Người Nga chúng tôi có thế nào xin hãy yêu như thế
(Tiếp)
Còn giấc mơ Mỹ vĩ đại, thứ men trong cái nồi luyện nổi tiếng, khi với nó một tên da đen cùng đinh đầu đã hai thứ tóc dường như cũng có cơ hội ngồi vào ghế tổng thống, hay mèng ra thì cũng thắng cả triệu Mỹ kim khi chơi xổ số, tất nhiên là vớ vẩn và tưởng bở thôi. Cho nên thôi thì hãy cứ theo đuổi trợ cấp thất nghiệp của Chính phủ và lau mồ hôi bằng lá cờ sao và vạch của mình đi. Hơi phũ, tất nhiên.
Và giới sành điệu Mỹ, cũng giống như giới sành điệu của chúng tôi ở nước Nga này, đột nhiên lo lắng. Tại sao chúng ta lại không được yêu nhỉ? Vì sao chứ? Cần phải sang Trung cận đông để mở mắt cho thế giới Hồi giáo vậy. Cần phải tuyên truyền các giá trị Mỹ và tô điểm cho hình tượng Mỹ bằng mọi cách...
Còn chúng tôi thì sao, chúng tôi thua kém ở điểm nào chứ? Ở chỗ chúng tôi cũng phát triển rầm rộ phong trào thanh niên chống toàn cầu hóa, cho dù chúng tôi quá gần gũi về mặt chiến lược trong cuộc đấu tranh chống khủng bố quốc tế. Làm sao mà họ có thể quên được chúng tôi trong cuộc chiến tranh tư tưởng toàn cầu này? Thật tủi thân. Có lẽ, nguyên do là mấy năm gần đây chúng tôi lâm vào tình trạng cạn ý, và chẳng biết lấy gì mà đấu tranh nữa. Đấy, cứ thử nhớ lại thời chiến tranh lạnh, cái thời cứ tưởng như chúng tôi sắp xây dựng cộng sản chủ nghĩa thành công ấy, cuộc chiến tư tưởng của chúng ta mới hoành tráng làm sao. Người Nga đang tiến lên kìa.
Chúng tôi dùng tranh biếm họa của Boris Ephimov đăng trong tạp chí “Cá sấu” đánh người Mỹ tẹt mỏ. Ê, ngồi im đấy, các chú Mẽo, chúng tớ biết hết mọi bí mật của các cậu. Nhà soạn kịch Henrick Borovic của chúng tớ đã dùng ngôn ngữ của văn học và nhà hát vạch rõ mọi ung nhọt của các cậu rồi. Nhân tiện, trong những năm đó chúng tôi tự hào về bản thân mình không biết bao nhiêu mà kể, hát bài “Đất nước rộng lớn” một cách hào hùng, còn những vần thơ kiểu “Vĩnh biệt nhé, nước Nga dơ dáy...” thì tất tật bị gửi theo đường công văn giấy tờ hành chính hết.
Giờ đây chúng tôi đã không còn như trước nữa. Nhưng ai đã làm cho người khác lây cái tội buồn chán – chúng tôi lây cho dân Mỹ, hay họ lây cho chúng tôi? Có điều là họ vẫn còn ngọ nguậy, còn chúng tôi thì đã hoàn toàn xuôi tay bất lực trong cuộc chiến tư tưởng toàn cầu rồi. Chẳng đến phía này cũng không sang phía kia. Bush-con chẳng có nghĩa gì với chúng tôi, mà các tư tưởng của Mao cũng không tìm được chỗ đứng. Ngay cả tư tưởng Mác cùng với lịch sử duy vật của nó cũng héo tàn. Thanh niên thì đổ xô đi nghiên cứu khoa học về quản trị kinh doanh, và luật cũng luôn là bộ môn luôn “nóng” ở chỗ chúng tôi. Nhưng cái chính là, niềm đau lớn nhất của chúng tôi cũng giống như của dân Mỹ: Do đâu, vì sao, bởi chúng tôi vĩ đại đến thế kia mà? Đấy, lấy dân Ba Lan làm ví dụ, chúng tôi làm cho họ bao nhiêu là điều tốt. Xây bao nhiêu là nhà cao tầng kiểu Stalin cho họ để thay cái thành phố Varsava bị tàn phá, đó là chưa kể đến dân Litva và Latvia. Ấy thế mà họ vẫn không chịu thủng cho. Họ bóp méo lịch sử, không muốn dạy ngôn ngữ của chúng tôi cho con em mình, đòi chúng tôi bồi thường và xin lỗi. Chẳng hóa ra là họ muốn chúng tôi tự đi ra quảng trường, và tự gọi mình, y như mụ vợ hạ sĩ quan goá bụa, là quân chiếm đóng hay sao? Mỗi dân Armeni là còn niềm nở với chúng tôi, nhưng điều đó lại làm dân Gruzia xốn mắt.
Dù sao thì điều đó là không công bằng, cái thứ tình yêu theo kiểu nào đó không trọn vẹn đối với chúng tôi ấy mà. Chúng tôi có nhiều đồng rộng sông dài. Thực tế đa phần đã bị ô nhiễm, nhưng được cái là rất nhiều. Chủ nghĩa tư bản chỗ chúng tôi vừa mới phát triển, trẻ trung và đầy sức lực. Chúng tôi có các cầu thủ bóng đá đỉnh cao, Sibir giầu có, trứng cá, lòng mến khách và lòng tự hào bị tổn thương. Sức tiêu thụ của riêng thành phố Matxcơva của chúng tôi cũng đã bằng cả phần còn lại của đất nước. Nói cho cùng, ở đó cái gì cũng đẹp, y như ở Thượng Hải vậy. Hãy yêu quý chúng tôi, chúng tôi xin hiến tất đến cả câu lạc bộ bóng đá cuối cùng của mình.
Nhưng chúng tôi có thế nào xin hãy yêu như thế. Có thể làm dấu thánh, tất nhiên, một chút thôi, chúng tôi cũng đồng ý và có khi cũng làm dấu theo. Vì chúng tôi không còn sức lực để sống mà chẳng được yêu nữa rồi. Hãy yêu quý chúng tôi một cách tốt đẹp ấy. Cấn lắm rồi...
Rất cảm ơn Olia và Hùngmgmi đã chỉnh sửa hộ tớ những chỗ chưa chính xác trong phần 1, tớ gửi phần 2 này lên, vẫn còn nhiều chỗ tớ cũng không hiểu hết tiếng Nga, nhờ các cậu và bà con ai biết thì chỉnh sửa giúp tớ. Tớ xin cảm ơn trước.