[color=darkred:6767544315]Tuyên ngôn thơ
Có những bài thơ tôi viết tặng em
Làm bông hoa cài lên mái tóc
Thơm tiếng cười và tươi niềm vui khóc
Hạnh phúc vỡ bờ
Có những bài thơ
In bóng cánh chim nghiêng mình trên áng nước
Mênh mang khúc hát dòng sông quê hương
Điệu nhớ, vần thương
Nơi đất với người chia nhau lam lũ
Có những bài thơ lặng im núi đá
Triệu năm day dứt câu hỏi làm người
Vũ trụ bao la, hạt cát một đời
Nhẹ tênh, mà hai vai trĩu nặng
Có những bài thơ tôi muốn ghém vào thành đạn
Bắn bỏ xấu xa, đen tối, ấu trĩ, lối mòn
Tàn nhẫn, tham lam, trơ tráo, ngông cuồng
Mong giữ trẻ thơ nguyên nụ cười thánh thiện
Đất nước tôi, mùa xuân đang đến
Ngổn ngang gạch ngói công trường
Đập bỏ mốc meo, hủ lậu, tai ương
Vươn mình hiên ngang đứng thẳng
Mặc gió Tây Nam rát bỏng
Gồng mình chịu bão biển Đông
Tôi nâng niu từng hạt phù sa
Hôn lóng lánh mồ hôi em trên trán
Bàn tay cấy xuống bùn màu xanh đẻ đau mang nặng
Lạy Phật sống - người mẹ già một nắng hai sương
Và nguyện cầu linh khí Việt thiêng liêng
Tôi làm thơ, tôi không thể lặng yên
Dẫu Thượng đế không chọn tôi làm thi sỹ![/color]