Dementieva
New member
Hình như bác Ogarev này là bác đã dịch lời bài Serenade của Schubert sang tiếng Nga chị ạ (Песнь моя летит с мольбою). Phải thừa nhận 2 đoạn đầu thì còn tạm ổn, về sau thì có hơi sến (Sến thế mà sao bác Bunin nhà mình lại ấn tượng đến nỗi nghĩ ra hình ảnh cỗ xe ngựa đầy bùn đất nhỉ? - chả nhẽ lại là ... ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, sến tầm sến?).Mình chưa nghe đến tên bác Ogarev này bao giờ, còn thơ bác thì mình cũng mất phải đến cả chục lần 5 phút mới ra được có thế này thôiNina viết:
Có ai dịch bài "Câu chuyện bình thường" của Ogarev chưa các bác, em dịch mãi, mất đến mấy lần 5 phút mà mới chỉ được nửa bài![]()
Nghe sến không tả được
Nhưng có lẽ em bị ấn tượng bởi "Những lối đi dưới hàng cây tăm tối", nên tạm dịch nó thế này
[size=18:b80f67941b]Câu chuyện bình thường[/size]
Đã có một mùa xuân thật diệu kỳ!
Họ cùng nhau ngồi bên bờ sông vắng -
Con sông đẹp như tranh tĩnh lặng
Mặt trời đã lên, chim hót rộn ràng
Bên kia sông cánh đồng rộng thênh thang
Đang yên bình trổ lá xanh náo nức;
Cạnh đám tầm xuân nở hoa đỏ rực
Là những cây đoan tối sẫm đứng thành hàng.
Đã có một mùa xuân thật diệu kỳ!
Họ cùng nhau ngồi bên bờ sông vắng –
Tuổi thanh xuân nhuộm má hồng trong nắng
Bộ ria ai mới lún phún đen.
Ôi, giá như có ai được nhìn thấy họ
Trong buổi hò hẹn sáng hôm nào
Và nhìn thấy gương mặt họ khi đó
Hay nghe được lời họ nói thì thào -
Thì người ấy hẳn phải sung sướng lắm
Nghe lời tình yêu nói thuở ban đầu
Người ấy chắc hẳn trong phút ấy
Cũng nở hoa nơi đáy tim sầu!...
Sau đó tôi đã từng gặp họ:
Nàng đã thành vợ kẻ khác rồi
Chàng có vợ, và họ không hề nhắc
Tới chuyện xưa, dẫu chỉ một lời;
Khuôn mặt họ luôn luôn thanh thản,
Cuộc đời luôn bằng phẳng, rõ ràng
Và đôi khi họ tình cờ gặp mặt
Thì cùng cười vui bình tĩnh, nhẹ nhàng…
Còn chốn xưa, bên bờ sông ấy
Nơi ngày xưa đỏ rực sắc tầm xuân,
Chỉ còn lại những người ngư phủ
Đi tới con thuyền đang cũ nát dần
Và họ hát – nhưng giờ nào có biết
Những điều gì đã nói nơi đây
Những điều gì đã chìm vào quên lãng
Giờ chỉ còn khoảng tối dưới hàng cây.