Quán Trăng Quê 2

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[color=green:9c622a4d2c]Mưa vẫn rơi ngoài hiên
Gió vẫn về bên mái
Bao giờ ta trở lại
Như những ngày xa xưa?[/color]

@ pác Thanh Xuân,
Câu thơ hay nghe man mác và hoài niệm quá, thơ của pác phải không ạ ?
[color=cyan:9c622a4d2c]( nói nhỏ nhé em đã tìm trên mạng không thấy, hì... :oops: )[/color]
 
Trăng Quê nói:
[size=18:26e14ff7ad][color=green:26e14ff7ad]Một Mùa Xuân Nho Nhỏ[/color][/size]

Sáng tác: Trần Hoàn - Thanh Hải

...


Bài này do nhà thơ Thanh Hải viết trên giường bệnh, trước khi từ giã cõí đời. Bà vợ ông TH mang bài thơ đến cho nhạc sỹ Trần Hoàn, lúc đó đang là Giám đốc Sở VH-TH Bình Trị Thiên. Trần Hoàn xúc động viết thành bài hát rất nhanh và đưa ngay sang Đài Phát thanh Huế để thu băng, kịp phát cho Thanh Hải nghe.

Tôi không trực tiếp quen Thanh Hải và Trần Hoàn, mình là lớp con cháu thôi, nhưng các cụ nhà tôi thì rất thân. Bà bác tôi nayi đã ngoài 90 rồi, mà mấy năm trước, klhi Trần Hoàn còn sống, mỗi lần ra HN, bà đều bắt tôi chở đi thăm bạn bè của bà, trong đó có Trần Hoàn.
 
Nina nói:
Chuyện xưa ở chốn thiên đàng
Có sông có núi có nàng Eva ... :D
1bonghongchoem.jpg

[color=green:c5694b3673]Ngày nay ở Nét Nước Nga
Có cô nàng Eve rất là dễ thương
Văn thơ thi hoạ tinh tường[/color]
[color=orange:c5694b3673]( chịu chết nàng viết tiếp cho tớ đi... :lol:)[/color]
Tớ thích cái biểu tượng Have A Great Day có bông hoa của cậu, cậu có thể nhượng bản quyền cho tớ để tớ chương lên cái màn hình được không?
 
Phanhoamay nói:
Bài này do nhà thơ Thanh Hải viết trên giường bệnh, trước khi từ giã cõí đời. Bà vợ ông TH mang bài thơ đến cho nhạc sỹ Trần Hoàn, lúc đó đang là Giám đốc Sở VH-TH Bình Trị Thiên. Trần Hoàn xúc động viết thành bài hát rất nhanh và đưa ngay sang Đài Phát thanh Huế để thu băng, kịp phát cho Thanh Hải nghe.

Đọc những dòng pác Phan viết, thật cảm động khi biết nhà thơ đã vắt kiệt sức mình trên giưòng bệnh để viết lại cho chúng ta một bài thơ và sau này trở thành bài hát hay đến như vậy!
Và mối tri âm giữa hai người bạn cũng thật là sâu nặng pác nhỉ, em thấy cay mắt quá. Trước đây em chỉ cảm nhận được bài hát qua giai điệu mượt mà sâu lắng, nay biết thêm về nguồn gốc này nghe bài hát sẽ hay hơn rất nhiều! Cảm ơn pác Phan !
Giá như mỗi chúng ta đều sống vì những điều như thế!
Nhà thơ sẽ mãi là Một mùa Xuân cho đất nước này phải không các bạn?
[color=green:6034e87b7a]Mùa xuân mùa xuân một mùa xuân nho nhỏ lặng lẽ dâng cho đời
Mùa xuân...[/color]
 
Thuvang.jpg

[size=18:3ce5f332c8][color=green:3ce5f332c8]Mùa hạ [/color][/size]

Nguyễn Sĩ Đại

[color=green:3ce5f332c8]Rồi cũng phải đến thôi mùa hạ
Dẫu tơ non búp lá vẫn bồi hồi
Hoa phượng đỏ, như cái màu phải đỏ
Anh yêu em, phải cháy hết mình thôi...

Vì mùa xuân chưa kịp để nên lời
Chỉ thương mến sẽ sàng giăng trong mắt
Tơ sợi ấy, có thể rồi bay mất
Đứt nối cầm tiếc nuối giữa lòng tay

Thì cánh hoa cứ rụng xuống đất dày
Để ấp ủ hiện dần lên quả ngọt
Mùa hạ đó, mưa rào và nắng gắt
Ai qua cầu sẽ bước đến mùa thu

Ai qua cầu, thương được hết lòng nhau
Mùa hạ là mùa hoa anh đón đợi
Trăm thương nhớ mùa xuân có lẽ nào sánh nổi
Ngọn lửa nồng ấm áp đã vì nhau

Ngàn hoa ơi, xuân né, hãy lùi sau
Anh đã hứa đời mình cho mùa hạ
Và khi khép hàng mi vào tuyết giá
Biết thầm thì phía trước lại mùa xuân... [/color]

Bài thơ hay là lời thì thầm của một chàng trai đang yêu với MÙA HẠ???
"Rồi cũng phải đến thôi mùa hạ", tác giả bắt đầu như thể mùa hạ cứ trốn tránh mãi, ngập ngừng mãi mới bừng ra với màu đỏ "như cái màu phải đỏ" của hoa phượng vĩ.
Và tình yêu cuả chàng trai cũng theo đó mà phải "cháy hết mình thôi" dù trong phút xuân vẫn là tơ non hay búp lá bồi hồi, là sợi chỉ giăng mắc tơ lòng hay lời yêu sẽ sàng chưa kịp nói...
Mùa hạ là mưa rào và nắng gắt nhưng cũng là qủa ngọt trĩu cành cây, mùa hạ là mùa hoa, mùa thương nhớ nồng nàn. Và mùa hạ như thể cây cầu bắc sang mùa thu trăm thương nhớ của mùa xuân và ngọn lửa nồng ấm anh đã khêu lên từ trái tim mình...
Trong một vòng tròn của thời gian, dù mùa đông băng giá có tới gần, anh vẫn có thể làm tan chảy cái tuyết giá ấy bởi "đã thương hết lòng nhau", bởi đã "hứa đời mình cho mùa hạ" và bởi phía trước là mùa xuân...
Tình yêu dường như cũng có bốn mùa của nó, có một mùa khởi đầu với ngập tràn những lộc, những nụ, những chồi non xanh tươi e ấp để rồi nở bừng lên bao sắc màu rực rỡ, bao dáng vẻ vui tươi, bao sức sống dâng trào, và theo thời gian cũng có lúc xanh lúc vàng, lúc tươi lúc héo, lúc êm dịu như gió thu, lúc ồn ào như sóng biển, lúc ấm nóng mùa hạ, lúc băng giá mùa đông...nhưng dường như tình yêu của chàng trai cứ hết mình chỉ như mùa hạ thôi, cứ thương yêu nồng nàn chỉ giống hạ thôi, cứ là thế chỉ vì yêu em thôi, và cứ để mãi là ANH và EM và MÙA HẠ.
(st)

[color=Indigo:3ce5f332c8]@ Snow,
Trời, em ghé qua quán nhỏ của chị chút xíu với một món quà rồi không quay trở lại nữa sao? Món quà của em KHÔNG PHẢI TƠ TRỜI...KHÔNG PHẢI SƯƠNG MAI đã làm cho chị vui suốt chiều thứ Bảy tuần trước LÀ NỤ HỒNG đó em!
Ngày mai lại là thứ Bảy, mong em quay lại chị vào Net kiếm bài Mùa hạ của Nguyễn Sỹ Đại mà chị rất thích tặng cho em túm được một lời bình khá cảm xúc chị "chôm" luôn về đây.
Chúc em và mọi người một cuối tuần Vui Vẽ và Lãng Mạn![/color]

[size=9:3ce5f332c8][color=red:3ce5f332c8]@Chú Virut ơi, chị học thuộc cái món photobucket của chú nhưng sao ảnh cứ to đoàng đoàng ra thế, làm sao bây giờ chị muốn nó xinh xinh be bé thôi![/color][/size]
 
[color=blue:3396f5affa]Chị Trăng Quê, em Snow có mặt ạ! Quen mà lạ, lạ mà quen thôi chị. Chị mà biết thì thế nào chị cũng nói, àh tưởng ai, :P . Em không yêu mùa hạ đâu, em chỉ yêu mùa đông thôi :lol: nhưng chẳng mấy khi có dịp quán chị TQ có hàng khuyến mại, em xin nhận ạ!
Hà nội mấy bữa nay trời lúc nào cũng lây phây mưa dẫu mưa chẳng đủ làm ướt áo. Hôm nay, em có món quà là chút mưa HN tặng chị. Một ngày Thứ 7 vui và ấm áp nhé chị!

Hà nội ngày mưa

Hà Nội mùa này lắm những cơn mưa
Em muốn khóc nghĩ giờ anh đang ướt
Dốc rất cao bánh xe trơn tuột
Anh về đâu giông bão của em

Hà Nội mùa này mưa đã thành quen
Những hiên vắng có bao người ngồi trú
Em co ro cả trong giấc ngủ
Mong anh về dù chỉ giữa cơn mơ

Hà Nội mùa này yếu đuối như thơ
Căn gác xép mưa buồn hiu hắt
Anh nói với em mưa trong đâu bằng mắt
Những chiều buồn mắt bỗng hoá thành mưa

Hà Nội phía anh giờ ngớt mưa chưa?
Hà Nội phía em mưa vẫn còn đang hát...

(st)
[/color]
 
Còn một món quà nữa chị ạ, đó là một bài viết rất dịu dàng và sâu lắng của Băng Sơn về mưa xuân Hà nội.

[color=blue:8dbcf503e2]Mưa Xuân

Mùa xuân đất Bắc, mùa xuân Hà Nội, năm nào cũng vậy, Tết đến là lúc trời thả tấm màn dệt bằng mộng ảo cho đầy hồn người nơi xa thương nhớ, cho thắm thiết người được du xuân với khí hạo nhiên giao cảm đắm say... Hình như mưa xuân đã khởi hành từ thiên vạn cổ, gần Tết tạm dừng chân ở một bến hoang sơ, lấy thêm sức lực, rồi khi mảnh vườn quê hoa cải toả vàng, bức tường bao sân đình được quét lớp vôi trắng lốp, khi chợ hoa Hàng Lược của Hà Nội muôn hồng nghìn tía chen vai, là lúc mưa xuân có mặt, lây phây bụi phấn, bàng bạc màn tơ, đỗ xuống mái tóc người mà không ướt, bảo cho những bàn tay tìm nhau, mách những mái đầu nhích lại... và cho cả đất trời một niềm tươi mới, như Huy Cận nói:

Mưa xuân tươi tốt cả cây buồm

Cây tốt, người tươi đã đành, đến chiếc cột buồm khô nỏ, chịu đựng bão giông trùng khơi muôn dặm, mà lá buồm như lồng ngực người trai miền biển kia phải gồng lên hứng lấy... cũng trở lại tốt tươi, tưởng như chiếc cờ hiệu bé tí tẹo trên đỉnh cột kia bỗng trở thành chiếc lộc xuân non vừa nở, sức mạnh của xuân, của mưa xuân ấy, hèn nào năm nào cũng vậy, người bạn phương trời cứ phải gửi thư về hỏi xem chợ hoa xuân đã có mưa chưa? Như bạn gửi cho ta một cành mai vàng máy bay vi vút tầng không.

Trên những cánh đồng lúa vừa cấy kín, mỗi thửa ruộng là một mặt gương lấp lánh, mưa mờ như sương, mưa giăng như khói, mưa như tấm voan mỏng che mặt cô dâu làm ta hồi hộp đợi chờ, biết rằng sau tấm màn kia, có bí mật và khát khao, có trần gian và siêu thoát, có mộng mị và bùa mê... Chợt nhớ đến câu thơ:

Mùa xuân phép lạ, mưa không nước
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy...


Nàng đợi tiếng trống chèo, đợi người ta hẹn, đợi niềm thầm kín nhớ thương, đợi người vượt qua được con đê dài để được đắm vào mắt nhau, chả biết trên bốn chiếc chiếu kia, tích chèo có tình vui hay lụy thảm, có tính tang hay giọt lệ ra sao...

Thương cho một Hàn Mặc Tử hình như chưa hề đến Hà Nội và miền Bắc một lần, nên câu thơ tuyệt cú của thi nhân chỉ là:

Trong làn nắng ửng khói mơ tan
Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng...
(Mùa xuân chín)


Giá mà Hàn đã gặp mưa xuân, hẳn chúng ta chắc có thêm bài thơ bất hủ nữa, chứ không phải chỉ có:

Chị ấy năm nay còn gánh thóc
Dọc bờ sông trắng nắng chang chang...


Thứ mưa không mưa, thứ mưa sương khói, thứ mưa tình xao xuyến như thế, khổ thân cho thầy giáo và học trò đến trường, nhưng lại là phần thưởng quý báu của thiên nhiên vũ trụ cho ta, cho người yêu nhau, cho ai đợi nhau, cho thi nhân, cho cây cỏ hứa hẹn mùa màng, khi:

Chùm hoa buông tím, trời hư ảo
Lá quên mình đang biếc, lá xanh thêm...

(Phạm Ngà)

Lá cứ mướt như thế dù đã mướt như không thể mướt hơn, thật khác nỗi buồn não nùng yếm thế của Vũ Hoàng Chương lúc mới ngoài 30 tuổi:

Mưa rơi, chiều, ngõ hẹp
Lá vàng bay ngổn ngang...


May thay, mưa vẫn mưa nhưng là mưa ấm nồng cuộc đời, dù trên đường xa mải miết hay “trước hiên nhà" mà Vũ Đình Minh, con người sinh ra nơi đất bãi, làm thầy giáo tận vùng cao, nhưng mưa quê, khói bãi vẫn là thao thức nỗi niềm:

Mưa xanh biếc dăng mềm như sợi khói
Ấm như tay mà mát như tay...


Cái cảm giác tương phản, đầy mâu thuẫn ấy là rất đúng, như có lần chủ súy văn đàn Thế Lữ giảng về kịch có nói: Băng lạnh như phải bỏng... Phải đứng trước mưa, phải dầm trong mưa, phải hòa vào mưa... ta sẽ cảm nhận được cái diệu kỳ phơ phất, cái mông lung của thực và không thực của nước và khói, của ta và đất trời... như người thơ nói hộ cho ta.

Nhà thơ quá cố Tô Hà chẳng biết có hẹn hay có tiễn người thực không, và nay ở cõi xa vời, ông có thả hồn mình về xứ mưa trần thế, nhưng ông để lại một niềm mưa tâm trạng như đêm Liêu Trai, như truyện Truyền kỳ của Nguyễn Dữ, khiến ta cũng không hiểu ta có còn là ta không trong cái mông lung huyền hoặc ấy:

Chẳng thấy trời đâu thấy nước đâu
Bờ xuân mờ mịt cả chân cầu
Người không sương khói mà sương khói
Qua lại mơ hồ dáng dấp nhau
.

Mùa thu vốn là mùa đẹp đã đành. Nhưng mùa xuân chẳng lẽ không đẹp ư? Không phải. Hai mỹ nhân đứng bên nhau sao trời đất lại ác nghiệt bắt ta chọn một. Ta thành kẻ tham lam quái quỷ, đáng ghét, bởi ta muốn chọn cả hai, nàng này mi cong dáng liễu, nàng kia má lúm đồng tiền, uyển chuyển gót son... Nàng này có cái răng khểnh “chết người”, nhưng nàng kia có sợi tóc mai cong cong như dấu hỏi bên má hường hường (mà chắc là ấm sực)... Xuân ơi, Thu cho cây đàn tâm tưởng tấu một khúc Bá Nha, dù chẳng biết nên ta có cái tai thần Tử Kỳ nào nữa...

Mưa xuân không bẻ bai như mưa thu, không ồn ào nức nở như mưa rào giữa hạ, cũng không đến nỗi gai ghê như mưa đông trên tàu chuối sau nhà... Mưa xuân là đầm ấm, làm tóc người yêu ta thành một trời sao ánh sáng, cái hôm ta tiễn nhau về, chia hai ngả, bỗng giận con đường sao không là một vòng tròn để quay lại gặp nhau, mà nó cứ thẳng, nó bắt ta với người dần xa dần xa hun hút, một lúc đã ba năm, một trời dăng mưa khuất:

Em đưa tiễn, bước chân gìn giữ lắm
Hạt mưa dùng dằng ngọn cỏ ven đê...


Đến ngọn cỏ vô tri còn dùng dằng huống chi trong ngực ta là tiếng trống dập dồn, trong bàn tay ta còn vương hương bông hoa bưởi người trao bàn tay cho ta...

Dù mưa trong bao la đồng bãi, trên triền đê im lìm, ngoài sông vắng mang mang... mưa xuân vẫn là nỗi niềm, là lời không tiếng, là bóng không hình... khác hẳn cái mưa ràn rạt của xứ mùa mưa mà Nguyễn Hà ghi lại một đêm Vũng Tàu đầy tiếng người và tiếng sóng đầy ánh đèn và động cơ xe cộ:

Giọt mưa xóa những ánh đèn
Gầy vai ướt tóc làm đêm sũng buồn...


Mưa đã thành giọt, mưa đã sũng tóc, mưa đã nuốt tươi cả ánh sáng, thứ mưa ấy không phải là mưa xuân trên chợ hoa, mưa của hội làng, mưa của nhớ nhung một thời khôn nguôi nơi chân trời góc bể...

Mùa xuân lại về, ta đợi hồn mưa, chứ không phải đợi trận mưa, vì mưa xuân không thành trận, mưa xuân chỉ là hồn, hồn đất nước hòa với hồn ta... Ta dầm vào mưa, cho ta, cho cả những ai phải lãng thân về xứ khác, cầu cho ai kia có ngày trở lại, được đắm vào mưa như ngã vào lòng người tri kỷ...

Băng Sơn[/color]
 
[size=24:7f2de81adc][color=red:7f2de81adc]Huế Thương[/color][/size]

Nhạc Sĩ: An Thuyên
Trình bày: Mỹ Lệ

[color=green:7f2de81adc]Trở lại Huế thương bài thơ khắc trong chiếc nón...
Em cầm trên tay ra đứng bờ sông.
Sông Hương nước chảy thuyền trôi lững lờ,
Em trao nón đợi và em hẹn hò.

Tôi nhớ khúc ca (a ........a)
Tôi nhớ khúc ca mỗi lần đến Huế,
Nam ai Nam bằng mà sao thương thế,
Lắng trong vui buồn mộng mơ em hát.

Trở lại Huế yêu lần theo ân tình câu hát...
Tìm người con gái áo tím mộng mơ.
Sông Hương tấp nập tìm răng được chừ,
Không nguôi kỷ niệm vòng tay học trò
Tôi nhớ đến em (a ......a)
Tôi nhớ đến em chiều hè vương
nắng
Rơi rơi sân trường Phượng hồng mơ ước
Dáng em đi về hoà tan trong Huế.
Nghe thân thương (ư) Huế...ơi!
Trở lại Huế thương bài thơ khắc trong chiếc nón.
Tôi thả xuống giòng sông Hương tìm em ...
Giữa Huế mộng Huế mơ …[/color]

http://vnthuquan.net/Nhac/loinhac.aspx?tuaid=10&nhacsiid=5&casiid=91

@Pác Phan, Snow và mọi người nghe bài hát này nhé!
Snow à, em trở lại rồi, chị cũng ngỡ như là quen quen, là lạ...nhưng có một cái gì đó rất mơ hồ rằng ta đã gặp nhau ở đâu đó rồi!
Vậy thỉnh thoảng về đây với Trăng Quê nhé!
Chúc ngày thứ Bảy ngọt ngào cho tất cả!
 
Từng giọt mưa chợt rơi xuống giữa biển người mênh mang
Rồi lần lượt vỡ vụn trước mắt em
Trong lòng em, cơn mưa của nỗi buồn cũng bắt đầu nhỏ giọt
... em chẳng thể ngăn lại cơn mưa nhỏ trong trái tim mình.

(ZW)
 
Bà chủ quán ơi, muốn ảnh bé lại bà phải dùng photoshop hoặc một phần mềm biên tập ảnh nào đấy resize nó, rồi pót lại, bà ạ.
 
Học quên để nhớ

Đặng Vương Hưng

Học Quên để... nhớ cho nhiều
Học hờn giận để... cưng chiều đấy thôi

Học lẻ loi để... có đôi
Học ghen là để... cho người thêm yêu

Em thì xa vắng bao nhiêu
Tôi đành học cách nói điều vu vơ

Học sắc sảo để... dại khờ
Học già dặn để... ngây thơ thủa nào

Tôi giờ còn lại chiêm bao
Cố trần tục để... thanh tao kiếp người

Mải mê học khóc cho... cười
Quên hờ hững để cùng người đam mê...
 
Tôi giờ còn lại chiêm bao
Cố trần tục để... thanh tao kiếp người
Đặng Vương Hưng
Danh thì nay dã mất rồi
Tiếng thì còn để cho người trích thơ? :wink:
 
Bác Hưng thôi đã thôi rồi
Câu thơ để lại nghe tồi...tội sao


"Xét một cách toàn diện", bác Hưng làm thơ cũng khá được. Trong đầu em vẫn còn đọng lại một số câu của bác ấy viết từ rất lâu rồi:

Ai đang bay bổng cánh diều
Để ai khóc ướt cả chiều không hay

..............

Mỗi ngày mưa nắng qua mau
Ngồi nghe sợi tóc trên đầu kém xanh
Mỗi đêm hy vọng mong manh
Hiểu mình lại tự thương mình mà thôi
(Đoạn này bác ấy viết cách đây 20 năm rồi, trích từ bài thơ Viết cho mình)

------------------
Hạnh phúc như tiếng thở dài
Trời cao chỉ thấu một vài người thôi


----
Những câu thơ thật buồn, có cái gì đó như báo trước một kết cục không hay cho chính người viết ra nó.
 
Trăng Quê nói:
[size=9:f8342f5720][color=red:f8342f5720]@Chú Virut ơi, chị học thuộc cái món photobucket của chú nhưng sao ảnh cứ to đoàng đoàng ra thế, làm sao bây giờ chị muốn nó xinh xinh be bé thôi![/color][/size]
Có hai kiểu chị TQ ạ:

- Nếu chị đã pót ảnh nguyên thủy của chị lên Photobucket rồi thì chị vào edit của ảnh đó để sửa (trên mỗi ảnh chị sẽ nhìn thấy 3 dòng chữ: Move, edit, delete ấy) và chị sửa kích thước tại đây, nhưng hình như photobucket nó chỉ cho chị sửa một lần thôi hay sao ấy.
- Thứ hai là chị thấy ảnh nguyên thủy của chị có vẻ hơi to thì chị sửa luôn trước khi upload lên photobucket. Sửa bằng phần mềm gì đơn giản nhất thì người thạo nhất trong quán này là Bác Cả Phan, người ngay sát đây chị chả hỏi, đi hỏi thằng cu Virus tận Moskva làm chi. Chị theo bác Cả xin một buổi kèm cặp ngoại khóa nhé :D
 
rung_bach_duong nói:
Trăng Quê nói:
[size=9:75c2469e0d][color=red:75c2469e0d]@Chú Virut ơi, chị học thuộc cái món photobucket của chú nhưng sao ảnh cứ to đoàng đoàng ra thế, làm sao bây giờ chị muốn nó xinh xinh be bé thôi![/color][/size]
Có hai kiểu chị TQ ạ:

- Nếu chị đã pót ảnh nguyên thủy của chị lên Photobucket rồi thì chị vào edit của ảnh đó để sửa (trên mỗi ảnh chị sẽ nhìn thấy 3 dòng chữ: Move, edit, delete ấy) và chị sửa kích thước tại đây, nhưng hình như photobucket nó chỉ cho chị sửa một lần thôi hay sao ấy.
- Thứ hai là chị thấy ảnh nguyên thủy của chị có vẻ hơi to thì chị sửa luôn trước khi upload lên photobucket. Sửa bằng phần mềm gì đơn giản nhất thì người thạo nhất trong quán này là Bác Cả Phan, người ngay sát đây chị chả hỏi, đi hỏi thằng cu Virus tận Moskva làm chi. Chị theo bác Cả xin một buổi kèm cặp ngoại khóa nhé :D
Cái khoản to biến thành bé, bé hoá ra to là bác cả Phan rành lắm đấy. TQ tự làm, hoặc nhờ không đúng chỗ, không khéo lại tiền mất tật mang :lol:
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Back
Top