tương tự, nhan đề Куда-то пропали русские...
Đại khái, khi Nga không còn tồn tại nữa thì Mỹ là nước phải chịu hậu quả nặng nề nhất. Hệ thống phòng thủ tên lửa tầm xa chẳng đề làm gì, phí tiền. Không còn ai để do thám và hoạt động gián điệp, nên CIA và FBI đều thất nghiệp. Không còn đối thủ đúng tầm cũng thật là khó chịu...
 
Hoan hô bác Tic-va. Tiếp nữa đi Bác. Bài thật là hay. Giá mà được dịch sớm thì có khi chả xảy ra mấy chuyện cãi cọ vụn vặt trên. Tiếp nhanh lên Bác. Nhớ cười vừa vừa Bác nhé, em sợ cơ quan Bác họ tưởng Bác mần răng thì khổ :D
 
Tớ không phải là người Nga, nhưng cũng tán thành ý kiến của dai_dien_nga : thực ra suy cho cùng, người đã đưa vào đây một đoạn văn nói về những mặt trái của người Nga, có sai đâu, khi mà người khơi mào ra là ông hungmgi cơ mà.
Thêm nữa, phuongnn đem công khai hóa những trao đổi riêng tư của các vị theo tớ cũng chưa chắc đã là trượng phu mã thượng.Có thể đoán là trong các tin nhắn đó phuongnn cũng chửi bới mạt sát đối thủ đối thoại chẳng tiếc lời?
Các vị xem lại đi, tớ thấy thái độ của đại diện cho người Nga trong forum này khách quan nhất đấy.Chẳng lẽ cứ ai nói ngược lại chân lý "đồng hồ Liên xô tốt hơn đồng hồ Thụy sĩ" là không được à ? Chẳng lẽ cùng về một nội dung nhưng hungmgi post lên thì được còn người khác thì không ?
Phần lớn những điều trong bài mà kẻ tội nghiệp nào đó post lên tớ đem hỏi những người Nga có học quanh tớ họ đều cười và nói đúng vậy.Người Nga đánh giá cao khả năng tự chỉ trích, nếu biết tự chỉ trích một cách hài hước thì đó là người thông minh (có phải vậy không dai_dien_nga ?)
 
Amigo nói:
Người Nga đánh giá cao khả năng tự chỉ trích, nếu biết tự chỉ trích một cách hài hước thì đó là người thông minh (có phải vậy không dai_dien_nga ?)
Vâng, bác Amigo nói rất đúng. Chính vì thế Olia rất thích bài Полюбите нас русскими được bác Hungmgm post.
To all: Em thấy các bác, giống như em, thích đọc những bài chỉ trính Nga mang tính hài hước. Em xin giới thiệu mấy bài nữa:
"Полюбите нас русскими" http://www.runewsweek.ru/theme/?tid=34&rid=461
"Мы - русские, других таких нет" http://torin-aleksandr.megalib.ru/megadata/torins/1.html
"Почему не любят русских" http://www.sgzt.com/sgzt/archive/content/2005/05/068/sections/S004/articles/P07A0012P00
"Русские идут" http://www.inosmi.ru/translation/221687.html
"Русские оккупируют средиземноморские курорты" http://www.inosmi.ru/translation/221547.html
 
Bạn Amigo thân mến,
Tớ post bài báo kia lên cũng chỉ là để mọi người đọc tham khảo cho vui. Và quyền post bài chúng ta đều bình đẳng như nhau trong diễn đàn này.Bạn đừng phiền lòng bởi phuongnn đã phản ứng lại bạn khi bạn dùng những từ chưa chuẩn trong một topic khác để nói về sự bình đẳng ở đây.Nếu thật sự bạn là người hiểu rõ tiếng Nga, tức thì bạn sẽ mỉm cười khi đọc bài báo này và sẽ hiểu thêm rằng tại sao trong tiếng Việt ta có câu "ông chằng bà chuộc".Việc gì bạn phải cầu cứu đến "những người Nga có học quanh tớ" làm gì, một bài báo dễ hiểu đến thế kia mà.Tự trào cũng là một trong những phẩm chất của người thông minh và hiểu biết, đó không chỉ là độc quyền của dân tộc nào cả.Bạn có hiểu biết về văn học Việt nam ? Bạn có thuộc những bài tự vịnh mình của cụ Tú Xương và cụ Hồ Chí Minh? Ở xa nhà, có lúc nào bạn đọc cuốn "Người Trung Hoa tự trào" chưa? Một dân tộc vĩ đại như Trung Hoa 5000 năm lịch sử mà còn tự cười cợt trên những khiếm khuyết của mình một cách hết sức cởi mở và thâm thúy. Bài báo của tác giả người Nga này cũng nằm trong tiêu chí tự trào ấy đấy, bạn Amigo ạ.
Vậy nên thay vì những gì mà bạn hiểu chưa thấu đáo mà đã phát ngôn, hãy đọc lại những gì mà tác giả bài báo đã viết để thấy rằng biển học hãy còn mênh mông lắm.
 
hungmgmi nói:
Bạn Amigo thân mến,
Bạn đừng phiền lòng bởi phuongnn đã phản ứng lại bạn khi bạn dùng những từ chưa chuẩn trong một topic khác để nói về sự bình đẳng ở đây.Nếu thật sự bạn là người hiểu rõ tiếng Nga, tức thì bạn sẽ mỉm cười khi đọc bài báo này và sẽ hiểu thêm rằng tại sao trong tiếng Việt ta có câu "ông chằng bà chuộc".Việc gì bạn phải cầu cứu đến "những người Nga có học quanh tớ" làm gì, một bài báo dễ hiểu đến thế kia mà.Tự trào cũng là một trong những phẩm chất của người thông minh và hiểu biết, đó không chỉ là độc quyền của dân tộc nào cả.Bạn có hiểu biết về văn học Việt nam ? Bạn có thuộc những bài tự vịnh mình của cụ Tú Xương và cụ Hồ Chí Minh? Ở xa nhà, có lúc nào bạn đọc cuốn "Người Trung Hoa tự trào" chưa? Bài báo của tác giả người Nga này cũng nằm trong tiêu chí tự trào ấy đấy, bạn Amigo ạ.
Vậy nên thay vì những gì mà bạn hiểu chưa thấu đáo mà đã phát ngôn, hãy đọc lại những gì mà tác giả bài báo đã viết để thấy rằng biển học hãy còn mênh mông lắm.
Thứ nhất,tớ không hề có tính để bụng kiểu như bác hunggmi nghĩ.Chuyện nào nó đi chuyện ấy.Thậm chí tớ không nhớ phuongnn phê tớ hay tớ phê phuongnn cái gì.Ở đây tớ thấy có người -trong đó có phuongnn-phê cái cậu gì đã post lên bài nói những mặt trái của người Nga,nhưng theo tớ chính những người đó chưa khách quan nên tớ có ý kiến.Riêng tớ đọc cả bài tiếng Nga hunggmi post cả bài tiếng Việt của cậu kia tớ thấy hai bài đều có hướng nội dung tương tự,thế mà bà con xúm lại công kích có mỗi cậu kia thôi,bất công quá.Riêng phuongnn thì là người mê nước Nga tha thiết nhất - mà theo tớ thì một chiều và còn thiếu thực tế-,lại thêm không đọc được bài của hunggmi nên đả phá có mỗi cậu kia thôi cứ như là có tư thù với cậu ta ấy nên tớ phải lên tiếng.
Thứ hai,xa nhà hay gần nhà thì trong thời buổi thông tin này cũng không phải là trở ngại cho sự đọc của những người thích đọc, cho nên hungmgi cứ yên tâm là tớ đọc không ít.Nếu tớ bảo lâu nay tớ không đọc cụ Hồ Chí Minh nữa thì hunggmgi cũng đừng giận,tớ tự thấy đọc cụ đã đủ.
Thứ ba,tớ thấy trong bài của cậu gì -chắc cũng dịch hay cóp nhặt ở báo chí nào ra như chúng ta và hunggmi vẫn làm ở forum này chứ không phải công trình riêng cậu ta tự nghĩ ra-có những chi tiết khá thú vị và tớ đã dịch ngược lại ra tiếng Nga để hỏi những người Nga ở trường,có chi tiết họ bảo đã nghe,nhiều chi tiết họ bảo đúng vậy.Đấy là tớ thử xác minh xem các thông tin mà cậu kia đưa ra có thực hay không-tớ làm cái việc mà các cậu phê cậu kia là không kiểm chứng ấy đấy, việc gì phải cầu cứu như hunggmi nói.Có cầu cứu là cầu cứu dai_dien_nga đấy, vì là người trong forum này,và hunggmi xem lại ý kiến dại_dien_nga xem nào ?Cậu nói đúng được 1 câu :"ông chẳng bà chuộc",thật vậy.
Thứ tư,tác phẩm về người Tàu tự chỉ trích mà tớ đọc là của nhà văn Ba Dương hiện sống ở Đài loan và nó tên là Người Trung quốc xấu xí,có lẽ là một bản dịch khác của cuốn sách mà hunggmi chỉ giáo để tớ đọc ?Thế hunggmi có biết rằng đã có bản thảo với hướng nội dung tương tự,do cố Giáo sư Trần Quốc Vượng viết,nói về những mặt trái của người Việt chúng ta,nhưng chưa được in?Tớ rất nóng lòng mong Việt nam in cuốn ấy của giáo sư Trần Quốc Vượng,chắc hẳn phải rất hay.
Biển học đúng là cực mênh mông,do đó không ai nên có giọng chỉ giáo hay sát phạt người khác làm gì
Xin chào tất cả các đồng bào trong website này để còn đi học nữa học mãi.
 
Bạn Amigo thân mến,
Rất vui khi đọc những dòng phản hồi từ bạn. Mặc dù vậy, tôi vẫn cảm thấy dường như bạn vẫn chưa hiểu đúng ý của tớ. Chắc là do bạn chưa đọc kỹ bản tiếng Nga do tớ post và bài của bạn mon_pays_natal nên đã cho rằng hai bài này "đều có hướng nội dung tương tự". Một bài, như bạn viết, là một dạng "tự chỉ trích một cách hài hước", còn bài kia thì tớ thấy nó đậm chất hằn học, phủ nhận sạch trơn và còn mang màu sắc thóa mạ một dân tộc-một điều hết sức kiêng kỵ.Do vậy, những phản ứng của các thành viên trong 4rum với "tác giả" này như vậy là điều dễ hiểu.

Trong bài trước, tớ chỉ hỏi cậu đã đọc cái này chưa, cái kia chưa ngõ hầu giới thiệu thêm những nguồn tư liệu cho Amigo tham khảo chứ đâu phải là "chỉ giáo" như bạn đã nặng lời.Cuốn Người Trung quốc xấu xí của cụ Ba Dương mà cậu nhắc đến cũng là một cuốn hay, tớ từng đọc trên mạng. Còn cuốn "Người Trung Hoa tự trào" thì lại là của hai tác giả tên là Trương Bình Trị và Dương Cảnh Long. Còn cậu đọc hay không đọc cụ Hồ nữa thì cũng chẳng liên quan gì đến tớ, sao lại vô cớ đi giận cậu làm gì hả Amigo ?

Cái cuốn chỉ trích thói hư tật xấu ngưòi Việt ta cụ Trần Quốc Vượng đã có ý định viết từ lâu.Nhưng sau đó không thấy cụ đả động gì đến nó nữa. Rồi tháng Tám vừa qua, cụ từ giã chúng ta mà đi. Chẳng biết trong di cảo của cụ có bao nhiêu trang viết về đề tài rất thú vị kia ? Nay được Amigo thông báo "đã có bản thảo với hướng nội dung tương tự,do cố Giáo sư Trần Quốc Vượng viết" thì tớ lấy làm mừng lắm, thế là cụ đã làm trọn được cái ý định xuất hiện từ 5-7 năm trước, khi trả lời trên báo Tiền phong. Trước cụ, có một PTS tâm lý tên là Đức Uy- hình như cũng từng học ở Nga về thì phải- đã cho ra đời cuốn Bí Ẩn Tâm Lý Người VN, cũng có tham vọng viết về những nhược điểm của người Việt ta. Tớ đã mua cuốn này, đọc xong thấy chán phèo, nay thì không biết nó đã ở đâu. Thế mà có lần lang thang trên mạng ttvn, thấy có người đề cử nó vào danh sách 1000 cuốn sách nên đọc trước khi chết. Như thế, cho đến nay vẫn chưa có cuốn tự chỉ trích nào của chúng ta tự làm cho ra tấm ra món cả.

Có lẽ bức xúc trước việc này, nhà phê bình văn học khá nổi tiếng Vương Trí Nhàn đã cất công chui vào thư viện, lọ mọ đọc lại kho báo cũ Việt ngữ hồi đầu thế kỷ 20.Và ông đã tìm thấy cái cần phải tìm: đó là một lô xích xông những bài báo phê phán tính xấu của người Việt, tác giả là các nhà trí thức có tên tuổi như Nguyễn Văn Vĩnh, Lương Bá Trạc, Lương Dũ Thúc...đăng trên Nông cổ mín đàm,Quốc dân độc bản...Rồi bác Vương công bố đều kỳ những tư liệu này trên tờ Thể thao & Văn hóa (từ tháng 8 năm nay thì phải) đến nay vẫn còn.Đọc từng đoạn thấy hơi ngắn ngủn, nhưng thú vị ra phết. Nay mai khi đã hòm hòm, thể nào bác Vương cũng tính đến việc cho in thành sách.

Hình như người Nga cũng có cuốn sách dạng này rồi thì phải, nhưng tớ chưa biết nó tên là gì. Cậu có thông tin gì về nó không ?
 
Tớ không quan tâm đến sự tranh luận của hai ông lắm. Nhưng tớ thấy hai ông rất ...giống nhau :roll:
Dẫu sao, đã vào Forums là phải tranh luận, thậm chí 'phang' nhau. Có thể mới rôm rả, và cái chính là mới có thể vỡ lẽ ra nhiều điều. Bởi thế hai ông cứ tiếp tục nhé!
 
Hình như người Nga cũng có cuốn sách dạng này rồi thì phải, nhưng tớ chưa biết nó tên là gì. Cậu có thông tin gì về nó không ?

Tôi được nghe một thông tin về cuốn sách về chủ đề này do cụ Trần Trọng Kim viết, nhưng chưa được đọc. Không biết đã có ai đọc cuốn này chưa? Xin cho biết nhận xét.
 
Nhờ bài của bác Hungmgmi, em mới quan tâm đến vấn đề này. Hóa ra, nó là vấn đề nan giải, đa số diễn đàn Nga và của người Nga ở các nước có chủ đề này. Em đọc một số bài thấy rất hay, có nhiều ý kiến thú vị và rất mâu thuẫn. Em xin giới thiệu với các bác thêm mấy cái link nhé.
Тема: Русские http://www.cofe.ru/appleubb/noncgi/Forum13/HTML/001692.html
Тема: За что не любят русских? http://www.kuraev.ru/forum/view.php?subj=11392&fullview=1&order=
Тема: За что не любят русских? http://english.mn.ru/readmsg.php?id=5486&tid=5486&fid=61&l=0
Тема: За что нас не любят, Вопрос дня http://forum.tsure.ru/index.php?s=50e6376c72c7c2f88bec00d551400223&showtopic=1846&st=0
Тема: Про русских ([color=blue:2a5da8cea0]trang này rất hay ở chỗ là nó được chia thành 2 cột: một bên là các bài của những người yêu Nga, bên khác là của những người ghét Nga; bất cứ ai có thể để lại ý kiến của mình ở 1 trong 2 cột đó[/color]) http://www.lovehate.ru/opinions/2198/1

P.S. Не знаю, как сказать по-вьетнамски: "Пожалуйста, не воспринимайте всё, что русские пишут о себе и о других, буквально, воспринимайте с юмором". :D
 
@ Olia: Chị vừa vào trang này của cô http://www.lovehate.ru/opinions/2198/1 , tuy nhiên trang này toàn chữ "Ả rập cải biên" nên chị không nhìn thấy gì hết chơn :D, nhưng nghe tả qua trang web đã thấy buồn cười đến chảy cả nước mắt . Ý tưởng của cô làm cho chị lóe lên một ý tưởng mới nữa, hay là hôm nào forum mình cũng chia làm hai cột nicks (hihi). Một cột là iu nước Nga, một cột là ghét nước Nga. Xong đến bao giờ đại hội toàn quân chúng mình tổ chức trò chơi kéo co giữa hai cột với nhau :D
 
rung_bach_duong nói:
@ Olia: Chị vừa vào trang này của cô http://www.lovehate.ru/opinions/2198/1 , tuy nhiên trang này toàn chữ "Ả rập cải biên" nên chị không nhìn thấy gì hết chơn :D, nhưng nghe tả qua trang web đã thấy buồn cười đến chảy cả nước mắt . Ý tưởng của cô làm cho chị lóe lên một ý tưởng mới nữa, hay là hôm nào forum mình cũng chia làm hai cột nicks (hihi). Một cột là iu nước Nga, một cột là ghét nước Nga. Xong đến bao giờ đại hội toàn quân chúng mình tổ chức trò chơi kéo co giữa hai cột với nhau :D

Tiếc quá vào muộn ko đọc được toàn cái bài bị xoá, tuy nhiên đọc một đoạn trích còn sót lại về mặt lịch sử tôi thấy khá thú vị vì người viết dám đưa ra những điểm về lịch sử nước Nga mà chưa chắc trong này ai cũng biết. Ekaterina là người Đức (hay đúng hơn là đại Áo), chẳng rõ ông vua đầu tiên của nước Nga là ai, nhưng nếu thống nhất như lãnh thổ hiện nay thì đó là người Tacta ....

Chuyện nước Nga du nhập vắn hoá các dân tộc khác là bình thường, đó cho thấy họ là dân tộc lớn vì biết sử dụng những cái hay cái đẹp của các nền văn hoá khác thành của mình. Hãy nhìn dân Hán, họ chiếm cả một vùng rộng lớn của tổ tiên chúng ta ... Bách Việt, rất nhiều những phát minh, văn hoá của người Bách Việt họ đã sử dụng cho văn hoá của họ, còn chúng ta còn gì??? những phát minh, vắn hoá đó chúng ta còn biết ko??? hay cứ nghĩ hết là toàn của người Hán???

Con 2 Rung_bach_duong trang web đó sử dụng code Cylliric_Windows 1251 để đọc được tiếng Nga bạn phải chỉnh lại trình duyệt của bạn.
 
Chị Rừng ơi, chị vào [color=blue:be906a069c]View --> Encoding -->Cyrillic (Windows)[/color] hoặc trong cửa sổ trang web đó chị kích chuột phải và chọn [color=blue:be906a069c] Encoding -->Cyrillic (Windows)[/color], nó sẽ hiện ra tiếng Nga cho chị thôi
 
Người Nga chúng tôi có thế nào xin hãy yêu như thế
(Tiếp)

Còn giấc mơ Mỹ vĩ đại, thứ men trong cái nồi luyện nổi tiếng, khi với nó một tên da đen cùng đinh đầu đã hai thứ tóc dường như cũng có cơ hội ngồi vào ghế tổng thống, hay mèng ra thì cũng thắng cả triệu Mỹ kim khi chơi xổ số, tất nhiên là vớ vẩn và tưởng bở thôi. Cho nên thôi thì hãy cứ theo đuổi trợ cấp thất nghiệp của Chính phủ và lau mồ hôi bằng lá cờ sao và vạch của mình đi. Hơi phũ, tất nhiên.

Và giới sành điệu Mỹ, cũng giống như giới sành điệu của chúng tôi ở nước Nga này, đột nhiên lo lắng. Tại sao chúng ta lại không được yêu nhỉ? Vì sao chứ? Cần phải sang Trung cận đông để mở mắt cho thế giới Hồi giáo vậy. Cần phải tuyên truyền các giá trị Mỹ và tô điểm cho hình tượng Mỹ bằng mọi cách...

Còn chúng tôi thì sao, chúng tôi thua kém ở điểm nào chứ? Ở chỗ chúng tôi cũng phát triển rầm rộ phong trào thanh niên chống toàn cầu hóa, cho dù chúng tôi quá gần gũi về mặt chiến lược trong cuộc đấu tranh chống khủng bố quốc tế. Làm sao mà họ có thể quên được chúng tôi trong cuộc chiến tranh tư tưởng toàn cầu này? Thật tủi thân. Có lẽ, nguyên do là mấy năm gần đây chúng tôi lâm vào tình trạng cạn ý, và chẳng biết lấy gì mà đấu tranh nữa. Đấy, cứ thử nhớ lại thời chiến tranh lạnh, cái thời cứ tưởng như chúng tôi sắp xây dựng cộng sản chủ nghĩa thành công ấy, cuộc chiến tư tưởng của chúng ta mới hoành tráng làm sao. Người Nga đang tiến lên kìa.

Chúng tôi dùng tranh biếm họa của Boris Ephimov đăng trong tạp chí “Cá sấu” đánh người Mỹ tẹt mỏ. Ê, ngồi im đấy, các chú Mẽo, chúng tớ biết hết mọi bí mật của các cậu. Nhà soạn kịch Henrick Borovic của chúng tớ đã dùng ngôn ngữ của văn học và nhà hát vạch rõ mọi ung nhọt của các cậu rồi. Nhân tiện, trong những năm đó chúng tôi tự hào về bản thân mình không biết bao nhiêu mà kể, hát bài “Đất nước rộng lớn” một cách hào hùng, còn những vần thơ kiểu “Vĩnh biệt nhé, nước Nga dơ dáy...” thì tất tật bị gửi theo đường công văn giấy tờ hành chính hết.

Giờ đây chúng tôi đã không còn như trước nữa. Nhưng ai đã làm cho người khác lây cái tội buồn chán – chúng tôi lây cho dân Mỹ, hay họ lây cho chúng tôi? Có điều là họ vẫn còn ngọ nguậy, còn chúng tôi thì đã hoàn toàn xuôi tay bất lực trong cuộc chiến tư tưởng toàn cầu rồi. Chẳng đến phía này cũng không sang phía kia. Bush-con chẳng có nghĩa gì với chúng tôi, mà các tư tưởng của Mao cũng không tìm được chỗ đứng. Ngay cả tư tưởng Mác cùng với lịch sử duy vật của nó cũng héo tàn. Thanh niên thì đổ xô đi nghiên cứu khoa học về quản trị kinh doanh, và luật cũng luôn là bộ môn luôn “nóng” ở chỗ chúng tôi. Nhưng cái chính là, niềm đau lớn nhất của chúng tôi cũng giống như của dân Mỹ: Do đâu, vì sao, bởi chúng tôi vĩ đại đến thế kia mà? Đấy, lấy dân Ba Lan làm ví dụ, chúng tôi làm cho họ bao nhiêu là điều tốt. Xây bao nhiêu là nhà cao tầng kiểu Stalin cho họ để thay cái thành phố Varsava bị tàn phá, đó là chưa kể đến dân Litva và Latvia. Ấy thế mà họ vẫn không chịu thủng cho. Họ bóp méo lịch sử, không muốn dạy ngôn ngữ của chúng tôi cho con em mình, đòi chúng tôi bồi thường và xin lỗi. Chẳng hóa ra là họ muốn chúng tôi tự đi ra quảng trường, và tự gọi mình, y như mụ vợ hạ sĩ quan goá bụa, là quân chiếm đóng hay sao? Mỗi dân Armeni là còn niềm nở với chúng tôi, nhưng điều đó lại làm dân Gruzia xốn mắt.
Dù sao thì điều đó là không công bằng, cái thứ tình yêu theo kiểu nào đó không trọn vẹn đối với chúng tôi ấy mà. Chúng tôi có nhiều đồng rộng sông dài. Thực tế đa phần đã bị ô nhiễm, nhưng được cái là rất nhiều. Chủ nghĩa tư bản chỗ chúng tôi vừa mới phát triển, trẻ trung và đầy sức lực. Chúng tôi có các cầu thủ bóng đá đỉnh cao, Sibir giầu có, trứng cá, lòng mến khách và lòng tự hào bị tổn thương. Sức tiêu thụ của riêng thành phố Matxcơva của chúng tôi cũng đã bằng cả phần còn lại của đất nước. Nói cho cùng, ở đó cái gì cũng đẹp, y như ở Thượng Hải vậy. Hãy yêu quý chúng tôi, chúng tôi xin hiến tất đến cả câu lạc bộ bóng đá cuối cùng của mình.
Nhưng chúng tôi có thế nào xin hãy yêu như thế. Có thể làm dấu thánh, tất nhiên, một chút thôi, chúng tôi cũng đồng ý và có khi cũng làm dấu theo. Vì chúng tôi không còn sức lực để sống mà chẳng được yêu nữa rồi. Hãy yêu quý chúng tôi một cách tốt đẹp ấy. Cấn lắm rồi...

Rất cảm ơn Olia và Hùngmgmi đã chỉnh sửa hộ tớ những chỗ chưa chính xác trong phần 1, tớ gửi phần 2 này lên, vẫn còn nhiều chỗ tớ cũng không hiểu hết tiếng Nga, nhờ các cậu và bà con ai biết thì chỉnh sửa giúp tớ. Tớ xin cảm ơn trước.
 
Bà Bí ơi, dịch quá hay và hài luôn. Cái từ вэлфэр chính gốc là welfare- trợ cấp của chính phủ cho những người thất nghiệp và tàn tật...chị ạ.
 
Cảm ơn bài dịch của chị Bí, đọc mà sướng :D .

Cảm ơn Nina và A-HAM-BCE-PABHO vì đã chỉ giáo cho mình. Đúng là từ xưa đến nay không biết nên cứ nhìn thấy trang như vậy lại ụp vào vì tuởng là trang web hỏng. Còn trang mà Olia giới thiệu thì đúng là chia làm 2 cột thật. Một cột ghi là “Yêu người Nga” còn một cột ghi là “Không thèm nhìn mặt bọn Nga”. Tổng số đến nay gồm 16 trang, bắt đầu từ ngày 29/12/1999, và bài cuối cùng pót là từ hôm qua. Cột bên “yêu người Nga” nhiều người gấp đôi “cột ghét bọn Nga” và lượng bài pót cũng nhiều gấp đôi. Đọc loáng qua thì nhận thấy những bài pót lên đôi khi chỉ là tự bạch, tuy nhiên thì có nhiều đoạn bài bên này đối chất ngay với bài bên kia cứ gọi là chan chát, đến buồn cười. Trang web http://www.lovehate.ru/opinions/2198/1 có lẽ đó cũng là một địa chỉ vui để relax cho những lúc bị stress bởi công việc hằng ngày, chứ cũng chẳng để mà làm chi...
 
Back
Top