Đội bóng chuyền quán Trăng Quê đi bơi
Vừa gửi được cái xe máy, chạy vội vào cổng nhà bơi, tôi bỗng bị chú Ngộ Nhỡ chặn lại:
- Bác đi đâu đấy? Bác cũng đi tìm con đường mùa đông hay sao?
Nhìn khuôn mặt đẹp trai giống hệt Đôn Kihôtê hồi trẻ, tôi ngớ người:
- Việc đếch ghì phải tìm, tớ chạy từ quán Trăng Quê ra đây hơn nửa giờ đồng hồ toàn đi các con đường mùa đông cả đấy thôi? Chả nhẽ bây giờ là mùa hè rồi sao?
- Không phải đâu bác ạ, ý em là tìm nick "Con đường mùa đông", mấy ngày hôm nay em thấy cô ấy lang thang ở khu vực Mỹ Đình, mắt cứ nhìn lên trời ngắm mây xám xịt.
- Thì cứ để cho cô ấy lang thang thỏa thích, việc gì đến chú?
- Nhưng em phải gặp được cô ấy để nói một điều.
- Nhanh thế à, chưa chi đã có "một điều" để nói rồi à?
- Bác lại hiểu nhầm rồi, em muốn gặp cô ấy để nói rằng câu "Sao em không về làm chim thành phố" là không đúng.
- Không đúng chỗ nào?
Chú Ngộ Nhõ lúng túng:
- Ngộ nhỡ em nói ra thì ngộ nhỡ bác có mắng em nói bậy không?
- Thì cứ nói đi, thỉnh thoảng nói bậy một chút mới là tao nhân mặc khách.
- Vậy em muốn đính chính câu của Con đường mùa đông thành là "Sao em không về làm bướm thành phố?".
- Ha ha, được đấy, tôi cá với chú là chú có tìm thấy cô ấy thì chú sẽ không dám nói ra câu đó đâu!
Vỗ vai Ngộ Nhỡ một cách thân mật, tôi lao vội đến chỗ soát vé, rút cái thẻ phóng viên Nuocnga.net dí vào mặt tay thanh niên cắt đầu đinh:
-Tôi vào viết bài, không bơi.
Tay gác cửa cho tôi đi qua, còn ném theo một cái nhìn thương hại: lão khụ này đáng ra phải làm lãnh đạo rối mới phải, chắc trình độ lùn nên bây giờ vẫn chỉ là phóng viên quèn.
Thấy đằng sau lưng nhồn nhột, tôi hiểu ngay ý nghĩa cú nhìn theo đó.
Lên khán đài ngồi khuất một góc, tôi quan sát Phương TQ đang thao thao bất tuyệt nói về các kiểu bơi (đoạn trước họ làm gì tôi không biết vì còn bận tiếp chuyện chú Ngộ Nhỡ), nào bơi ếch, bơi crun, bơi bướm, bơi ngửa. Đến đoạn bơi ngữa thì tôi thầm nghĩ rằng ông Phương này múa rìu qua mắt thợ rồi, bơi ngửa là món gia truyền
trời sinh ra thế của các bà, các bà còn giỏi hơn Phương nhiều!
Trước khi cho chân xuống nước, Phương bắt mọi người xoa nước lên bụng, lên ngực, lên hai tay:
- Dù nước nóng hay lạnh, ta đều phải làm thế để cơ thể không bị đột ngột với nhiệt độ của nước.
Hihi, mấy vị tứ tuần lấy nước xoa vào rốn trông buồn cười đáo để!
Nhưng cái buồn cười nhất còn ở phía trước.
Bà USY sáng nào cũng đi bộ 5km, cơ thể rắn chắc, tỷ trọng người cao hơn tỷ trọng của nước, vùng vẫy kiểu gì cũng cứ chìm nghỉm. Phương vội túm áo bơi lôi bà lên (túm áo bơi thôi chứ biết túm chỗ nào bây giờ?):
- Thôi chị ra đứng chỗ matxa nước đi vậy.
Eve, cô chít đời thứ 182 của Eva không khóai môn bơi, lấy cớ cũng chìm như chị USY, tự động đến gần chỗ thiết bị tạo sóng.
Vui nhất là bà Đinh Tử Hương, khoe là thích bơi lắm, tuần nào cũng đi bơi với bạn, xuống nước tay chân khoắng rất chi là đẹp mắt, chỉ mỗi tội là càng cố khua tay đạp chân thì người càng ...dật lùi ra phía sau!
Rừng là người bơi có vẻ được nhất, thoắt một cái đã làm được hai vòng bể. Riêng Bí là kỳ lạ nhất, y như quả Bí, cứ nối lều phều trên mặt nước, kiểu gì cũng không chìm, đến nỗi Rừng thỉnh thoảng bám vào như bám phao bơi.
Ngồi hưởng sướng bởi dòng nước thổi mạnh vào cơ thể, Eve nổi hứng làm thơ:
- Ở đây sóng vỗ dập dồn...
USY vội vàng chặn lại:
- Thôi tôi xin cô, làm thơ vần gì thì làm, xin tránh cái vần "ồn" giúp cho. Các cô bị cái lão Phan đầu bạc làm hư hết cả rồi!
- Chị ơi, nhà em sản xuất và kinh doanh rau sạch, em làm cái gì cũng sạch hết, thơ cũng thế mà chị, chị để em đọc nốt xem có sạch không nhé?
"Ở đây sóng vỗ dập dồn,
Chị em ta thấy tâm hồn lâng lâng"
Trăng Quê nãy giờ chưa bơi, đứng theo rõi chị em, bà bầu mà! Thấy Eve đọc câu thơ trên, Trăng Quê ghé tai Rừng hỏi thầm:
- "Hồn lâng lâng" có nói lái được không nhỉ?
Rừng chau mày nghĩ một lúc rồi trả lời:
- Chắc là kô chị ạ, thơ sạch đấy
Thi hứng bỗng truyền sang Trăng Quê, là người có năng lực tổ chức và thường là kẻ đầu trò, bà Trăng tiếp tục làm thơ vần ồn:
Chị em ta tuổi xồn xồn
Ở nhà chỉ được tắm bồn, chán ghê!
Bí đế theo:
- Ra đây rộng rãi phủ phê
Xờ pa xí bố Trăng Quê rất nhiều!
Rừng là người luôn kêu đau đầu sau khi làm một bài thơ nhưng cũng cố góp một câu thơ sạch:
Tiền ta trong quỹ cộng dồn
Đủ cho làm bữa mộc tồn hôm nay!
Cả hội vỗ tay rào rào, đúng là thơ văn và thịt chó có quan hệ mật thiết thật, tôi cũng phì cười, làm cho mọi người phát hiện ra tôi trên khán đài.
Trăng Quê đon đả:
- Ô chào bác, cả làng này em là quý bác nhất đấy. Bác đến lúc nào mà không xuống bơi với bọn em?
- Tôi muốn bơi lắm nhưng khổ một nỗi là không biết bơi. Nói vậy chứ tôi thầm nghĩ: hắn có mua vé phần mình đâu mà!
Riêng USY lúc nãy chót gọi tôi là lão đầu bạc, vội vàng lấp liếm:
- Chị em chúng em đang vui, bác có câu chuyện tiếu lâm nào liên quan đến bể bơi kể cho bọn em nghe với?
- Chuyện thì tôi nhiều lắm, chỉ sợ các bà nghe xong lại phê bình tôi lắm chuyện.
Để mọi người nài nỉ một lúc tôi mới thủng thẳng kể:
"Có một bà ngoài 40 tuổi đến gặp Giám đốc bể bơi:
- Sao các ông bắt chồng tôi nhốt lại?
- Vì chồng bà tè trong bể bơi.
- Ai đi bơi xuống nước mà chẳng tè, sao ông bắt mỗi chồng tôi?
- Tôi biết là ai xuống nước cũng tè hết, nhưng chồng bà lại tè ở chỗ nước chỉ đến đầu gối!"
:lol: :lol: :lol:
Cười xong, Eve nài tôi kể thêm một chuyện liên quan đến bơi nữa. Tôi bảo:
- Tôi chỉ kể thêm một chuyện nữa thôi nhé, kẻo mất buổi tập của các bà, mà chuyện này của Nga chính cống đấy!
"Một thanh niên cứ luợn lờ quanh bãi tắm, thân hình nở nang rắn chắc, nơi quần bơi có cái gì đó nổi cộm lên một cách bất thường.
Một bà thấy thế đến gần làm quen:
- Này anh bạn, anh có muốn 100 gr vôtka không? Ý tôi là anh sẽ được dùng 100 gr rượu, còn tôi được dùng ...cái kia của anh?
- Được thôi!
Người đàn bà mang đến một cốc rượu đầy, hình như hơn 100gr nhiều.
Chàng thanh niên bình thản moi từ trong quần bơi ra một quả dưa chuột to đùng, vừa nhắm vừa thưởng thức cốc rượu:
- Từ sáng đến giờ cốc này là cốc thứ 3 rồi đấy!
Người đàn bà:
Phương chạy tới quát:
- Các bà mua 35 ngàn một vé để vào đây tán phét?
Đúng là giọng của ông quản lý thị trường!
Thực ra có ai biết bơi đâu ngòai Rừng, còn Bí thì tự nổi?
Trăng Quê - chuyên gia làm dịu tình hình vội vàng:
- Thế em với chị bơi thi được không?
Trời đất, ai dám thi với cái ông bơi liên tục 4g quanh hồ Quảng Bá, không lẽ bà Trăng bị chập IC, mà nãy giờ bà còn chưa thò chân xuống nữa nữa kìa!
PhươngTQ không bao giờ thi với phụ nữ, nhưng cũng nhận lời:
- Không thi gì cả, em với chị cứ bới tới bơi lui, bao giờ chị kêu mệt thì chũng mình đi mộc tồn, được không?
Thế là Trăng Quê và Phương TQ cứ thế bơi từ đầu bể đến cuối bể, bơi ngược lại. Lúc đầu mọi người còn đếm xem được bao nhiêu vòng, sau mỏi mồm không thèm đếm nữa.
Ít ai biết Trăng Quê cũng là một tay bơi cự phách. Hồi còn ở quê, học lớp chuyên tán, bà này đã mê một anh ở bên kia sông Thái Bình, tối đến giả vờ đi học nhóm, bà bơi sang bên kia sông, hai anh chị ngồi dưới ánh trăng, làm thơ, có câu:
Hai nửa trăng là hai chúng mình
Hai nửa ghép vào thật là xinh!
Làm thơ chán rồi lại bơi qua sông về nhà, vì vậy chuyện bơi đối với bà Trăng Quê chả có gì là khó khăn.
Phương TQ và Trăng Quê bơi mãi bơi hoài, bất phân thắng bại, tôi đành phải bỏ về ngồi chép lại chuyện này để kịp post lên NNN. Chắc đến tận bây giờ bọn họ vẫn còn bơi chưa xong, đám còn lại thì hẳn là đã kéo nhau đi làm món quốc hồn quốc túy trên Nhật Tân rồi!.
