Tuyển tập truyện vỉa hè của Cay_vo :-)))

Cay_vo

New member
1.

Từ "vỉa" có nhiều nghĩa. "Vỉa" có thể là một phần nào đó viền ngoài, có thể là động tác vút lên. Tôi thích nhìn "vỉa" theo cách nhìn của nhà địa chất. Khi đó "vỉa" là những tầng quặng bí ẩn chờ khám phá.

"Vỉa hè" thì dĩ nhiên không phải các tầng địa chất. Vậy nhưng vẫn có những điều cần và muốn được khám phá. Thường thì vỉa hè được lát bằng gạch. Xửa xưa thì là gạch chỉ. Thứ gạch nung từ đất đỏ au, dễ hút nước và nhanh chóng khoác lên mình tấm áo rêu xanh sậm. Sau thì được đổi thành gạch xi măng. Gạch xi măng thường vuông, to chứ không dài, mảnh hình chữ nhật như gạch chỉ. Thứ gạch này không hiểu sao hàm lượng cát lại hay cao hơn tiêu chuẩn cho phép. Nó dễ tổn thương ngoài rìa. Độ mài mòn cao nên rất tốn dép nhựa. Sau nữa thì nhiều nơi vỉa hè lát bằng đá. Đá thì thách thức thời gian tốt hơn. Đá mang lại sự sang trọng nhưng đôi khi làm người ta lố bịch vì sự trơn trượt. So với gạch chỉ và gạch xi măng thì đá thiếu hẳn sự thân thiện. Tình cảm vốn hay gắn với những gì nồng, ấm, mềm, ẩm, ướt. Công nghệ cao cho phép lai tạo giữa màu của gạch chỉ với chất liệu của gạch xi măng thành gạch tự chèn. Gạch này có nhiều hình dạng. Vỉa hè bỗng trở thành các bài tập hình học. Có khi lại như vuông thổ cẩm. Gạch tự chèn thoát nước tốt, dễ trang trí, tiện thi công, bề mặt cứng. Nói chung là lý tưởng để lát vỉa hè nếu như người ta không muốn cậy nó lên mà thay bằng những viên gạch,… tự chèn khác. Mọi thứ rồi sẽ đổi thay, kể cả những viên gạch lát hè đường. Rồi mai đây, rất có thể chúng ta lại thấy vỉa hè được lát bằng loại gạch mới. Gạch cao su. Gạch này thì chắc chơi đá cầu rất sướng, ngã đỡ đau nhưng chơi quay thì cần cẩn thận.

Vỉa hè là nơi nâng đỡ những bàn chân. Có gót giày kiêu kỳ, có đế giày mòn lệch, có bàn chân chai sạn và có cả tiếng bi bô của em bé tập đi vừa rơi xuống êm đềm. Đời mấy ai nhìn lại dấu chân mình vừa qua. Được mấy ai sẻ chia với thân phận kẻ lót đường. Nhưng có sao đâu, vỉa hè vẫn hân hoan chào đón mọi người vào mỗi sớm. Cơ hội chia đều và bình đẳng cho nhau dưới ánh mặt trời.
 
Vỉa hè là nơi nâng đỡ những bàn chân. Có gót giày kiêu kỳ, có đế giày mòn lệch, có bàn chân chai sạn và có cả tiếng bi bô của em bé tập đi vừa rơi xuống êm đềm. Đời mấy ai nhìn lại dấu chân mình vừa qua. Được mấy ai sẻ chia với thân phận kẻ lót đường. Nhưng có sao đâu, vỉa hè vẫn hân hoan chào đón mọi người vào mỗi sớm. Cơ hội chia đều và bình đẳng cho nhau dưới ánh mặt trời.
Vỉa hè bây giờ biến thành lãnh địa của các quán cóc, bãi giữ xe, thậm chí các "siêu thị" di động :lol: .

Hy vọng cay_vo góp vài đường cày giải phóng vỉa hè, làm thông thoáng lề đường để vỉa hè thực sự là nơi nâng đỡ những bàn chân...
 
Cay_vo có giọng văn tưng tửng, châm biếm, nhẹ nhàng mà sâu cay. Tôi cũng chán với cảnh vỉa hè Hà nội bị đào lên bới xuống lắm rồi, có đoạn vỉa hè thi công đến n lần mà sau một thời gian ngắn, vỉa hè cứ tóac miệng ra cười mới chán chứ!
Trong nền thương mại vỉa hè, trong cảnh sống "nhà chật, sống trên vỉa hè là chính", vỉa hè là nơi diễn ra đủ thứ chuyện, nó chứng kiến nhiều mảnh đời lao khổ, những chuyện buồn vui cay đắng...
Hy vọng bạn Cay_vo sẽ có những bài viết hay về vỉa hè. Tuy nhiên, xin đừng "cày" vỉa hè lên nhé, việc đó hãy nhường cho bên điện lực, điện thọai và cấp thóat nước!
 
2.

Gạch chỉ có ông bạn đồng hao là gạch lá nem. Gạch lá nem cũng từ đất nung, vuông như gạch xi măng. Gạch này thường lát sân nhưng lát vỉa hè những nơi gần đình đền miếu phủ thì rất hợp. Nó thẩm thấu được thời gian, trầm lặng và hay ưu tư dù không nhăn trán. Con trai của gạch chỉ cũng là một loại gạch nung. Nhỏ xinh, hình vuông có những khía đều như khi người ta lọc mắt dứa. Nhìn chung, những loại gạch nung hay hoài cổ. Đám con trai của gạch chỉ dễ làm người ta nhớ đến những ngôi biệt thự quét vôi vàng kiểu Pháp. Ở đó, hàng rào sắt uốn cong thả những chùm ti gôn mơ mộng. Chẳng ai cấm đâu nhưng ai muốn đi bộ ngoài những ngôi nhà đó, trộm nhìn ai đó, cũng hay bị giật mình khi bất chợt có bóng ai hiện ra trước hiên nhà. Cứ như mình đang thưởng thức trộm.

Vỉa hè còn có những viên "giả gạch". Chả lẽ đến gạch vỉa hè còn làm giả? Không phải, người ta chỉ làm gian làm dối thôi. Còn viên giả gạch được tạo ra từ những lớp xi măng láng trên hè phố. Bác thợ dùng thước và mũi bay vạch thành những ô vuông đều tăm tắp. Lũ trẻ chơi ô ăn quan hoặc chơi bi thì khá tiện lợi.

Không chỉ làm từ đất nung, xi măng, hỗn hợp cát và xi măng hay cao su, vỉa hè còn được lát bằng những viên gạch làm từ vật liệu rất tầm thường là rác thải. Nghe ra rất rẻ rúng nhưng không phải vậy. Với Việt Nam vỉa hè còn rất sang và xa xỉ nữa là đằng khác. Có năm vỉa hè được thay tới mấy bận. Chẳng ai biết được số phận những viên gạch cũ thế nào. Tôi e rằng chúng lại thành rác thải mất thôi.

Bạn thích là viên gạch gì? Tôi thích làm viên gạch chỉ. Tôi thích uống nước, thích có nhiều rêu và thích màu xanh sẫm. Bây giờ tôi là tôi nhưng từ lần sau tôi là viên gạch chỉ.

-------------
Hai bác (hình như là) trưởng lão phụ trách diễn đàn văn thơ cùng lên tiếng cho thấy sự quan tâm đến thành viên mới thế nào của diễn đàn mình. Tuy thế em thấy hai bác "chỉ đạo" có phần khác nhau, em băn khoăn tệ. Các bác yên tâm, em chỉ cày đủ ăn và sẽ đổ rác thải đúng nơi quy định.
 
Сhủ đề về vỉa hè của cay_vo thật là hay, nhất là bây giờ hình như ở HN và nhiều nơi khác vỉa hè không còn là vỉa hè nữa rồi. Đó là địa bàn tạo thu nhập cho muôn loại hàng quán, cả lực lượng công an trật tự phường và giao thông công chính. Chắc chắn đến 60% học sinh cấp 1 hiện nay không biết tả vỉa hè thế nào, vì chưa ra ngắm đã bị đuổi. :wink: Vỉa hè vô cùng thân thiết với trẻ nhỏ, với người đi bộ, nhưng bây giờ người ta ít đi bộ, trẻ con cũng không chơi ngoài đường nữa, chỉ còn vang tiếng giày thể thao của hội viên Hội người cao tuổi tập thể dục, múa võ và học thể dục nhịp điệu mỗi sáng.
Không biết bạn cay_vo sẽ nói về vỉa hè ở đâu đây? :lol:
 
3.

Nóng thì là mùa hè. Nắng tràn trên thân thể tôi. Có những lớp rêu khô rồi trôi theo gió tựa như những tế bào chết trên lớp da người. Cơn mưa rào đổ nước nhanh đến độ uống không kịp, tôi đành làm nước tắm. Khi tôi thấy mình sảng khoái thì cũng là lúc mặt hồ dềnh cao. Rác cũng dềnh lên. Những cành khô quất làm tôi đau nhói. Bọn túi ni lông làm tôi nghẹt thở. Chú cá rô rạch qua để lại những vết cào còn tên chuột cống làm tôi rúm mình vì những giọt nước đen hôi thối. Bù lại, về đêm khí trời dịu mát hẳn. Tán lá cây rung rinh đổ bóng trên mặt những vũng nước bò loang lổ. Trông tôi lúc ấy mặt mày méo mó như mẻ thuỷ tinh thổi hỏng. Lũ kiến chậm rãi từ gốc cây bò xuống tìm lối về nhà.

Mùa thu sang vỉa hè chừng vui hơn với những niềm vui sâu lắng. Đám lá chuyển từ xanh sang vàng nhẹ nhàng đậu xuống kể chuyện. Những câu chuyện không đầu không cuối. Nhiều lúc đám lá tranh nhau kể. Chuyện về đôi chim ngày nào cũng cãi nhau mà một năm hai lần chim mái vẫn đều đặn nằm ổ. Chuyện có chú chuồn chuồn mải chơi không để ý, đám lá đã vẫy tay báo hiệu mà vẫn không kịp. Chú ta sa vào, giãy giụa vô vọng giữa tấm lưới trong suốt dưới ánh mặt trời của lão nhện. Kể đến đó, chiếc lá vẫn run cái cuống khô vì sợ hãi. Phần lớn những câu chuyện kể tôi nghe không kịp. Chiếc lá này chưa xong lá khác đã ào tới. Mùa thu đôi lứa dạo trên vỉa hè cũng nhiều hơn. Họ đi sát nhau hơn, có lúc như chập vào làm một.

Sang đông, vỉa hè vắng lại. Có buổi sớm rét mướt, hai phần ba thành phố còn nằm trong chăn, trên vỉa hè vẫn có bác trộn than mê mải moi bùn nhào nặn. Có buổi tối rét đậm, hai phần ba thành phố đã nằm trong chăn, ngoài vỉa hè vẫn có chú bé đánh giầy nghẹo cổ gặm bánh mỳ. Cái bánh mỳ của chú, nói dại, chẳng may rơi xuống vỉa hè, có khi không phân biệt được đâu là gạch đâu là bánh. Vắng thế nên mùa đông là lúc vỉa hè được nghỉ đông. Không như trẻ em lại nghỉ hè. Đó là khoảng thời gian chúng tôi tích luỹ sức lực. Ai nấy chăm chỉ thể dục để thân hình đầy đặn. Vá víu những vết thương.
[size=18:86ae8bbd3a][/size]
 
USY nói:
Không biết bạn cay_vo sẽ nói về vỉa hè ở đâu đây?
:wink: Theo tôi, đây là 1 câu hỏi hợp lý nhất trong mạch bài này của bác cay_vo.
:cry: Nhân thể, tị nạnh một chút... bác Cay_vo rất được ưu ái trên mức tuyệt vời đấy! Chả ai như cháu , từ ngày thò chân vào NNN chưa có Mót nào khích lệ tinh thần như đối với bác cả.
 
FORYTCHIA nói:
:cry: Nhân thể, tị nạnh một chút... bác Cay_vo rất được ưu ái trên mức tuyệt vời đấy! Chả ai như cháu , từ ngày thò chân vào NNN chưa có Mót nào khích lệ tinh thần như đối với bác cả.
Viết đã hay thì cần gì đến khích lệ hả bà? :lol:
 
Sang đây lại gặp bác gái Forchia. Em trả lời bác với bác gái USY luôn là cái vỉa hè của em viết nó không có địa chỉ rõ ràng nhưng chủ yếu là loanh quanh Hà Nội thôi ạ. Em cũng sẽ dông dài trên những lối mòn như các bác từng đi thôi (Em nhấn mạnh các bác gái là không có ý gì đâu, để em tự nhắc nhở mình không được viết ấy thôi).

Bác gái Forchia đừng ghen tị với em làm gì. Các bác Mod (không biết có phải các bác gái không?) vào là để nhát ma em là chính, yêu quý gì em đâu. Bác cứ thấy bác NguyenAnh trả lời bác thì biết. Để "nịnh" bác mà bác NguyenAnh chà đạp em có thương tiếc gì đâu. Mà em thấy bác Forchia được nhiều bác khác quý đấy chứ. Như bác NguyenAnh này, hay bác Tykva nữa, bác Ta nhi a, Trang Que này, bác Thanhxuan nữa này (bác ý đang hỏi về cuộc chia ly màu đỏ để chứng minh rằng màu thu Việt Nam đầy cây có lá đỏ),... Bác hết ghen với em chưa nào?

Em tiếp truyện em nhé:

4.

Nói chuyện về vết thương. Bề ngoài có khi gạch cũng như… người. Tức là da thịt cũng trầy xước khi bị thương và tâm hồn cũng đau nếu là vết thương lòng. Thậm chí con người còn chịu đựng tốt hơn hòn gạch. Nếu như cùng lúc bạn vừa bị mất việc, người yêu bỏ và lũ quét cuốn trôi nhà thì trái tim bạn chưa chắc đã vỡ. Còn tôi, chỉ những chấn động của lũ xe tải chạy ngang đường cũng đủ làm tim tôi vỡ nát như cốc sữa chua để trong ngăn đá tủ lạnh rồi đột ngột bỏ ra ngoài. Khi tôi đau, tôi không bày tỏ được với ai. Không nhúc nhích, không cầu nguyện, không kêu cứu. Nỗi đau cứ lặn vào trong tâm khảm tạo thành những vệt nứt mơ hồ. Bạn bè làng xóm cũng không giúp được. Giữa tôi và họ chỉ là mạch vữa, mạch cát mong manh nhưng không thể vượt qua.

Những vết xước trên da người rồi sẽ lành còn vết thương trên da tôi sẽ chỉ sâu thêm. Tôi không có khả năng tự bù đắp cho mình. Thịt da tôi là cái gì đó hữu hạn và không thể tự tái tạo. Từ vết xước nhỏ rồi nắng mưa sẽ biến thành vết hằn sâu hoắm. Tôi thích rêu là vì vậy. Rêu che chắn cho tôi. Rêu làm tôi dịu mát và che đi những khiếm khuyết. Rêu đối với gạch cũng như quần áo đối với con người. Thiếu quần áo con người thường co rúm lại vì bản năng tự vệ. Tôi thiếu rêu thì tôi cũng chỉ biết nằm trơ vì tôi không thể tự co mình.

Những viên gạch đi qua năm tháng để lại quanh mình thứ màu bàng bạc. Đó là màu thời gian. Khi động vào có lớp bụi khẽ rơi ra. Đó là bụi thời gian. Người ta hay ngắm những cổng làng hay những con đường làng bằng gạch mà trầm trồ vì sự vĩnh cửu. Người ta coi đó là những chứng tích, cho rằng chúng tôi có khả năng thách thức vòng quay của mặt trời và mặt trăng. Có hay đâu bao vết thương của những thăng trầm đã chìm sâu vào thớ gạch. Nó len lỏi như những mao mạch và phá huỷ từ bên trong. Gạch đã chết từ khi thôi làm đất. Nếu không tin bạn thử gỡ một viên ra mà xem. Dù có cẩn thận đến mấy thì viên gạch cũng rã rời thành bao mảnh. Người đời gọi hiện tượng đó là gạch bị "om".
 
Bác gái Forchia đừng ghen tị với em làm gì. Các bác Mod (không biết có phải các bác gái không?) vào là để nhát ma em là chính, yêu quý gì em đâu. Bác cứ thấy bác NguyenAnh trả lời bác thì biết. Để "nịnh" bác mà bác NguyenAnh chà đạp em có thương tiếc gì đâu. Mà em thấy bác Forchia được nhiều bác khác quý đấy chứ. Như bác NguyenAnh này, hay bác Tykva nữa, bác Ta nhi a, Trang Que này, bác Thanhxuan nữa này (bác ý đang hỏi về cuộc chia ly màu đỏ để chứng minh rằng màu thu Việt Nam đầy cây có lá đỏ),... Bác hết ghen với em chưa nào?

xerotn HÂM mộ CAY- VO!

hy vọng ngòi bút của bác không bị cong oằn khi bị CHÀ ĐẠP :roll:

:D VỠ BỤNG!
 
5.

Có bao nhiêu vỉa hè thì có bấy nhiêu đời viên gạch. Đời gạch dĩ nhiên không giống Đời cô Lựu. Đời cô Lựu phụ thuộc vào soạn giả cải lương còn đời gạch vỉa hè phụ thuộc vào nơi nó ở.

Bà vợ mỡ màng, người hay ướt sũng còn ông chồng đen nhẻm, vóc dáng gầy gò đích thị là vợ chồng anh chị gạch ở phố ẩm thực. Nước dùng ở đó lúc nào cũng chực trào ra còn lò than thì như nung lại gạch hàng ngày. Anh bạn tề chỉnh, tay chân vuông vắn, mặt mũi sáng bong thì chỉ có ở phố khách sạn. Bác gạch nom thờ ơ, cảnh phục trang nghiêm nhưng tay chân đầy trễ nải là trên phố đại sứ quán. Mấy chị mặt bóng lừ như soi gương được, thấy khách qua là hé mắt cười duyên thì ngụ ở phố mỹ phẩm. Mấy gã sứt sẹo đầy người đang bảo kê cho mấy mợ mồm thía lia chuyên bị kê dép lên đầu thì không đâu khác phố chợ cóc. Ở phố học sinh, có chàng gạch một mắt nhìn áo trắng, một mắt ngước lên vòm cây, mồm lúng búng không thành tiếng. Áo rêu phẳng phiu thêu vài chiếc lá, thi thoảng lại một đôi ngọn cỏ nhú chồi đợi nắng là mấy cụ gạch phố cũ phố cổ. Nằm xoãi chịu trận, mặt đầy khói nhang là mấy bà goá phố tai nạn giao thông. Thân phận hiền từ, lim dim mắt ngủ là cụ gạch phố nhà chùa. Môi son đỏ choét, bốn góc cứ chực bật lên ngáng kẻ qua đường là mấy ả phố cave. Khói thuốc thơm lừng, quần là áo lượt nhưng hay nói bậy là mấy anh chị phố công chức.

Có đời gạch thanh bình, lúc nào cũng lãng mạn được phủ bóng dưới ba hàng cây như những vỉa hè chạy quanh hồ Thiền Quang nhưng có những đời gạch phơi nắng võ vàng lại toàn bị que kem ném bèn bẹt vào mặt như vỉa hè không bóng cây xanh phố Tràng Tiền. Có đời gạch hồn nhiên, tươi trẻ nơi vỉa hè bao quanh công viên, vườn trẻ nhưng cũng có đời gạch thấp thỏm, sợ sệt nơi vỉa hè của đồn cảnh sát, trại giam. Có đời gạch chết trẻ, vừa mới lát chưa bao lâu đã bị đào lên thay thế nhưng có đời gạch trường thọ, càng để lâu càng không ai dám đụng. Ấy là chết lần thứ hai. Chết gì thì chết cuối cùng vẫn là chết. Người chết thành hồn ma còn gạch chết thì thành "đống gạch vỡ" - ngoài Bắc hay "đống xà bần" - trong Nam.

-----------------
Xin lỗi vì bắt mọi người "nhai lại" nhé. Chả nhẽ mình đã hết trẻ rồi sao???
 
Bài này đã đăng từ 1/9 rồi mà bạn Cay_vo, bạn xem lại ở trên.
Để tránh trùng lặp, bạn tự "xử lý" bài pót trùng nhé :lol: Mong được đọc tiếp phần 5 của bạn.
 
Em xin phép các Mod cho em trò chuyện trong mạch bài của mình. Nhiều Mod quyền năng ghê quá, sử kéo như thần, em sợ.
Bác USY thông cảm, nếu bác có vào đây đọc thì em mới thưa lại là bác đoán khôn quá (chả ngu như em toàn đoán sai). Ai lại đoán em tuổi từ 25-55 bao giờ. Bác đoán thế em chắc hơn 90% dân số trong này ở độ tuổi ấy (may trừ bác PHM). Cái khoảng cách ấy nó rộng quá, cũng thành 2 thế hệ đấy bác ạ. Không tin bác cứ lấy khoảng tuổi ấy từ đi 5 tuổi mà xem, ra đúng tuổi bác với con trai đầu của bác còn gì??? Như thế thì chuyện có điều gì đó chênh nhau cũng là dễ hiểu. Em ở vào cái tuổi người ta thì khôn lâu rồi còn em vẫn dại. Cái độ tuổi nhìn hòn non bộ tưởng Thái Sơn những lại cứ muốn giơ tay che lấp cả nặt trời. Cái tuổi mà nếu các bác gặp thì bảo chị tưởng chú khôn lắm còn các em đôi mươi thì chỉ nói sau lưng là lão này sắp hâm. Nếu bác đoán bớt khôn đi một chút, chỉ chênh lệch 5 tuổi đổ lại thì nếu bác đoán đúng mất gì em cũng xin chịu kể cả việc không bao giờ xuất hiện ở diễn đàn này nữa, được không?
Viết đến đây nhớ ra một điều, có khi bác Tykva lại là một bác gái cũng đeo kính, mặt khó đăm làm ở RIA thì phải. Chết mình rồi!

--------------------
6.

Trong thơ ca, gạch vỉa hè cũng chịu nhiều thiệt thòi. Có lẽ ít ai chịu ghi những sáng tác thơ văn của mình có nguồn gốc xuất xứ hoặc địa điểm sáng tác là vỉa hè. Dù rằng không ít những áng văn hay, tứ thơ trác tuyệt đã ra đời khi tác giả của chúng đang ở vỉa hè. Phía dưới tác phẩm, ghi là Một tối mùa đông, Dưới chân thành cổ, Kinh đô ánh sáng, Sau mưa, Từ miền xa thẳm,… chắc sẽ trữ (nhiều) tình hơn là ghi cụt lủn Vỉa hè. Thơ vỉa hè hay bị lẫn với thơ đề. Dù có là vỉa hè bằng đá hoa cương đi chăng nữa.

Kể cũng hơi bội bạc cái vỉa hè. Thử ra phố Đinh Lễ, Nguyễn Xí xem, vỉa hè bày đầy thơ ca nhạc hoạ từ nổi tiếng đến tai tiếng. Các nhà thơ, nhạc sĩ ngự trên vỉa hè đầy gió bụi mà chả thấy ai kêu ca gì. Ai cũng hiểu, sách mình ra được đấy là cơ hội đến với công chúng, cơ hội được mua về nhiều gấp bội lần những giá sách sang trọng trong tủ kính lấp lánh đằng kia.

Vỉa hè đã hẩm hiu thế nên gạch lát vỉa hè có số phận đìu hiu không kém gì. Trong âm nhạc nếu chỉ tìm thấy một "chiều tím loang vỉa hè" thì cũng chỉ tìm thấy một "hãy yêu nhau cho gạch đá có tin vui" trong suốt chiều dài âm nhạc của Trịnh Công Sơn. Nhà thơ Tố Hữu, hồi còn chưa nổi tiếng, trong một tâm trạng bất hợp tác với chế độ đương thời cũng đã "nện gót trên đường phố Huế. Dửng dưng không một cảm tình chi". Thể nào chả có lúc nhà thơ đi trên hè phố (vì không lẽ lúc nào cũng đi dưới lòng đường) nhưng dù có "nện gót" trên hè phố Huế (tức là phố ở Huế chứ không phải ở Hà Nội) thì chắc lúc ấy nhà thơ cũng "dửng dưng" với những viên gạch vỉa hè y như vậy mà thôi.

Một lãng tử "Tô Vũ chăn dê" giữa thành phố, người đã lấy vỉa hè làm nhà suốt nửa đời còn lại của mình là nhà thơ Bùi Giáng. Biết bao vỉa hè Sài Gòn ông đã từng qua và cư ngụ. Ở đó, ông đã để lại cho đời những vần lục bát điếng đau, mơ hồ và siêu thực. Nhà thơ đứng đó, một kẻ hành khất tình yêu giữa vỉa hè quen mà lạ. Cái vỉa hè nằm ở giữa thời gian, một nơi không xác định, chỉ biết là "mùa xuân phía trước miên trường phía sau".

Nhà thơ, nhạc sĩ tài hoa Nguyễn Đình Thi cũng có những câu thơ bất hủ thường xuất hiện trong các đề thi Văn các cấp. "Người ra đi đầu không ngoảnh lại. Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy". Tôi cứ hy vọng cái "thềm nắng" ấy chính là cái thềm gạch, nơi nhô ra ở vỉa hè. Khổ thế đấy! Chưa già mà đã hay tủi thân, lại hay hoài niệm. Ai bảo đời những kẻ thấp bé không có ước mơ to. Tủi thân vì phận "gạch" cứ phải đi kèm với "đá", không biết có được như "tùng" với "bách" hay là "tre" với "trúc" không? Tôi chẳng thể yêu cầu nhạc sĩ Trịnh Công Sơn bỏ chữ "đá" ra khỏi câu hát hay cũng chẳng thể bắt nhà thơ Nguyễn Đình Thi ghi rõ là "thềm gạch" thay vì "thềm nắng" được. Tôi cũng chẳng thể hỏi xem nhà thơ Tố Hữu có thật "dửng dưng" với chúng tôi không hay "gã điên" Bùi Giáng có nhớ đến Nhà Xuất bản Vỉa hè không? Họ đã chết cả rồi.
 
Em thấy bác Cay_vo viết vui, hài hước, dí dỏm, rất chịu khó quan sát. Tuy nhiên đôi khi bác ấy hơi quậy, đề nghị bác quậy trong khuôn khổ thui, và bài viết vẫn phải ..gây cười như vậy nhé. Hi hi, chứ ngoài cuộc thì em thấy bác ấy không có ý phá phách gì đâu, bác nhể/

em VOTE ***** cho CÂU này !!!

Thì ra văn hóa của CÁ MĂNG khác với VH của BHR :wink:

mong bác CÀY VỠ viết tiếp, [color=blue:537805a2d9]câu này bị xóa do vi phạm - virus[/color]

VỠ BỤNG !!!
 
10.

Một cuốn truyện trẻ con tôi đọc lâu lâu rồi. Chỉ nhớ là trong truyện có một bác làm nhiệm vụ giữ trật tự cầm loa nhắc nhở mọi người. Bác nhắc bằng cách lẩy Kiều: "Tà tà bóng ngả về tây. Mời cô áo trắng đi lên vỉa hè". Bối cảnh truyện là ở Hải Phòng. Chắc cũng lâu rồi, phải tầm những năm 80s. Ngày ấy xe đạp nhiều, văn minh loa phường vẫn còn phát triển. Có thế bác mới thong dong mà lẩy Kiều ngoài phố được. Bây giờ mà làm như vậy, loạng quạng xe máy húc cho lòi ruột.

Truyện đấy do bác Lưu Công Nhân vẽ minh hoạ. Sau này mới biết bác ý nổi tiếng chứ hồi nhỏ xem tranh bác Công Nhân thì thấy đúng là bác "công nhân". Tức là góc cạnh, méo mó không gần gụi với trẻ em cho lắm. Tranh trẻ con thì thích nhất bác Tạ Lựu vẽ. Bác Lựu vẽ nét nào cũng tròn, vẽ con hổ mà nhìn hiền ơi là hiền, cứ tưởng con mèo béo. Mấy bác này chắc anh Hungmgi biết vì bác Tạ Lựu cũng hay vẽ minh hoạ ở báo Nhi Đồng???

Cái ngày xưa hiền hậu bây giờ bói không ra. Một tấc vỉa hè cũng là tấc vàng chứ không chỉ "tấc đất - tấc vàng" nữa. Đoạn phố nào mới lát xong chỉ qua đêm đã thấy những vạch vôi trắng phân chia địa giới rồi. Vỉa hè thành cái đại siêu thị tổng hợp. Bác nhắc đường ngày xưa mà muốn đi nhắc thì có khi bác vi phạm trước vì thể nào bác cũng phải đi xuống lòng đường mà nhắc. Nhắc rằng "Dựng xe khoá cổ khoá càng. Đi xe đảm bảo an toàn giao thông". Nhắc rằng, xe máy không được để dưới lòng đường, phải mang lên … vỉa hè mà để. Người đi bộ thì tự tìm lối mà đi.

Có một nguyên nhân biến vỉa hè thành chợ mà tôi trộm nghĩ không biết đúng không. Đó là ở các thành phố lớn Việt Nam mình, hễ mặt đường nào to đẹp thì dành cho các cơ quan công quyền hết cả. Vào đầu thành phố đã thấy nào là Toà án, Uỷ ban Nhân dân, Kho bạc, Thanh tra,… mà chả thấy các doanh nghiệp, ngân hàng, siêu thị, trung tâm thương mại,… đâu cả. Người ta cần vị trí đẹp để kinh doanh, để giao thương, để làm giàu làm đẹp chứ còn các cơ quan công quyền thì, tôi lại vô phép trộm nghĩ lần nữa, có chui vào ngõ ngách thâm sâu thì dân vẫn cứ phải tìm đến. Vì nói thật, ai mà được bỏ các vị đây?
 
Cay_vo nói:
10.

Có một nguyên nhân biến vỉa hè thành chợ mà tôi trộm nghĩ không biết đúng không. Đó là ở các thành phố lớn Việt Nam mình, hễ mặt đường nào to đẹp thì dành cho các cơ quan công quyền hết cả. Vào đầu thành phố đã thấy nào là Toà án, Uỷ ban Nhân dân, Kho bạc, Thanh tra,… mà chả thấy các doanh nghiệp, ngân hàng, siêu thị, trung tâm thương mại,… đâu cả. Người ta cần vị trí đẹp để kinh doanh, để giao thương, để làm giàu làm đẹp chứ còn các cơ quan công quyền thì, tôi lại vô phép trộm nghĩ lần nữa, có chui vào ngõ ngách thâm sâu thì dân vẫn cứ phải tìm đến. Vì nói thật, ai mà được bỏ các vị đây?

Đoạn này không hiểu Bác định nói gì nhỉ? viết lủng củng quá, các câu chẳng an nhập gì cả. Làm tôi đọc mãi mà không thông. Ý của Bác ở đây có phải là "Các trụ sở cơ quan nhà nước không nên ở mặt đường mà vào tận trong ngõ?" Điều này thì tôi phản đối:

1- Người dân ở nơi xa tìm đến gặp các cơ quan nhà nước địa phương phải dễ dàng chứ ở những nơi heo hút, vùng sâu quá thì riêng hỏi đường đã mất cả một ngày rồi thì eo ơi quá khủng khiếp.

2- Số lượng cơ quan nhà nước ở một địa phương không phải là nhiều quá để chiếm chỗ của các cửa hàng kinh doanh.

3- Việc người Việt chúng ta kinh doanh ở vỉa hè không phải là do vị trí đâu Bác ạ. Bác cứ vào trong các ngõ nghách mà xem, họ vẫn chiếm vỉa hè của ngõ để bán hàng đấy chứ.

4- Việc kinh doanh trên vỉa hè không phải là quá xấu đâu. Nếu nó được quy hoạch một cách hợp lý thì là một nét riêng của thành phố đấy. Không biết Bác đã đến Paris hoa lệ chưa ạ? Ở đó, các Quán cà phê bán trên vỉa hè rất nhiều. Nó thường chiếm một phần của vỉa hè và người dân đi đường cũng rất thoải mái khi vừa đi vừa ngắm quán hàng đông vui tấp nập. Không những ở Paris em thấy nhiều thành phố Châu âu cũng có việc bán quán trên vỉa hè cả đấy Bác.

5- Việc kinh doanh không cứ phải lộ ra mặt tiền mới tốt đâu Bác. Có nhiều Quán ăn ở rất sâu trong ngõ nhưng vì đồ ăn ở đó ngon, giá cả hợp lý thì vẫn nhiều người tìm đến. Nhiều Công ty không ở mặt tiền mà ở trên các tầng cao của tòa nhà vẫn có nhiều người muốn giao dịch là ăn với họ, bởi họ có chữ tín, họ làm tốt. Thời đại bây giờ người ta giao dịch băng internet nhiều lắm Bác ơi(cũng như Bác và em đây).

Vài lời mạo muội tới Bác Cay_vo
 
1- Người dân ở nơi xa tìm đến gặp các cơ quan nhà nước địa phương phải dễ dàng chứ ở những nơi heo hút, vùng sâu quá thì riêng hỏi đường đã mất cả một ngày rồi thì eo ơi quá khủng khiếp.

Cũng chẳng phải bác Newcomer ạ. Em thì em nhất trí với ý kiến của bác Cay_vo " Ai mà bỏ được các vị ấy". Trong cái xã hội bây giờ, các vị ấy có ở trên vùng sâu vùng xa, nơi hải đảo, tiền tuyến thì khi cần tới các vị, dân ta vẫn phải đến. Không đến không được. Bác nói là mất 1 ngày hỏi đường thì khủng khiếp, đâu có ăn thua gì, đằng nào mà chẳng phải đợi. Mất 1 ngày hỏi đường xong, rồi vào cơ quan " chức quyền " lại phải chờ đợi các bác uống trà, chờ đợi cấp trên phê duyện v.v...

Đúng là ở các nước châu Âu, người ta buôn bán trên vỉa hè. Các quán cafe mọc lên trên vỉa hè rất nhiều. Nhưng em chẳng biết Paris hoa lệ nó toàn bán trên vỉa hè thế nào. Mà ở Moscow này chỉ có một số con đường ở trên trung tâm, trên quảng trường đỏ người ta mới bầy bàn ghế ra ngoài vỉa hè mà bán thôi. Mấy cái con đường chỉ đi bộ được, hoặc đẹp quá không nên đi xe thì mới thấy mấy quán cafe. Còn lại trên các đường chính em thấy hầu như là các cửa hàng, đâu đâu cũng thấy cửa hàng. Bảo em đi tìm một nơi " Нотариус " thì có vẻ hơi khó. Nó toàn nằm trong các дом nhỏ nhỏ xinh xinh.

Việc kinh doanh không cứ phải lộ ra mặt tiền mới tốt đâu Bác. Có nhiều Quán ăn ở rất sâu trong ngõ nhưng vì đồ ăn ở đó ngon, giá cả hợp lý thì vẫn nhiều người tìm đến. Nhiều Công ty không ở mặt tiền mà ở trên các tầng cao của tòa nhà vẫn có nhiều người muốn giao dịch là ăn với họ, bởi họ có chữ tín, họ làm tốt.

Bác nói cũng đúng. Nhưng khổ nỗi, chẳng hiểu sao giá bất động sản nhà mặt đường với nhà trong ngõ giá cả lại khác nhau một trời một vực. Rồi nhà 2 mặt tiền nữa chứ, thì tiền nào mới mua nổi. Có cái mặt tiền ở đây, xét một cách trần trụi thì nó giúp ích rất nhiều cho việc kinh doanh. Chẳng hạn bác muốn mua cái này, cái kia. Bác đang trên đường đi tìm, thì mấy ông ở mặt đường lúc nào mà chẳng đập vào mắt bác đầu tiên, đúng ko ạ ?Trong khi đó, cũgn có một ông ở trong ngõ, cứ cho là chất lượng tốt hơn đi. Nhưng giờ thì bác quen ăn, quen dùng hàng của ông ngoài mặt đường rồi, mới phát hiện ra ông trong ngõ bán rẻ hơn, chất lượng tốt hơn thì... cửa hàng ngoài mặt đường nó cũng đã lãi của bác khối ra rồi.

Vâng, một số ý kiến của em về vấn đề ... vỉa hè với 2 bác Cay_vo và Newcomer.
 
Ối trời, các bác cứ để văn phòng của Sở Công nghiệp hay Thương mại vào trong ngõ hẻm đi, thế nào rồi các doanh nghiệp sẽ kêu là hành doanh nghiệp, dân thì kêu là hành dân, nhà báo thì kêu là hành nhà báo, chưa nói đến những người thích kêu khác :D
 
Mấy bác này chắc anh Hungmgi biết vì bác Tạ Lựu cũng hay vẽ minh hoạ ở báo Nhi Đồng???
------------------------
Cay_vo ơi, cụ Tạ Lựu đã thành người thiên cổ cách đây hơn một tháng rồi. Gần chục năm nay, cụ chuyên vẽ MH cho tờ Nhi Đồng Cười, được bọn trẻ con rất thích. Cụ bị đau gan từ trước Tết, nhưng không qua khỏi...Nhớ hồi cụ còn sống, thỉnh thoảng 2 bác cháu đi uống rượu vỉa hè Lê Văn Hưu, không phải quán Lý, mà là quán của cô cựu TNXP Trường Sơn trong ngõ. Cụ kể ngày xửa ngày xưa cụ vẽ MH, người ta toàn nghi cụ "đạo" MH của tạp chí Liên xô(!) :lol: Hay thật.
Nhân tiện, cậu viết đôi dòng về các quán rượu vỉa hè Hà Nội đi.
 
Với các bác newcomer và virus: Chuyện mà mọi người đang bàn có lẽ bác nào thạo về quy hoạch đô thị nói chuẩn hơn. Ở đây, nhìn từ góc độ cái vỉa hè, em thấy:

- Rõ ràng là vỉa hè của VN sinh ra trước tiên nhằm mục đích dành cho người đi bộ - Điều này chắc không ai phản đối.
- Việc kinh doanh ở vỉa hè không phải xấu với các gia đình nhưng rõ ràng là xấu với thành phố. Ở đây cần phân biệt việc kinh doanh tràn lan, tuỳ tiện với việc được chủ ý quy hoạch (như kiểu các quán cafe ở Paris hoa lệ), chưa kể diện tích các vỉa hè của ta thường ngắn dài rộng không theo quy chuẩn rất khó bố trí.
- Việc kinh doanh đúng là còn do cái duyên người bán nhưng em vẫn bảo lưu ý kiến là địa điểm đẹp (đi kèm là kênh phân phối) rõ ràng thích hợp hơn với trong ngõ, hẻm. Chính các quán trong ngõ, hẻm sau thời gian kinh doanh phát đạt đều muốn mở mang bờ cõi và dĩ nhiên họ phải vươn ra các mặt tiền rộng rãi hơn.
- Em không muốn nói là các cơ quan Nhà nước phải chui vào tận ngõ ngách (chỗ này hơi trào phúng tí). Thực ra các cơ quan NN có thể ở vào mặt phố tuyến 2,3 cũng rất ổn, không nhất thiết phải ở các tuyến phố chính ngay trung tâm.

Với bác Nina ạ. Mà thôi, em vẫn đương thù bác. Bác với bác Tykva lăm lăm tay dao thế. Em sợ.

Bác Hungmgi, bây giờ em mới biêt tin cụ TL ra đi đấy, không thấy báo chí đưa tin mấy nhỉ?

Em ít uống rượu ở vỉa hè (hình như chưa bao giờ) nên xin khất bác vậy. Em post bài khác cũng về chuyện uống rượu (viết mấy năm rồi) ở Hà Nội để thay vậy.

Với bác RBD. Cảm ơn bác "khích lệ" (@Forchia) em. Hình như các bác Mod âm mưu dồn em vào chuyện viết để quên các chuyện khác hay sao ý!
 
Back
Top