Truyện ngắn của I.Bunhin

Nina viết:
Có ai dịch bài "Câu chuyện bình thường" của Ogarev chưa các bác, em dịch mãi, mất đến mấy lần 5 phút mà mới chỉ được nửa bài :(
Mình chưa nghe đến tên bác Ogarev này bao giờ, còn thơ bác thì mình cũng mất phải đến cả chục lần 5 phút mới ra được có thế này thôi :D Nghe sến không tả được
Hình như bác Ogarev này là bác đã dịch lời bài Serenade của Schubert sang tiếng Nga chị ạ (Песнь моя летит с мольбою). Phải thừa nhận 2 đoạn đầu thì còn tạm ổn, về sau thì có hơi sến (Sến thế mà sao bác Bunin nhà mình lại ấn tượng đến nỗi nghĩ ra hình ảnh cỗ xe ngựa đầy bùn đất nhỉ? - chả nhẽ lại là ... ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, sến tầm sến?).

Nhưng có lẽ em bị ấn tượng bởi "Những lối đi dưới hàng cây tăm tối", nên tạm dịch nó thế này

[size=18:b80f67941b]Câu chuyện bình thường[/size]

Đã có một mùa xuân thật diệu kỳ!
Họ cùng nhau ngồi bên bờ sông vắng -
Con sông đẹp như tranh tĩnh lặng
Mặt trời đã lên, chim hót rộn ràng

Bên kia sông cánh đồng rộng thênh thang
Đang yên bình trổ lá xanh náo nức;
Cạnh đám tầm xuân nở hoa đỏ rực
Là những cây đoan tối sẫm đứng thành hàng.

Đã có một mùa xuân thật diệu kỳ!
Họ cùng nhau ngồi bên bờ sông vắng –
Tuổi thanh xuân nhuộm má hồng trong nắng
Bộ ria ai mới lún phún đen.

Ôi, giá như có ai được nhìn thấy họ
Trong buổi hò hẹn sáng hôm nào
Và nhìn thấy gương mặt họ khi đó
Hay nghe được lời họ nói thì thào -

Thì người ấy hẳn phải sung sướng lắm
Nghe lời tình yêu nói thuở ban đầu
Người ấy chắc hẳn trong phút ấy
Cũng nở hoa nơi đáy tim sầu!...

Sau đó tôi đã từng gặp họ:
Nàng đã thành vợ kẻ khác rồi
Chàng có vợ, và họ không hề nhắc
Tới chuyện xưa, dẫu chỉ một lời;

Khuôn mặt họ luôn luôn thanh thản,
Cuộc đời luôn bằng phẳng, rõ ràng
Và đôi khi họ tình cờ gặp mặt
Thì cùng cười vui bình tĩnh, nhẹ nhàng…

Còn chốn xưa, bên bờ sông ấy
Nơi ngày xưa đỏ rực sắc tầm xuân,
Chỉ còn lại những người ngư phủ
Đi tới con thuyền đang cũ nát dần

Và họ hát – nhưng giờ nào có biết
Những điều gì đã nói nơi đây
Những điều gì đã chìm vào quên lãng
Giờ chỉ còn khoảng tối dưới hàng cây.
 
Cám ơn Nina đã tìm được bài thơ này.
Nhưng đọc rồi thấy tuy có sến (hơi bị nặng) nhưng có gì đâu tăm tối nhỉ, không hiểu sao lại dịch được thành tăm tối. Hàng cây xanh sẫm, hàng cây âm u thì được chứ tăm tối thì áp đặt quá.
Đấy là vì chị Надежда vận vào cảnh mình mà suy ra vậy thôi, oan cho bài thơ quá.
 
Thêm 1 bản dịch nữa cho đủ bộ ba nhé !

  • CÂU CHUYỆN ĐỜI THƯỜNG

    Đã từng có một mùa xuân đẹp !
    Họ kề vai nhau tựa tình nhân ,
    Sông trong lặng êm đềm xuôi chảy,
    Bình minh lên , chim hót vang ngân .

    Đồng trải rộng yên bình xanh mướt ,
    Đỏ rực khoe dăm bụi tầm xuân ,
    Đoan già sẫm tối che phủ lối ,
    Con đường còn ướt dấu bàn chân .

    Đã từng có một mùa xuân đẹp !
    Họ kề vai nhau tựa tình nhân ,
    Nàng vừa chớm tuổi trăng tròn lẻ ,
    Chàng còn chưa tới độ thanh xuân .

    Nếu ai nhìn thấy họ sáng nay ,
    Tình tự bên sông tay trong tay ,
    Má hồng mắt biếc ngời hạnh phúc ,
    Nói bao lời tình ái đắm say .

    Và dịu dàng thay tiếng của chàng ,
    Tiếng của tình yêu thuở hồng hoang !
    Chắc hẳn tin rằng giây phút ấy ,
    Đã làm rung động trái tim nàng !

    Nhưng mùa xuân ấy đã đi xa ,
    Nàng đã theo chồng lên xe hoa ,
    Chàng đà cưới vợ , yên gia thất ,
    Chẳng còn nhắc tới chuyện năm xưa .

    Tôi nhìn thấy họ thanh thản sống ,
    Cuộc đời bình lặng , chẳng ưu tư ,
    Gặp nhau vẫn nói cười như thể ,
    Chưa từng có chuyện sáng năm xưa .

    Bên dòng sông ấy , đôi bờ ấy ,
    Xưa đỏ tầm xuân rạo rực chờ ,
    Giờ đây lác đác dăm ngư phủ ,
    Bên con thuyền mục bước ngẩn ngơ .

    Và cất lời ca khi chiều tối ,
    Để trĩu nặng lòng khách tương tư .
    Bao lời tình ái trao nhau đó ,
    Vùi theo chuyện tình sáng năm xưa .[/list:u:186efb8c5a]
 
Bác matador hình như thích dịch phóng tác kiểu bác Bằng Việt phải không nhỉ? Em thấy mấy chỗ kiểu "Con đường còn ướt dấu bàn chân", "Xưa đỏ tầm xuân rạo rực chờ" , vv thì đoán vậy

Mà chả hiểu sao bản dịch nào cũng ... sến thế không biết. :D :D
 
Nina nói:
Mà chả hiểu sao bản dịch nào cũng ... sến thế không biết.

Dạo này chị tự cảm thấy bản thân mình :cry: bắt đầu sến, cho nên không thể đổ cả cho nguyên bản được. Chính vì thế mà chị ít dịch hẳn đi đấy, chả đơn thuần là lười đâu.
 
Nina viết :
Bác matador hình như thích dịch phóng tác kiểu bác Bằng Việt phải không nhỉ? Em thấy mấy chỗ kiểu "Con đường còn ướt dấu bàn chân", "Xưa đỏ tầm xuân rạo rực chờ" , vv thì đoán vậy

Mà chả hiểu sao bản dịch nào cũng ... sến thế không biết

Bác dịch hoàn toàn do cảm xúc chứ có đọc được ở đâu đâu mà phóng theo thì đỡ dở !
Mình dịch cho chính mình thôi ! Rất cám ơn là cháu đã quan tâm :!: :!: :!:
 
Matxcơva khánh thành đài kỷ niệm Bunin

[color=red:e53dd98ace]Hoàng Lan [/color](NuocNga.net) dịch
Theo Vesti

[img=left:e53dd98ace]http://www.vesti.ru/p/b_206119.jpg[/img]Ở trung tâm Matxcơva, phố Povarskaya, nơi Ivan Bunin đã sống trước khi di cư sang Paris, ngày thứ hai 22/10 vừa qua đã khánh thành đài kỷ niệm nhà văn lớn của nước Nga – người đã được nhận giải thưởng Nobel về văn học cho tác phẩm "Cuộc đời Arsenev".


Bức tượng được dựng theo mẫu của nhà điêu khắc Aleksandr Burganov và kiến trúc sư Viktor Pasenko – bức tượng đồng này được bảo tàng nghệ thuật cổ điển và đương đại "Trung tâm Burganov" tặng cho thành phố.

Bức tượng thể hiện Bunin trong dáng điệu đang trầm tư suy ngẫm về số phận của nước Nga. Trong dáng vẻ tầm thước, tư thế khoanh tay bình thản, mái đầu ngẩng cao kiêu hãnh với ánh mắt nhìn sắc sảo, các tác giả đã nhấn mạnh vẻ quý phái và sự vĩ đại. Bức tượng bán thân nhà văn được đặt trên một bệ không cao bằng đá granit, hình dạng bệ nghiêm trang, không một chi tiết thừa. Chính nhờ đó mà tượng đài có vẻ thống nhất và rất hài hòa với cảnh quan chung quanh. Nhà điêu khắc đã rất thành công trong việc thể hiện linh hồn của sự tự do không thể nào bị bẻ gẫy, sự cao quý và vĩ đại của nhà văn Nga.

Chủ đề Bunin luôn gắn bó chặt chẽ với sáng tác của Aleksandr Burganov. Nhà điêu khắc này cũng là tác giả của đài kỷ niệm Bunin ở Voronezh – quê hương nhà văn, và tượng đồng Bunin cho Gallery "Con người – huyền thoại", bức tượng này được để tại ngõ Bolshoi Afanasevsky – hãng ITAR-TASS cho biết.

Ngày khánh thành đài kỷ niệm được chọn không hoàn toàn tình cờ - nếu nhà văn còn sống thì ngày 22/10/2007 ông sẽ tròn 137 tuổi. Bà Liudmila Shevtsova. Phó thị trưởng thứ nhất của thủ đô Nga phát biểu tại lễ khánh thành đài kỷ niệm – "Bunin là nhà văn Nga đầu tiên được nhận giải thưởng Nobel vì tính nghệ sĩ nghiêm nghị mà ông đã sử dụng để ca ngợi, tôn vinh tính cách Nga".
 
Back
Top