Trăng Quê Thư Quán

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[size=18:d5cec177fe][color=green:d5cec177fe]THÀNH PHỐ và em...[/color][/size]

DSC04789.jpg


[color=green:d5cec177fe]
Chí Thắng ( nuocnga.net)[/color]

[color=blue:d5cec177fe]Nếu một ngày thành phố vắng bóng em
Mỗi chiếc lá rơi nghiêng như ánh mắt
Chiều Hồ Tây gió lay trời trong vắt
Phố bụi mù, cay nỗi nhớ trong anh

Khi đêm buông, thành phố ngủ yên lành
Em lấp lánh một vì sao xa lắm
Anh bỗng hiểu thế nào là đằm thắm
Rất gũi gần rạng rỡ nụ cười em [/color]

[color=darkblue:d5cec177fe]Nếu một ngày thành phố vắng em thì có gì là lạ đâu nhưng với người đang yêu thì là nỗi nhớ đến cháy lòng. Câu thơ mở đầu thật là bình dị nhưng khi đọc đến câu thứ hai thì ta thấy tim mình gần như ngộp thở
“ Một chiếc lá rơi nghiêng như ánh mắt”.
Có lẽ khi người ta đang nhớ thì chiếc lá kia rất vô tình rơi nghiêng như ánh mắt của người tình lang theo bóng người yêu đã đi xa. Hình ảnh chiếc lá rơi nghiêng trong chiều Hồ Tây trong vắt gơi cho người đọc một cái gì chơi vơi lắm. Phố Hà nội vốn bụi mịt mù nhưng tại sao không phải là cộm lên nỗi nhớ mà lại là “cay”. Tôi cứ thử đổi đi đổi lại vài từ nhưng quả là từ “cay” này đắt quá! Chia tay em rồi có lệ rơi đâu nhưng mà bụi phố làm cay mắt người ở lại. Bài thơ mới lô gic làm sao, tôi bỗng hiểu tại sao chiếc lá lại rơi nghiêng đến thế!

Chỉ có một ngày thôi, mà nỗi nhớ cứ không nguôi khi đêm về. Thành phố đã chìm sâu trong giấc ngủ mà em thì xa lắm như vì sao kia trong mắt anh. Khoảng cách mênh mông vô tận như trời đêm làm nỗi nhớ cứ mênh mang mênh mang…
Nhưng rồi chỉ bằng hai câu thơ cuối khoảng cách xa xôi được tác giả kéo lại rất nhanh và gần lắm. Vì xa em anh mới hiểu rằng sự đằm thắm của em có ý nghĩa như thế nào trong cuộc đời này. Và vì nụ cười rạng rỡ của em luôn ở trong con tim yêu nên em tuy xa xôi mà gần gần lắm.
Anh bỗng hiểu thế nào là đằm thắm
Rất gũi gần rạng rỡ nụ cười em

Bài thơ nhẹ nhàng với lời thơ trong như ngọc. Đó chính là phong cách của người viết mà càng đọc càng thấy rung động nhiều hơn. Đó là tình yêu của những người từng trải, khác xa với sự nồng nhiệt của tuổi trẻ. Đó là thứ tình yêu lắng sâu trong tâm hồn mỗi người khi đã qua bao nhiêu bão dông của cuộc đời này.
Trăng Quê đã đọc bài thơ của bác Phan trên con đường đẹp như mơ của nước Úc cho các bạn của mình. Lòng cứ nhớ miên man về Hà nội với Hồ Tây, những con phố bụi mịt mù. Nhớ đến người thân, nhớ các bạn, nhớ đến vẻ “ thâm trầm sâu lắng lạ “ rất Huế của tác giả.
Nhớ cái vẻ hóm hỉnh và ân cần chăm chút của bác cả với các em Bí, Rừng, USY và Trăng ( ké một chút thôi) trong ngày 8/3 làm Trăng Quê cứ thầm cảm ơn NNN đã cho TQ những người bạn thật tuyệt vời.
Ngày hôm nay là Sinh Nhật của NNN nên mình rất muốn viết một cái gì đó thật chân thành để tặng riêng bác Phan, cho các bạn và cho mình nữa.
Để ngọn lửa mà ngày hôm nay Phươngnn đã nhóm lên sẽ ấm lòng trong mỗi chúng ta, để ngôi nhà thân thương này tràn ngập tiếng cười vui và tình thân ái bao la!

18-04-2006[/color]
 
Trăng Quê nói:
[size=18:a0332a510f][color=green:a0332a510f]CHÚC MỪNG [/color][color=darkblue:a0332a510f]
SINH NHẬT[/color][/size][size=24:a0332a510f] [color=red:a0332a510f]
NƯỚC NGA.NET[/color]
[/size]


[color=green:a0332a510f][size=18:a0332a510f]18-04-2005[/color]
:D :lol: :lol: :lol: :D :D :lol: :lol: :lol: :D
[color=indigo:a0332a510f]18-04-2006[/color]
[/size]

[color=blue:a0332a510f]Trăng Quê thay mặt các bạn 3 M của mình xin chúc mừng bạn Ngô Ngọc Phương và đội ngũ ADMIN của mình nhân ngày NNN tròn một tuổi và cảm ơn các anh các chị đã tạo nên ngôi nhà đầm ấm này!
Chúc các bạn
Thành công trong Sự nghiệp!
Hạnh phúc trong mái ấm Gia đình!
Nồng nàn trong Tình Yêu
Và luôn Vui Cười trong Cuộc sống!
[/color]

Nàng Trăng đã về rồi, lại còn nhanh nhẹn thay mặt 3M chúc mừng SN 3N nữa. Cám ơn TQ nhiều. Eve cũng gửi đến 3N lời chúc quen thuộc này:


GreatDay.gif
 
Lâu rồi không có thời gian vào Quán Trăng Quê vì mải mê đi chụp ảnh hoa Mùa Xuân và mơ màng với những giai điệu mượt mà của những bài Dân ca trong quán của bác TLV.

Hôm nay, trong không khí kỉ niệm một năm ngày NNN thành lập, thấy mọi người chúc mừng 'rôm rả" quá, tuy có mấy bông hoa rồi, vẫn thấy "bứt rứt" trong lòng vì chưa nói được gì. Chợt nghĩ đến mấy dòng "tản mạn" mà ngày nào vụt hiện lên trong đầu, giữa giờ làm việc:

[color=darkblue:de30077b35]"Thử hỏi một ngày ta không vào Rum? Sẽ nhớ biết bao những gương mặt ấy. Nhưng con người xa lạ mà ta chưa từng gặp, chưa nghe giọng nói, chưa có một ánh mắt nhìn.

Rất xa xôi, rất mơ hồ mà sao quá đỗi thân thiết.

Chỉ mấy tháng thôi mà những cái tên như đã gắn bó với ta rất lâu rồi, bởi vì nói đến chúng là ta nhớ về nước Nga, cái nơi đã bao năm qua ta không bước chân trở lại mà vẫn dạt dào tình cảm, cái nơi không phải cũng cho ai công việc, sự nghiệp sau những năm tháng dưới mái trường Đại học nhưng đã cho ta phương tiện sống, cách làm việc; cho ta lòng nhân hậu, tình thương người của một dân tộc cần cù và còn lam lũ.

Ta đã đi nhiều nơi, có nơi hơn hẳn Nga về vật chất, mà sao ta vẫn nhớ về nơi đó -nước Nga. Có phải chăng những chia ngọt sẻ bùi của những người nghèo khó với nhau làm ta thấm thía nghĩa đời hơn?

Em chẳng hiểu được đâu – tại sao ta bớt ngủ để ngồi với NNN, tại sao ta ngồi đọc lại tiếng Nga một mình trong phòng vắng...."[/color]
 
[size=18:b1995f408b][color=green:b1995f408b]Bao Giờ[/color][/size]

(Song Hảo)

[color=darkblue:b1995f408b]Bao giờ anh đau khổ
Hãy tìm đến với em
(em, một dòng sông nhỏ
em, một ánh sao đêm)

Đâu chỉ có mùa xuân
Mới vàng hoe rực rỡ
Đâu chỉ riêng mặt trời
Xua tan đi dông tố

Bao giờ anh đau khổ
Hãy tìm đến với em
Lòng anh còn bóng đêm
Em sẽ làm tia nắng

Vườn nhà em đầy hoa
Hương thơm và trái ngọt
Mái nhà em dịu mát
Đằm thắm và bao dung

Mặt đất còn chông gai
Bầu trời còn mưa gió
Bao giờ anh đau khổ
Hãy tìm đến với em.

Em có anh
Mà chẳng có anh...
Chỉ niềm đau, hạnh phúc là thật
và nỗi nhớ cồn cào quay quắt
Mách rằng: Em có Anh! [/color]
 
Trăng Quê nói:
[size=18:90c96096f9][color=green:90c96096f9]THÀNH PHỐ và em...[/color][/size]

1ae44e78.jpg

[color=green:90c96096f9]
Chí Thắng ( nuocnga.net)[/color]

[color=blue:90c96096f9]Nếu một ngày thành phố vắng bóng em
Mỗi chiếc lá rơi nghiêng như ánh mắt
...
[/color]

[color=darkblue:90c96096f9]Nếu một ngày thành phố vắng em thì có gì là lạ đâu nhưng với người đang yêu thì là nỗi nhớ đến cháy lòng. Câu thơ mở đầu thật là bình dị nhưng khi đọc đến câu thứ hai thì ta thấy tim mình gần như ngộp thở
“ Một chiếc lá rơi nghiêng như ánh mắt”.
Có lẽ khi người ta đang nhớ thì chiếc lá kia rất vô tình rơi nghiêng như ánh mắt của người tình lang theo bóng người yêu đã đi xa. Hình ảnh chiếc lá rơi nghiêng trong chiều Hồ Tây trong vắt gơi cho người đọc một cái gì chơi vơi lắm.
...
Bài thơ nhẹ nhàng với lời thơ trong như ngọc. Đó chính là phong cách của người viết mà càng đọc càng thấy rung động nhiều hơn. Đó là tình yêu của những người từng trải, khác xa với sự nồng nhiệt của tuổi trẻ. Đó là thứ tình yêu lắng sâu trong tâm hồn mỗi người khi đã qua bao nhiêu bão dông của cuộc đời này.
...
Ngày hôm nay là Sinh Nhật của NNN nên mình rất muốn viết một cái gì đó thật chân thành để tặng riêng bác Phan, cho các bạn và cho mình nữa.
Để ngọn lửa mà ngày hôm nay Phươngnn đã nhóm lên sẽ ấm lòng trong mỗi chúng ta, để ngôi nhà thân thương này tràn ngập tiếng cười vui và tình thân ái bao la!

18-04-2006[/color]
Chị Trăng Quê cảm nhận bài thơ này thật là hay, thật là sâu sắc. Hẳn là phải có sự đồng cảm rất lớn mới "tóm" được hết thần sắc của bài thơ và ý thơ của tác giả!
Em khen thật lòng đấy!
Em cũng hiểu bài thơ hay, nhưng không "phát được một cái biểu" rõ ràng được như thế.
Em muốn chúc mừng và cảm ơn cả hai người - bác Phan và bác Trăng Quê.
:)
 
Nhạy Cảm
Đinh Thu Hiền

Em đoán ra rồi! Thôi anh đừng nói nữa
Chỉ một lời đơn giản có gì đâu
Nhạy cảm quá đôi khi thành nghiệt ngã
Tự biết những điều không dám nghĩ từ lâu
Em đoán ra rồi! Anh cảm ơn em đi
Hãy thanh thản và nhẹ nhàng vĩnh biệt
Con đường một chiều sau lưng ai tha thiết
Mắt không dám buồn tê liệt giữa hàng mi
Em đoán ra rồi! Anh cảm ơn em đi
Xin đừng nói chia ly
Xin đừng nói những gì em khủng khiếp
Ðể em dối lòng em
Còn gì không khi anh chưa thốt ra lời giã biệt
Ðừng hiểu em hão huyền - em tự dối em thôi
Biết là anh đã xa - xa thật rồi
Lặng lẽ thế
Chia tay
Ðừng nói nữa
Em không đủ lòng bao dung tha thứ
Cho lời tạ từ sắp sửa buột qua môi
Ðiều ấy... Tim em biết trước rồi
 
[size=18:b5e5377012]Nói cùng anh[/size]

[color=indigo:b5e5377012]Em vẫn biết đấy là điều đã cũ
Chuyện tình yêu, quan trọng gì đâu:
Sự gắn bó giữa hai người xa lạ
Nỗi vui buồn đem chia sẻ cùng nhau

Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn
Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi
Niềm đau đớn tưởng như vô tận
Bỗng có ngày thay thế một niềm vui

Điều hôm nay ta nói, ngày mai
Người khác lại nói lời yêu thuở trước
Đời sống chẳng vô cùng, em biết
Và câu thơ đâu còn mãi ngày sau

Chẳng có gì quan trọng lắm đâu
Như không khí, như màu xanh lá cỏ
Nhiều đến mức tưởng như chẳng có
Trước cuộc đời rộng lớn mênh mang

Nhưng lúc này anh ở bên em
Niềm vui sướng trong ta là có thật
Như chiếc áo trên tường, như trang sách
Như chùm hoa mở cánh trước hiên nhà

Em hiểu rằng mỗi lúc đi xa
Tình anh đối với em là xứ sở
Là bóng rợp trên con đường nắng lửa
Trái cây thơm trên miền đất khô cằn

Đó Tình yêu em muốn nói cùng anh
Nguồn gốc của muôn ngàn khát vọng
Lòng tốt để duy trì sự sống
Cho con người thực sự Người hơ[/color]n

Xuân Quỳnh

Quán vắng quá, tớ vào quét nhà, phủi bụi hộ chị TQ chút :)
 
Chả biết pót ở đâu, nhân tiện đây cháu mượn quán bác TQ cháu khoe "cái bụng" của cháu lên cho các ông, các bà, các bác, các cô chú coi nhé.

Khoe bụng
IMG_1257.jpg


Âu yếm
IMG_1256.jpg
 
Quán vắng quá, tớ vào quét nhà, phủi bụi hộ chị TQ chút

...
Lẽ nào vì chuyện cỏn con
Mà làm ai đó buồn hơn mất tiền
Quán thì đóng cửa tắt đèn
Khổ thân bác Cả ngoài hiên vật vờ :lol:
Trăng thì lúc tỏ lúc mờ
Quán dù vắng khách, chủ mà vắng sao?
Người nay ẩn dật nơi nao
Để ta kiếm một cái bao bắt về
Đón người bằng kiệu bằng xe
Không bằng cái cách người xưa rước vàng :lol: :lol:
 
[size=24:6d92679335][color=green:6d92679335]Nguyễn Văn Thành [/color][/size]

Ngày 17-8-1947, một người lính lê-dương trong quân đội Pháp chiếm đóng tại BếnTre, qua đường dây của cơ sở địch vận của ta, đã mang vũ khí sang hàng ngũ kháng chiến. Người hàng binh ấy nguyên là một hồng quân Liên Xô bị bọn phát xít Đức bắt làm tù binh, và cuộc chiến tranh đã đưa đẩy anh vào quân đội viễn chinh Pháp hoạt động ở chiến trường Việt Nam.

Anh tên là Skrinski Platon Alekxandrovich, sinh năm 1922 tại Ucraina. Sau khi tốt nghiệp trung học hệ 10 năm, anh gia nhập hồng quân Liên Xô năm 1941. Mùa xuân 1942, trong một cuộc bao vây của quân Đức tại mặt trận Khaccốp, anh cùng đơn vị bị bắt làm tù binh tại Đan Mạch, thì bị động viên vào đội quân lê-dương của Pháp.

Tháng 4-1946, anh bị đưa sang chiến trường Đông Dương và đã từng đóng quân ở nhiều nơi: Sài Gòn, Thủ Đức, Sa Đéc, Vĩnh Long, Bến Tre. Sống trong đội quân xâm lược, từng chứng kiến hằng ngày những hành động cướp bóc, đốt phá, hãm hiếp dã man của đám lính Âu Phi, anh đã dần dần hiểu ra tính chất phi nghĩa của cuộc chiến tranh do bọn Pháp tiến hành, mà anh chỉ là một con "tốt" đánh thuê không hơn, không kém. Bản thân anh cũng đã từng nếm trải những nỗi nhục nhằn, cay đắng trong các trại tù binh của phát xít Đức, cho nên khi có điều kiện, anh thường tìm mọi cách để giúp đỡ những người Việt Nam bị địch bắt, bị tra tấn, giam cầm.

Cuộc chiến đấu chính nghĩa của nhân dân ta nhằm giải phóng đất nước đã có tác động khơi dậy ý thức của người lính Xô-viết năm xưa trong con người Platon Alekxandrovich và giúp anh thấy rõ con đường phải chọn là nhanh chóng thoát khỏi kiếp lính đánh thuê, đứng về phía hàng ngũ của những ngừoi kháng chiến trên một chiến trường nhiệt đới còn xa lạ đối với anh lúc bấy giờ.

Khi ở Vĩnh Long, anh đã bắt liên lạc với cơ sở hoạt động bí mật ở thị xã, nhưng rủi thay, chưa kịp hành động thì cơ sở này bị vỡ, nhiều người bị địch bắt, bị tra tấn rất dã man. Thế là anh đứt mất liên lạc. Sau đó, anh được điều sang chiến trường Bến Tre. Tại đây, anh đã tìm cách liên lạc được với cơ sở cách mạng và ngày 17-8-1947, anh mang vũ khí ra vùng tự do. Tại đây, anh được phân công về công tác ở đội công tác 1, đơn vị hoạt động ở thị xã Bến Tre và vùng ven, cũng tại đây, anh mang cái tên Việt Nam là Nguyễn Văn Thành, hay như đồng đội và đồng bào quen gọi anh là "Thành Nga" hay Hai Thành. Anh đã tham gia chiến đấu hàng chục trận lớn, nhỏ.

Vốn điềm đạm, cần cù, tận tụy trong công tác, nên "Thành Nga" không những được đồng đội tin cậy mà còn được dân thương yêu, quý mến. Một người con gái ở Mỹ Thạnh An – nay thuộc thị xã Bến Tre – tên là Colette Mai đã đem lòng yêu anh, và hai người được sự giúp đỡ của toàn thể đơn vị và đoàn thể địa phương, trở thành vợ chồng. Lễ cưới được tổ chức tại xã Nhơn Thạnh. Trong ngôi nhà cột cây, vách lá do đồng bào góp công, góp sức xây dựng nên trong hoàn cảnh chiến tranh, họ sống với nhau khá hạnh phúc. Và cũng tại nơi đây, tháng 8-1949, cô con gái đầu lòng Janie ra đời. Bến Tre lúc này bị địch tăng cường càn quét, ruồng bố liên miên, đồn bót mọc lên chi chít khắp nơi. Hoạt động và đi lại của bộ đội và cán bộ ta ngày một khó khăn. Để đảm bảo sự an toàn cho hai mẹ con, buộc lòng tổ chức phải tìm cách đưa vợ con anh về sống hợp pháp ở thị xã, còn Hai Thành cũng chuyển công tác về một đơn vị trợ chiến thuộc trung đoàn Cửu Long, hoạt động ở vùng Trà Vinh.

Đến đầu năm 1953, anh tình nguyện xin về tiểu đoàn 307, được phân công làm khẩu đội trưởng súng cối 60 mm và tham gia chiến đấu ở đơn vị này cho đến ngày đình chiến (7-1954).

Trong thời gian chuyển quân tập kết, anh được phân công làm công tác phiên dịch trên tàu Xtarôpôn của Liên Xô ra Bắc vào Nam nhiều chuyến, sau đó trở về công tác tại đơn vị cũ lúc bấy giờ đóng tại Thanh Hóa. Cháu Janie cũng được đưa ra thủ đô Hà Nội, được chăm sóc chu đáo. Bản thân anh Hai Thành, sau đó cũng đã sống cùng với con gái một thời gian trong một ngôi nhà bên bờ Hồ Tây (Hà Nội).

Ngày 10-5-1955, theo sự thỏa thuận của hai chính phủ Việt Nam và Liên Xô, Nguyễn Văn Thành được về lại quê hương của mình cùng với cô con gái mang hai dòng máu Việt – Xô: Janie. Sau khi về nước, anh nhận công tác ở Ban tiếng Việt của Đài phát thanh Matxcơva cho đến khi về hưu. Anh cũng là người dịch và giới thiệu quyển Vượt Côn Đảo của Phùng Quán với độc giả Liên Xô.

Cô con gái của anh, sau khi tốt nghiệp ở Trường Đại học Tổng hợp Matxcơva, cũng đã nối tiếp theo con đường của bố, xin về làm ở Ban tiếng Việt, Đài phát thanh Matxcơva. Trong dịp Tết Quý Mão (1988), Janie (lúc này đã 38 tuổi) đã có dịp sang Việt Nam, về thăm lại quê ngoại Bến Tre, viếng mộ mẹ và bà ngoại, gặp lại những người thân đã từng chăm sóc, nuôi nấng bé Janie từ những năm gian khổ chiến tranh. Chuyến đi này đã để lại ở Janie nhiều xúc động sâu sắc về những tình cảm thương yêu quý mến của những người ruột thịt, những người đồng hương và cả những người đồng chí Việt Nam đã từng chiến đấu với cha mình trong đơn vị tiểu đoàn 307 nổi tiếng một thời của những năm chống Pháp ở chiến trường Nam Bộ.

Cuộc đời của Platon Alekxandrovich đầy những gian truân, nhưng cũng trải qua không ít may mắn kỳ lạ, giống như một huyền thoại. Một phần cuộc đời của anh gắn bó chặt chẽ với cuộc chiến đấu anh hùng của nhân dân Việt Nam với cái tên Hai Thành hay "Thành Nga", và nó đã trở thành một sự kiện đáng ghi nhớ, một bông hoa đẹp làm thắm tươi thêm tình cảm hữu nghị của hai dân tộc Việt – Xô.

Sưu tầm - Theo báo Bến Tre
 
[size=18:c7572e9b71][color=green:c7572e9b71]Lời của Gi...ăng![/color][/size]

Trăng này ví xẻ làm đôi…
Nửa bên Nga.net nửa bên 3M
Nặng lòng với các bạn thơ
Nên đành khi tỏ khi mờ vậy thôi

Quán này MỞ :lol: :lol: :lol: tặng mọi người
Bí, Rừng, RIA với tiếng cười bác Phê ( bác Phan)
Nguyên Anh cùng với Eve
Buôn bán có thiếu em Quê vẫn nồng!

Vắng cô thì chợ vẫn Đông :lol:
Cô đi lấy chồng thì chợ càng vui :roll:

Cảm ơn Rừng, Eve đã trông nhà giúp, ngày mai rỗi sẽ "xử lý" Kụ Nguyên Anh :lol:
 
Đâu rồi đội bóng Trăng Quê
Để cho "huấn luyện " ủ ê ngồi chờ
Khổ thân "ngồi xổm" vật vờ
Không quần, không áo :lol: để mờ ngồi trông
E ve thơ thẩn lông bông
Nhớ nàng đội trưởng "nắng hồng" mải vui
Ông bầu, bà Bí đâu rùi
Ra quân luyên tập cho zui cửa nhà
Ngả nghiêng ôm bụng cười la
Có mùi khác lạ... hỏi bà - Usi??? :roll: :oops: :lol:
 
[size=18:b2978dfca9][color=green:b2978dfca9]KHÔNG PHẢI TƠ TRỜI ... KHÔNG PHẢI SƯƠNG MAI [/color][/size]

[color=red:b2978dfca9]Đỗ Trung Quân [/color]

[color=darkblue:b2978dfca9]Mong manh nhất không phải là tơ trời
Không phải nụ hồng
Không phải sương mai
Không phải là cơn mơ vừa chập chờn đã thức
Anh đã biết một điều mong manh nhất .
Là tình yêu
Là tình yêu đấy em !

Tình yêu,
Vừa buổi sáng nắng lên,
Đã u ám cơn mưa chiều dữ dội
Ta vừa chạy tìm nhau...
Em vừa ập vào anh...
... Như cơn giông ập tới
Đã như sóng xô bờ, sóng lại ngược ra khơi.

Không phải đâu em - không phải tơ trời
Không phải mây hoàng hôn
Chợt hồng ... chợt tím ...
Ta cầm tình yêu như đứa trẻ cầm chiếc cốc pha lê
Khẽ vụng dại là... thế thôi ... tan biến

Anh cầu mong - không phải bây giờ
Mà khi tóc đã hoa râm
Khi mái đầu đã bạc
Khi ta đã đi qua những giông - bão - biển - bờ
Còn thấy tựa bên vai mình
Một tình yêu không thất lạc ...[/color]

Mình đã nhiều lần nghe nói đến tơ trời nhưng chưa bao giờ hình dung ra nó như thế nào cả, có lẽ là mong manh lắm! Nhưng chắc ai cũng có lần ngắm một nụ hồng đang hé nở, e ấp và nhè nhẹ hương thơm…nhưng chỉ vài buổi sớm thôi nó đã lụi tàn. Cũng giống như giọt sương trên nhành lá mỗi buổi sớm mai, long lanh và dịu nhẹ. Khi mặt trời lên …lúc đầu nó càng long lanh lắm rồi nhẹ bước bay lên…mong manh là thế nhưng đó chưa phải là điều mong manh nhất!
Xưa nay người ta vẫn nói về một tình yêu vĩnh cửu, thuỷ chung cho đến khi đầu bạc răng long, cho đến khi hoà vào cát bụi. Như vậy Tình Yêu phải bền vững lắm, như núi như sông, như rừng như biển. Nếu thật sự như vậy thì chẳng cần phải gìn giữ nâng niu, thì Tình Yêu mãi mãi trường tồn với thời gian.
Với Đỗ Trung Quân thì không như vậy bởi Tình Yêu là điều mong manh nhất!
Thật rõ lạ lùng hai chữ Tình Yêu, người ta nói về nó quá nhiều mà lại chẳng hiểu vì sao cả. Có người thì cho rằng Tình Yêu là sự hoà hợp của hai tâm hồn, nhưng người ta vẫn cứ yêu nhau khi chẳng ai là ai cả. Có người thì nói rằng Tình Yêu là xứ sở của ảo giác, cũng gần đúng thôi! Hình như khi yêu người ta chẳng thể là mình được nữa ! Nói đúng hơn đó là điều không có lời giải thích. Vì lẽ đâu trong sáu tỷ người em chỉ hướng tới một mình anh? Vì lẽ gì mà trong từng bữa cơm, giấc ngủ của em luôn có anh đâu đó! Vẫn có cả tỷ người đi bên em, em vẫn cảm thấy cô đơn…để khi gặp nhau lại hờn ghen vô lý…

Tình yêu,
Vừa buổi sáng nắng lên,
Đã u ám cơn mưa chiều dữ dội
Mà có vô lý gì đâu …khi Tình Yêu đã chính là một sự vô lý mất rồi! Đã bao nhiêu cuộc tình đã bao cuộc chia tay và Ônga Béc gôn đã viết:

Lớp trẻ bây giờ lại bước theo ta
Lại lắp lại vị ngọt ngào thủa trước
Vẫn sông Nhe va sớm chiều sóng nước
Nghĩ cho cùng họ có lỗi đâu anh…

Thực ra mỗi một cuộc tình, mỗi một cuộc chia tay đều chẳng giống nhau, nhưng có một điều giống nhau duy nhất đó là sự hối tiếc là niềm đau day dứt mãi…

Ta cầm tình yêu như đứa trẻ cầm chiếc cốc pha lê
Khẽ vụng dại là... thế thôi ... tan biến

Cách ví của nhà thơ thật tài tình…ta bước vào đời với cái hăm hở của cô bé mới lớn. Một buổi chiều nào đó gặp ánh mắt bối rối của cậu bạn cùng lớp, má ta ửng hồng, cái cảm giác khác lạ mà ta chưa bao giờ biết đến, cái thánh thiện của Tình yêu thủa ban đầu…Nhưng khi yêu là khi có những giận hờn và chỉ một lần thôi..trót dại, thế là chia xa mãi mãi. Để rồi linh cảm mãi mang theo suốt cuộc đời, cái cảm giác hẫng hụt khi đánh rơi chiếc cốc pha lê vì vụng dại, vì một lần đã kiêu ngạo bước đi…
Nói như tác giả, thì chỉ có những người từng trải mới có những chiêm nghiệm sâu sắc thế :

“Anh cầu mong - không phải bây giờ
Mà khi tóc đã hoa râm
Khi mái đầu đã bạc
Khi ta đã đi qua những giông - bão - biển - bờ
Còn thấy tựa bên vai mình
Một tình yêu không thất lạc ...”

Cảm ơn Đõ Trung Quân đã nói hộ những điều ai cũng biết mà chẳng thể nói ra bằng bài thơ ăn sâu vào lòng người đến thế!
TQ viết lời bình này để dành tặng cho Snow người đã post tặng TQ bài thơ này và tặng những người đang giữ trong tay những chiếc bình pha lê…mong manh nhất. Để tặng cho mình một buổi chiều tản mạn…rằng Tình Yêu không vĩnh cửu bao giờ!
 
[color=green:e9bfcf6f5e]TỬ ĐINH HƯƠNG[/color]

[color=darkblue:e9bfcf6f5e]Tử Đinh Hương nở vội
Thơm trong đêm muộn màng
Dịu dàng ơi hãy đợi
Nồng nàn ơi đừng tan

Tử Đinh Hương thao thức:
Hạnh phúc đến bất ngờ
Vòng tay đêm mở rộng
Hương ùa vào trong mơ

Hương thơm đâu còn mãi
Để cho đêm ngỡ ngàng
Li ti hoa trắng rụng
Lòng đêm buồn mênh mang...[/color]
(Thuỵ Anh)

Tặng chị Đinh Tử Hương, không biết đã có ai chép cho chị bài này chưa?
Chúc chị vui !
 
Lặng thinh thôi cứ lặng thinh
Một mình thôi cứ một mình đợi thơ...
Tử Đinh, hương dịu đêm chờ
Bóng người tri kỷ, giấc mơ ngọt ngào...

Chị em Đinh Tử chúng tôi cám ơn bài thơ của Trăng Quê nhé!
 
[size=18:a00064f9f8][color=green:a00064f9f8]Nếu một ngày thành phố vắng Anh[/color][/size]

[color=indigo:a00064f9f8]Nếu một ngày thành phố vắng Anh,
Em thấy mình mỏng manh như chiếc lá
Chiếc lá rơi nghiêng về phương trời lạ
Anh có biết rằng em ứ nhớ anh không!

Anh cứ hiền như thể nắng ngày Đông
Để tim em dữ dội sóng khôn cùng
Ai thao thức cùng đêm dài lặng lẽ
Anh có biết rằng em ứ nhớ anh không!

Em tự nhủ rằng mình chẳng thèm mong
Sao cứ thấy yếu lòng đến thế
Một giọt sương rơi lá mềm dịu nhẹ
Anh có biết rằng em ứ nhớ anh không!

Soi vào gương má thoáng ửng hồng
Mắng mình vô duyên bận lòng người đi vắng
Hà nội chiều rơi vào đêm lẳng lặng
Anh có biết rằng em ứ nhớ anh không![/color]

20/05/2006
Trăng Quê
 
[size=18:a0c5db0018][color=green:a0c5db0018]CÁI NGỦ là cái ngủ ngoan [/color][/size]

Cái ngủ là cái ngủ ngoan
Trăng ơi đừng sáng, anh còn ru em
Sao ơi nhé lặn vào đêm
Để em anh ngủ môi mềm nhớ ai

Đêm ơi xin nhớ đừng dài
Để em lỡ ngủ ban mai vẫn gần
Để anh nghe được bước chân
Để cho nỗi nhớ âm thầm lời ru

Lời ru như lá mùa thu
Những chiều anh góp tương tư những chiều...
Trái tim đang hát lời yêu
Cho em anh ngủ yêu kiều trong mơ

Đêm nay anh thức làm thơ
Cánh cò bay lả những bờ lúa xanh
Ngủ đi em giấc mộng lành
Để anh dệt ánh trăng thành lời ru!

17/05/2006
Trăng Quê
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Back
Top