Tuyết rơi đầu mùa

virus

Administrator
Thành viên BQT
Em yêu !

Em ơi, tuyết rơi rồi đó. Không hiểu sao, đã mấy năm rồi, cứ lần nào tuyết rơi đầu mùa, là y như rằng hôm đó anh đi ngòai đường. Mà đặc biệt cái là lần nào anh cũng đi một mình, trên một con đường. Năm trước cũng thế nhé, cũng trên con đường nhà anh, anh đi về vào lúc chiều thì tuyết cũng rơi. Em biết không, lần nào anh cũng ước rằng, sẽ có một năm, tuyết rơi đầu mùa và anh sẽ cùng ai đó dơ tay đón những bông tuyết. Nhưng lần nào anh cũng chỉ một mình. Cứ mỗi khi tuyết rơi, anh cảm thấy lạ lắm. Anh tự cười với chính mình, lúc đó anh như thấy chỉ một mình anh tồn tại trên trái đất này.

Em biết không, hôm nay chúng mình có nhắc tới chuyện tuyết rơi nhỉ. Và anh cũng nói với em rằng, tuyết rơi mang lại cho anh nhiều cảm xúc lắm. Mùa thu vàng, lá vàng rơi rất lãng mạng nhưng với anh nó thật bình thường. Anh thích nhìn tuyết đầu mùa rơi hơn. Lúc chiều nay, anh đã nghĩ rằng, một hôm nào đó sắp tới, mình đi cùng nhau và tình cờ tuyết rơi những bông đầu tiên. Chúng mình sẽ đưa tay ra đón nó, và mong rằng bông tuyết sẽ không bao giờ tan khỏi tay chúng ta. Nhưng lại một năm nữa, anh nhìn tuyết rơi chỉ với một mình anh.

Nhưng anh vui lắm em à, dù hôm nay ko có em đi cùng, nhưng anh cũng cảm thấy rất hạnh phúc. Anh hạnh phúc vì anh có em, có tình yêu của em dành cho anh, và bởi vì hôm nay em rất dễ thương.

Em biết không, mỗi lần tuyết rơi, là đánh dấu một mùa đông lạnh giá trên đất nước này đã bắt đầu. Mùa đông với bao khó khăn, với bao nhọc nhằn và chịu đựng. Mọi người thường lấy một cái mốc cho mình để nhìn lại xem mình đã làm được gì, đã đạt được những gì. Anh lấy cái mốc đó là mùa tuyết rơi. Anh thích quan niệm rằng, bông tuyết mang một màu trắng tinh khiết, trắng hơn tất cả những mầu trắng tồn tại trên trái đất này. Vì vậy khi bông tuyết rơi, như đánh dấu một sự khởi đầu mới trắng tinh, không hề mang bất cứ một tỳ vết nào của thời gian trước.

Một năm trôi qua với nhiều lo toan. Nhìn những bông tuyết rơi trắng xóa, mình như được gột sạch tất cả suy nghĩ. Tuyết rơi phủ trên những cành cây, tuyết trắng phủ trên những chiếc lá chưa kịp rụng, tuyết phủ trên ngọn cỏ. Dưới ánh đèn đường heo hắt, anh vẫn nhìn thấy màu xanh của lá, của sự sống và một màu trắng bao phủ quanh nó. Tuyết không thật ảm đạm như mọi người thường nghĩ, em nhỉ …

Lại một mùa đông nữa bắt đầu, với mọi người thì công việc của năm nay đã đi được hơn nửa quãng đường. Không biết rằng anh có đi quá chậm hay không. Nhưng anh vẫn thích khởi đầu mình bằng mùa tuyết rơi, dù mọi việc của anh đã bắt đầu từ bao giờ …

Tuyết rơi rồi sẽ lại tan, cũng như mọi sóng gió cuộc đời rồi cũng sẽ tan biến.Nhưng anh mong rằng, tình yêu của anh dành cho em là vĩnh cữu, sẽ không tan như bất cứ một chất lỏng hóa học nào. Nó sẽ mãi ở bên em, bên anh và cùng chúng ta …

Tặng em yêu !

Mùa tuyết 2006
 
Em yêu !

Em ơi, tuyết rơi rồi đó. Không hiểu sao, đã mấy năm rồi, cứ lần nào tuyết rơi đầu mùa, là y như rằng hôm đó anh đi ngòai đường. Mà đặc biệt cái là lần nào anh cũng đi một mình, trên một con đường. Năm trước cũng thế nhé, cũng trên con đường nhà anh, anh đi về vào lúc chiều thì tuyết cũng rơi. Em biết không, lần nào anh cũng ước rằng, sẽ có một năm, tuyết rơi đầu mùa và anh sẽ cùng ai đó dơ tay đón những bông tuyết. Nhưng lần nào anh cũng chỉ một mình. Cứ mỗi khi tuyết rơi, anh cảm thấy lạ lắm. Anh tự cười với chính mình, lúc đó anh như thấy chỉ một mình anh tồn tại trên trái đất này.
[size=18:e07cc3562e]А КОМУ ЭТО ?[/size]
 
Virus ơi bạn viết khúc Tuyết rơi đầu mùa tuyệt ! Tôi rất thích !
Đ/c NA théc méc hả ? :P
Chút nữa , tôi cũng ăn theo bài này của Virus một phát, nhưng sẽ là "Anh yêu!" :lol:
 
[color=blue:fb68fe62f6][size=18:fb68fe62f6]Первый снег[/size][/color]

Hôm ấy là gần chín giờ tối của ngày cuối tháng 10 cách đây 23 năm. Chúng tôi đang ăn cơm tối với nhau bỗng có tiếng la hét ầm ĩ lên ở ngoài hành lang ký túc xá: Снег, снег, первый снег…(tuyết, tuyết, tuyết đầu mùa…). Ba đứa con gái bọn tôi bỏ cả cơm, chạy ùa ra hành lang, vẫn còn ngỡ ngàng chưa hiểu gì thì con Tây cùng phòng tôi đã nói: “Tuyết rơi, tuyết đầu mùa đấy H ạ, năm nay sao tuyết rơi sớm thế!”. Chúng tôi sung sướng chạy như bay xuống sân ký túc xá, đồng thời cũng là sân trường của bọn tôi vì ký túc xá chúng tôi ở may mắn lại nằm ngay trong khuôn viên của trường học.

Lần đầu tiên trong đời 18 tuổi, chúng tôi - những cô gái từ đất nước nhiệt đới, mới chỉ được nghe kể về tuyết qua những quyển truyện của Nga, tối hôm đó được tận mắt chứng kiến cảnh tuyết rơi. Khó mà tả nổi cảm xúc của bọn tôi lúc bấy giờ. Tối hôm ấy, tuy là tuyết đầu mùa nhưng rơi đặc kỳ lạ. Những bông tuyết to, xốp, trắng muốt, rơi nhẹ nhàng, đậu lên mái nhà, phủ lên cành cây, rải kín khắp đường đi. Chỉ loáng một cái, có hơn tiếng đồng hồ mà cả khu vực chúng tôi ở phủ trắng xoá đầy tuyết.

Lớp chúng tôi lúc ấy có năm sinh viên Việt nam, ba nữ, hai nam. Bọn tôi thân nhau lắm. Đến bây giờ sau gần 20 năm về nước chúng tôi vẫn thân nhau như anh em ruột thịt. Lúc ấy năm anh em chúng tôi (vì có một anh lớn tuổi hơn cả) kéo nhau xuống sân, la hò sung sướng. Chúng tôi chơi trò kéo lê nhau trên tuyết. Nghĩa là một người ngồi xuống, còn hai người kia cầm tay kéo lê trên tuyết. Cứ thế, cứ thế, kéo lê hết từ cửa ký túc xá ra đến cổng trường rồi lại kéo lê ngược từ cổng trường về cửa ký túc xá. Lúc ấy trong ba cô thì tôi là cô ụt ịt nhất, và khi kéo tôi phải là hai cậu bạn kia, chứ hai cô bạn cũng chịu. Tôi cũng chả hiểu vì sao lúc sang tháng 8 trong lý lịch sức khoẻ tôi có 44 kg, vậy mà sang Nga sau có hai tháng tôi lên đến 54 kg. Cũng có thể vì chúng tôi vừa thoát khỏi nền kinh tế bao cấp khó khăn, đang tuổi ăn, tuổi ngủ mà lúc nào ruột cũng đói meo. Trong đời tôi có lẽ tôi bị bỏ đói nhất là lúc học dự bị tiếng Nga ở trường DHNN Thanh Xuân để chuẩn bị sang Nga. Đói cả về chất lẫn cả lượng. Thế rồi sang đến đây, chúng tôi thịt, trứng, bơ sữa cứ chén thả phanh, vì vậy lên cân nhanh cũng là phải thôi. Hai ông bạn cùng lớp tôi làu nhàu:" Kéo bà này mệt quá, giá mà như lúc mới sang mà tuyết rơi ngay có phải hay không, vì lúc ấy bà ấy gày nhom". Tuy nhiên sau năm năm học, về nước, tôi lại trả lại nước Nga những cân thịt tăng kia, còn lại 45 kg và một mớ kiến thức trong đầu để hành trang vào đời. Chơi kéo nhau mãi bọn tôi quay sang vê tuyết ném nhau. Rồi vê tuyết xát lên má, lên mặt. Mặt mũi đứa nào, đứa ấy đỏ rựng lên vì tuyết. Vui vẻ, hồn nhiên và say sưa. Chúng tôi chơi đến tận 12 giờ đêm mới kéo nhau về đi ngủ. Mệt rã rời, nhưng đêm ấy tôi được một giấc ngủ thật ngon.

Sau đó, những trận tuyết đầu mùa của những mùa đông tiếp theo chúng tôi không còn có những trận vui như thế. Phần vì chúng tôi không còn vô tư như năm thứ nhất, phần vì tuyết rơi không còn là những gì lạ lẫm với chúng tôi nữa. Nhưng hằng năm những bông tuyết đầu mùa luôn gợi trong tôi nhưng cảm xúc thật nhẹ nhàng. Những cảm xúc mà đến tận bây giờ, dẫu cho hằng ngày ngụp lặn trong cuộc sống bươn bả đời thường tôi vẫn chẳng thể quên.
 
Anh yêu!
Tối qua, lần đầu tiên trong đời em nhìn thấy tuyết rơi. Tuyết đầu mùa anh ạ. Trời không tối đen như ở nhà mình, trời nhờ nhờ sáng bởi thời tiết đang chớm đông. Mấy hôm trước gió thổi rất mạnh nhưng tuyệt nhiên không thấy dấu hiệu báo sẽ có tuyết. Em chỉ thấy lạnh và nhớ nhà nhớ anh mà thôi. Bỗng nhiên, tối nay gió bớt hẳn thì tuyết bắt đầu rơi. Em đứng bên cửa sổ phòng em nhìn ra ngoài trời ngắm tuyết rơi những bông đầu tiên. Đẹp lắm anh ạ , những bông tuyết nhẹ như bông đậu trên nền đất trên tàng cây bắt đầu trụi lá.
Đứng một hồi không nhịn nổi, em mặc thêm áo chạy xuống cửa Bыxoд ra sân vừa để cảm nhận trực tiếp cái nhẹ của tuyết, cái lạnh của đêm có tuyết rơi đầu mùa, cái mùi của tuyết nữa. Anh ơi , anh có hình dung ra mùi của tuyết không ? Nó rất tinh khiết !
Giữa trời đông , giữa màn đêm tuyết rơi nhè nhẹ , em nắm bàn tay mình rất chặt rồi mong giá mà có phép màu , giá mà có chiếc đũa thần , để có anh bên em ngay lúc này.
Tình yêu của em đẹp như hoa tuyết , tình yêu ấy đến mùa tuyết rơi em lại càng nhớ anh khôn nguôi. Em muốn trở về bên anh, em sẽ đem theo bông tuyết đầu mùa về làm quà cho anh để hai đứa mình được một lần tay trong tay nắm bông hoa tuyết xốp nhẹ , anh sẽ rắc những bông hoa ấy lên mái tóc dài của em và anh sẽ hôn lên bông hoa tuyết tuyệt vời ấy, hơi ấm từ anh sẽ làm hoa tuyết tan chảy và trái tim em cũng chảy tan theo cùng anh.
Em tin là tình yêu của em và của anh đẹp mãi nhưng không dễ tan như hoa tuyết đầu mùa, phải không anh yêu.
Đêm nay trong giấc ngủ của em sẽ có anh và hoa tuyết cùng về.
Gửi tình yêu của em những hoa tuyết đầu mùa cùng những nụ hôn nồng nàn đắm đuối...
:wink:

PS: RBD ! Không ai có thể quên được những bông tuyết đầu mùa và lần đầu tiên chúng ta được tận mắt nhìn , sờ thấy phải không bạn.
Một cảm xúc vô cùng dễ chịu xâm chiếm lòng tôi giữa buổi trưa rực nắng của trời SG .
 
Nguyện vọng của bác FORYTCHIA (và chắc cũng là nguyện vọng của nhiều bác đây :

Первый снег - Alsou : http://www.4shared.com/file/5160045/29ca070e/__-_.html
 
Back
Top