Đội bóng chuyền quán Trăng Quê - trước buổi tập lần thứ 2
Ngay sau khi một số thông tin về đội bóng chuyền quán Trăng Quê được đăng tải trên NNN - một trang web lớn nhất Việt nam về Nước Nga, bà bầu TQ đã gặp khá nhiều rắc rối.
Trước hết là Nina đã cắn ngón tay (ngón tay út thôi, các ngón khác còn để gõ bàn phím) viết một bản huyết thư rất lâm ly: em cao to khỏe mạnh, rất nhiệt tình với NNN nói chung, quán TQ nói riêng (thơ văn nhạc họa, dịch bài cho trang chủ, việc gì em cũng làm được tuốt), vì lẽ gì các chị không cho em vào đội bóng chuyền? Có phải các chị quá địa phương cục bộ hay không?
Trăng Quê vội vàng gửi phát chuyển nhanh một bức thu dài 5 trang A4 trả lời Nina, đại ý như sau:
"Em Nina khỏe mạnh với chiều cao gần 2m là lực lượng dự bị chiến lược của đội bóng chuyền nữ chúng ta, nói một cách khác, em là bí mật lớn nhất dành cho các đối thủ, vì lẽ đó, trước mắt bọn chị chưa công bố tên em trong danh sách chính thức nhằm tung hỏa mù. Các chị không địa phương chủ nghĩa đâu, nhất là em lại là đồng hương với chị, chúng mình đều là con em dân tộc Thái cả mà?
Bọn chị hy vọng là trong thời gian này em sẽ tập trung sức lực và thời gian cho việc hoàn thành luận án Tiến sỹ bậc cao nhât, đồng thời kết hợp tập nghịch ảnh như lời bác Phan hướng dẫn.
Chúc em thành công!
...."
Ngoài Nina còn rất nhiều bạn gái gửi đơn xin tham gia đội bóng chuyền. Tuy nhiên sau khi xem xét kỹ nội dung các đơn đó, Tiểu ban Nhân sự của đội bóng đi đến kết luận là hầu hết các bạn đó chỉ quan tâm đến bữa chén kễnh bụng sau mỗi buôi tập, chứ ít ai có năng khiếu thể thao rõ rệt.
Riêng nhóm ở Tp. HCM đang bận hơn một tháng nay việc "Các bạn ơi đi du xuân đi!" nên chưa thấy ý kiến gì. Các thành viên phía Bắc đang lo ngại là các bạn ấy sẽ đi du hè với nhau vì mùa xuân sắp hết rồi mà trong đó vẫn chưa giải quyết dứt điểm được bao giờ thì đi và đi như thế nào.
Vấn đề hóc búa nhât là nhà tài trợ TX74 yêu cầu phải được chính thức làm ông bầu đội bóng. Cầu thủ ngủng ngoẳng thì không trầm trọng lắm, chứ nhà tài trợ mà quay mặt đi thì có mà toi!
Bởi vậy Trăng Quê phải cử chú Virus, điệp ngầm và là con rể tiềm năng đang mài dùi kinh sử ở Moscou, bay ngay sang Thủ đô một nước Trung Âu để thương thuyết với TX74. Trăng Quê chọn Virus là có con mắt tinh đời, chú này tuy trẻ người nhưng đầu óc sáng láng, ăn nói khôn ngoan. Phải nói thêm là cái vụ ông Đại tướng bắn tên lửa vào quán Trăng Quê, bà chủ quán làm ra vẻ có mười thành công lục gạt tên lửa bay sang Philipinnes thực ra là nhờ công của chú Virus, chú này muốn lập công đầu với "U", gửi ngay một con sâu vào hệ điều hành tên lửa vượt đại châu của ông đại tướng, làm cho nó bay chệch hướng.
Sang đến Viên, Virus mời bác TX74 đi nghe Giàn nhạc giao hưởng Viên biểu diễn. Chiêu này quả là độc, bác TX74 liền có cảm tình ngay với chú sinh viên đẹp dai này (người có văn hóa mới biết thưởng thức nhạc giao hưởng, ai đến Viên mà không đi nghe giao hưởng coi như chưa đến nước Áo!)
Dưới ảnh hưởng của bản giao hưởng của thiên tài âm nhạc Moza, TX74 thấy mình như trẻ lại 30 tuổi, vui vẻ đưa Virus về nhà, nấu phở đãi chú bé. Ăn phở xong, nhâm nhi ly cà phê đắng (đắng nhưng mà có vị ngọt trên môi - USY), chú Virus mới nhẹ nhàng tâm sự:
- Bác Trẻ ơi, ở Việt nam, khái niệm nhà tài trợ luôn đồng nghĩa với khái niệm ông bầu. Hoàng Anh Gia Lai có bầu Đức, Gạch Đồng tâm Long An có bầu Thắng, ACB Hà nội có bầu Kiên. Họ là những nhà tài trợ cho đội bóng và là ông bầu luôn. Thực tế có ai bỏ tiền ra cho thằng khác xài bao giờ không?
Tuy nhiên đối với đội bóng nữ của chị Trăng Quê vấn đề hơi có khác một chút. Chị em mỗi tháng có mấy ngày không chơi thể thao được (chú Virus còn trẻ mà thạo ra phết!), không lẽ họ cứ phải báo cáo bác, đại khái "Anh ơi, hôm nay em không "chơi" được? Tốt nhất mấy cái đó để họ rỉ tai với nhau, chính vì vậy mà chị Trăng Quê phải nhận chức danh bà bầu, chẳng qua chỉ mang tính đối nội thôi, trên thực tế bác mới là ông bầu đích thực. Hơn nữa bác và chị TQ cùng là cư dân 3M di căn sang NNN, à quên di cư, nên tình sâu nghĩa nặng lắm, ông bầu thực và bà bầu danh nghĩa kết hợp với nhau chắc sẽ vô cùng thuận lợi.
Ông TX74 nghe thấy chuyện "rỉ tai", đỏ cả mặt. Tuy thanh xuân đã lâu rồi nhưng ông vẫn còn a-ma-tơ lắm, vẫn hay đỏ mặt. Ông phấn khởi tiếp thu ý kiến của đặc phái viên Virus, thò tay vào túi móc quyển sec, viết con số 1 rồi ký cái rẹt:
- Chú chuyển cái này về cho chị TQ!
Cầm tấm sec trong tay, chú Virus ngớ người: sao chỉ có con số một?
TX74 cười ha hả:
Tôi chỉ viết con số 1 thôi, còn bao nhiêu số không đằng sau thì tùy chị TQ ghi tiếp vào.
Chú Virus dù sao cũng còn trẻ, không thể ngờ được sự việc lại xoay vần kỳ lạ thế. Chú vội vàng ôm hôn ông TX74 rất nồng nhiệt, làm ông này lại đỏ mặt thêm một lần nữa!
...
Nhận được tấm sec, bà TQ tập trung cả đội lại để bàn, lấy ý kiến tập thể. Càng nhiều số "0" đàng sau số 1 thì mệnh giá tấm sec càng cao, nhưng bao nhiêu cho vừa?
Bà Rừng là người giữ tiền, đối với bà càng nhiều càng ít nên bà phán luôn:
- Chơi hẳn 9 con số 0!
9 con 0 là 1 tỷ USD! Choáng!
USY là người trầm tĩnh và chín chắn, gạt luôn:
- Không được, các cô kô nhớ topic "Nếu có thằng hâm nào đó cho NNN 1 tỷ đolla thì...?" hay không? Có một tỷ ta sẽ cãi nhau suốt ngày vì không biết sử dung làm gì, hơn nữa vậy thì vô hình trung chúng ta gọi ông TX74 là thằng hâm?
Rừng đành xuống thang:
- Thôi thì 6 con 0 cũng được.
Bây giờ đến lượt chính trị viên Lão bà bà phản đối:
- Cũng không được, nếu ông TX chi 1 triệu đô cho chị em thì có thể PC16 sẽ triệu tập ông ta mất thôi, họ sẽ nghi ông ta có liên quan đến Bùi Tiến Dũng nguyên TGĐ PMU18, người vẫn chi hàng triệu đô cho cá độ bóng đá và cho chị em. Thế thì ông TX làm phúc phải tội rồi!
Là người làm ăn lâu năm, Trăng Quê đưa ra phương án khả thi nhất:
- Theo tôi, chúng ta chỉ nên ghi 2 số 0 thôi, 3 số 0 thì phải đóng thuế thu nhập. Đóng thì không ngại nhưng bọn thuế từ nay về sau sẽ nhòm ngó cửa hàng, mệt lắm! Vả lại chị cũng thương anh TX74 quá cơ, bóc lột anh ấy sao đành.
....
Cuộc họp vừa thống nhất dừng lại ở con số 100USD thì có cú điện thoại của Phương Tổng quản:
- Chị Trăng ơi, sang nay vợ em nó bảo hôm nay em phải đi bơi với các chị! Em chiêu đãi, em sẽ mua vé mời các chị.
Ông Phương là phụ trách quản lý thị trường địa bàn có quán Trăng Quê, mọi người quen gọi là Phương Tổng quản. Ông này có mấy cái rất khác đời:
1. Không vòi vĩnh phong bao phong bì mà chỉ vòi các chủ nhà hàng đi bơi với mình, coi việc đi bơi là một diễm phúc to lớn bậc nhất trên đời.
2. Muốn làm gì thì đều mang vợ ra như kiểu "Sáng nay vợ anh bảo anh phải thế nọ thế kia".
Vậy là ông Phương đã đòi đi bơi và dẫn vợ ra làm cớ rồi thì không cách nào từ chối được. Đành phải coi việc đi bơi cũng là nằm trong chương trình nâng cao thể lực cho đội bóng.
TQ nhanh tay gọi điện ra Trung tâm bơi lội Quốc gia, đặt 8 vé loại 35 ngàn đồng trừ vào tài khoản của Quán (chẳng lẽ băt ông Tổng quản phải chi?)
TQ điều một xe cá mập chở đội bóng đi. Họ đi rồi, tôi phải lấy lấy xe máy chạy theo để biết chuyện mà kể tiếp cho các bạn.
Ну погоди!