Chọn thơ dịch cho ngày 8/3 và...

Cảm ơn bác Nguyên Anh đã có vài lời nhận xét. Với Nữ thi sĩ này lần đầu em biết tên khi vào link của Hungmgmi cung cấp nên cũng tò mò ghé qua xem sao. Nhân tiện dịch và pót luôn tiểu sử của Bà để mọi người cùng biết. Em chọn bài này có lẽ cũng không phải là thích nó, ít ra nó không phù hợp với em. Nhưng đơn giản chọn nó vì nó có vẻ dễ dịch hơn những bài khác, miễn để “trả bài” cho nhanh.
Lúc đầu em cứ nghĩ [size=18:f0efc5f1bc][color=blue:f0efc5f1bc]vì[/color][/size] tác giả bài thơ là nữ, nên em cắm đầu cắm cổ quan liêu dịch với ngôi xưng ở đây là “Em”. Post lên rồi đọc kỹ lại mới té hoả ra người tự sự ở đây là “nam” chứ không phải là “nữ”. Nó thể hiện ở câu:

[color=blue:f0efc5f1bc]Я забыл твои губы и руки. [/color]

Vì thế nên mới có đoạn em phải chỉnh sửa đến 5 lần đấy ạ.

P/S: Sorry, xin sửa lại chút.
 
rung_bach_duong nói:
[color=red:b7b0cab929]Lúc đầu em cứ nghĩ tác giả bài thơ là nữ[/color], nên em cắm đầu cắm cổ quan liêu dịch với ngôi xưng ở đây là “Em”. Post lên rồi đọc kỹ lại mới té hoả ra người tự sự ở đây là “nam” chứ không phải là “nữ”. Nó thể hiện ở câu:

[color=blue:b7b0cab929]Я забыл твои губы и руки. [/color]

Vì thế nên mới có đoạn em phải chỉnh sửa đến 5 lần đấy ạ.
Thế bây giờ Rừng cho rằng tác giả bài thơ là nam à? Tức Вероника Тушнова là ông chứ không phải bà :roll: ?
 
Hoan hô Rừng đã nhập vào làng dịch thơ 5 phút. Rừng thấy chưa, cứ thử đi, bạn sẽ thích ngay mà. Điều quan trọng nhất là bạn sẽ thấy, dịch thơ cũng không khó lắm đâu.
Cái chính là đừng run tay, cứ dịch đại đi và post đại lên. .. :roll:
Cái hay của 4rum là ngoài bác NguyenAnh thì chẳng ai đọc và phê bình chúng ta nữa, hehe:D :D :D
 
tykva nói:
Hoan hô Rừng đã nhập vào làng dịch thơ 5 phút. Rừng thấy chưa, cứ thử đi, bạn sẽ thích ngay mà. Điều quan trọng nhất là bạn sẽ thấy, dịch thơ cũng không khó lắm đâu.
Cái chính là đừng run tay, cứ dịch đại đi và post đại lên. .. :roll:
Bà Bí ơi, tôi dịch xong bài này tôi ốm mất hai ngày đấy ạ :cry: . Xin bà chớ có rủ rê tôi đấy nhá. Cả nhà tiếp tục nhé, từ giờ đến mùng 8/3 còn nửa tháng nữa thôi.
 
Cả nhà tiếp tục nhé, từ giờ đến mùng 8/3 còn nửa tháng nữa thôi.
Bà phải nói thế này: Tôi rải thính rồi nhé, còn bà nào muốn mắc câu bác NA nữa thì đớp mồi... :P :D
 
rung_bach_duong nói:
Bà Bí ơi, tôi dịch xong bài này tôi ốm mất hai ngày đấy ạ . Xin bà chớ có rủ rê tôi đấy nhá. Cả nhà tiếp tục nhé, từ giờ đến mùng 8/3 còn nửa tháng nữa thôi.
Lần nữa, xin hoan nghênh tinh thần tích cực của Rừng nhé.
Nhân thể, tớ muốn trao đổi với Rừng và mọi người chút xíu. Trong đoạn sau:
bản gốc nói:
Где- то в будущем, может, поймем,
Как нелепо все вышло и странно,
А пока что ползет день за днем,
И рубцом покрывается рана.
[color=blue:fb3c7b75a2]phải chăng ý tác gỉa muốn nói: Có thể vào một lúc nào đó (trong tương lai), tất cả những điều vô nghĩa, những điều đáng sợ rồi sẽ qua đi. Nhưng hiện giờ thì thời gian dường như đứng lại và vết thương lòng đang để lại vết sẹo khó ưa?[/color] Nếu đúng thế thì mấy câu dịch của Rừng dưới đây có thể là chưa sát, nhất là hai câu đầu:

[color=red:fb3c7b75a2]Trong tương lai, mong gặp lại ở đâu đây.
Thời gian ơi, vô nghĩa, đáng sợ thế này [/color]
Ngày nối ngày, hai chúng mình chia đôi nẻo
Vết thương lòng đớn đau chai thành vệt sẹo.

Đề nghị các vị cho ý kiến.
 
И рубцом покрывается рана
Ở đây không phải vết thương biến thành sẹo đâu, mà là vết thương nay đã phủ bằng sẹo đấy. Em hiểu mà, em van Bác, cảm ơn Bác nhiều.
 
Ở đây không phải vết thương biến thành sẹo đâu, mà là vết thương nay đã phủ bằng sẹo đấy. Em hiểu mà, em van Bác, cảm ơn Bác nhiều.
Van xin điều gì hả Rừng? Tớ xin đề nghị được sửa chút ít bài dịch của Rừng (chủ yếu là 4 câu đã đề cập ở trên)

Anh xin lỗi, không còn nhớ về em nữa

Anh xin lỗi, anh không còn nhớ về em
Quên làn môi, quên đôi bàn tay êm
Tháng ngày qua đã trở thành kỷ niệm
Và cuộc chia ly bây giờ là vĩnh viễn.

Có thể một lúc nào, tất cả sẽ qua đi -
Điều vô nghĩa, và những điều ngang trái
Còn giờ đây thời gian như dừng lại
Nơi vết sẹo tưởng chừng che giấu được vết thương..

Cuộc đời đẩy xô, xáo trộn các nẻo đường
Tất cả đi qua trong bụi bặm
Thượng đế nhạo cười, anh cay đắng.

Anh xin lỗi nhiều, vì chẳng nhớ em đâu
Ngày tháng qua đớn đau, ảm đạm, u sầu
Anh nặng nhọc cố quen lần chia ly ấy
Anh gắng quên, nhưng nỗi đau cứ trỗi dậy
Cố tìm môi nồng, tay ấm của em yêu.

2/06
 
Cảm ơn bác Nguyên Anh thật nhiều vì đã sửa giùm bài cho em. Đúng là ý của Bác mới là đúng, vậy mà em đã không nghĩ ra.
 
Lâu nay hầu như ta chỉ chọn dịch thơ anh anh em em. Lần này NA đề xuất dịch một bài thơ...tả cảnh. Cụ thể là một bài viết về Mùa Xuân. Rất mong nhận được sự chiếu cố của trường phái dịch thơ 5 phút của nhóm Song Quả:

ВЕСНА
(Вероника Тушнова)

Туч взъерошенные перья.
Плотный воздух сыр и сер.
Снег, истыканный капелью,
по обочинам осел.

И упорный ветер с юга,
на реке дробящий льды,
входит медленно и туго
в прочерневшие сады.

Он охрипшей грудью дышит,
он проходит напролом,
по гремящей жестью крыше
тяжко хлопает крылом.

И кипит волна крутая
с каждой ночью тяжелей,
сок тягучий нагнетая
в сердцевины тополей.

Третьи сутки дует ветер,
третьи сутки стонут льды,
третьи сутки в целом свете
ни просвета, ни звезды.

Краю нет тоске несносной.
Третьи сутки в сердце мрак...
Может быть, и в жизни весны
наступают тоже так?
 
Các bạn thích anh anh ,em em thì cứ việc - còn tôi là tôi xí "Mùa Xuân" này rồi đấy ( Già cả thật nhưng tính vẫn hay tranh nhau như con nít , các bạn thông cảm cho :oops: ).
Mùa Xuân - mùa tuyết tan
Mùa Xuân- Mùa hoa đang bừng giấc ngủ say sau mùa đông li bì...
Thanhks !
 
FORYTCHIA nói:
Các bạn thích anh anh ,em em thì cứ việc - còn tôi là tôi xí "Mùa Xuân" này rồi đấy ( Già cả thật nhưng tính vẫn hay tranh nhau như con nít , các bạn thông cảm cho :oops: ).
Mùa Xuân - mùa tuyết tan
Mùa Xuân- Mùa hoa đang bừng giấc ngủ say sau mùa đông li bì...
Thanhks !
Thế chứ, bác xí (chứ không phải níu kéo :roll: ) "Mùa Xuân" là đúng quá rồi còn gì. Rất mong sớm đọc được bản dịch của bác.
 
NguyenAnh nói:
FORYTCHIA nói:
Các bạn thích anh anh ,em em thì cứ việc - còn tôi là tôi xí "Mùa Xuân" này rồi đấy ( Già cả thật nhưng tính vẫn hay tranh nhau như con nít , các bạn thông cảm cho :oops: ).
Mùa Xuân - mùa tuyết tan
Mùa Xuân- Mùa hoa đang bừng giấc ngủ say sau mùa đông li bì...
Thanhks !
Thế chứ, bác xí (chứ không phải níu kéo :roll: ) "Mùa Xuân" là đúng quá rồi còn gì. Rất mong sớm đọc được bản dịch của bác.
Nhầm, nhầm ..! Ý tôi là xí bài thơ Mùa Xuân này chứ không phải xí phần dịch , các bạn toàn dịch trong 5' .. có mà cho tôi thêm giờ và cộng thêm điểm tôi cũng không thể dịch hết nổi đâu.
He,he,he...
Thế cho nên tôi mới nói là THanks ở câu cuối đấy. Buồn cười quá vì sự hiểu nhầm dễ thương này!
 
NguyenAnh nói:
Lâu nay hầu như ta chỉ chọn dịch thơ anh anh em em. Lần này NA đề xuất dịch một bài thơ...tả cảnh. Cụ thể là một bài viết về Mùa Xuân. Rất mong nhận được sự chiếu cố của trường phái dịch thơ 5 phút của nhóm Song Quả:

ВЕСНА
(Вероника Тушнова)

Vơng, dưng mà iem đang chuẩn bị tư liệu và tác phẩm về nhà thơ Trịnh Bích Ba để giới thiệu theo yêu cầu rất dễ thương của Eve nhà bác. Bác cho iem thư thư, xong bài đó rùi iem xin hầu các bác, được không ạ? Tác phẩm thơ 5 phút của iem đây:

Mùa xuân
(Veronica Tushnova)

Mây như nhím xù lông.
Trời xám và ẩm ướt.
Tuyết bên đường chất đống
Xẹp dần theo thời gian.

Gió ấm thổi từ nam,
Băng trên sông nát vụn,
Những khu vườn ngả sẫm
Miễn cưỡng đón gió về.

Gió khò khè trong ngực,
Ngăn trở vượt qua tất
Gió vỗ cánh nặng nề
Làm rung những mái tôn.

Từng đợt sóng cuộn lên,
Đêm, từng đêm thêm mạnh,
Cả rừng cây dương trắng
Trữ dòng nhựa đầy căng

Gió thổi ba ngày ròng
Ba ngày đêm băng vỡ
Ba ngày toàn vũ trụ
Tối đen, không sao trời.

Nỗi buồn không giới hạn,
Ba ngày đêm trong tim...
Có thể trong cuộc đời
Xuân bắt đầu như thế?

:roll: :roll: :roll:
Mùa xuân gì mà ảm đạm thế bác? Mong bác nhìn lại và xá cho...
 
Đúng là mùa xuân gì mà buồn quá :D, bác định làm chị em khóc à? :D :D


Mùa xuân

Mây đen đang xù lông
Không khí ẩm ảm đạm
Tuyết nhỏ thành từng giọt
Khắp hai bên lề đường

Ngọn gió nam bền bỉ
Chẻ băng tuyết trên sông
Gió nặng nề chậm rãi
Vào vườn đen bềnh bồng

Gió khò khè trong ngực
Gạt mọi thứ gần kề
Cánh nặng nề đập đập
Mái tôn kêu não nề.

Và sóng lại sôi lên
Đêm nay hơn đêm trước
Ép nhựa dẻo óng mượt
Trong lòng những cây dương.

Đã ba đêm gió thổi
Đã ba đêm băng chìm
Ba đêm trong thế giới
Không chút sáng, sao đêm.

Nỗi buồn như vô tận
Bóng đêm ngập trong tim
Có lẽ mùa xuân cũng
Đến như thế thôi em.
 
Đúng. Mùa Xuân này không có một chút nắng ấm áp, một cành hoa báo hiệu xuân sang, nhưng các bạn không nhìn thấy sau màu xám chì ấy là sự sống ư? sự sống tràn căng qua làn nhựa ứ của hàng dương ... Tôi chịu các bạn đấy!
Tuy thế, thành thật cảm ơn NiNA và Tykva về Mùa Xuân này. Có lẽ các bạn không thể hiểu nổi vì sao tôi xí ngay từ đầu bài Mùa Xuân đâu.
 
Na nói:
Đúng là mùa xuân gì mà buồn quá , bác định làm chị em khóc à?

Đúng là bài thơ Mùa Xuân này chẳng có không khí Xuân tý nào, ít nhất là theo cách cảm nhận của ta. Khi đọc qua, thấy hơi lạ, nên Nguyên Anh đã post lên để dụ…nhị cô nương Song Quả. Và thật là hiệu nghiệm, khi chỉ sau một lúc cả hai cô nương đã xuất hiện. Quả là không hổ danh Bí và Na.

Sau đây, để cám ơn sự chiếu cố của Bí và Na, tôi xin được công bố một bản dịch vuốt đuôi hai em. Thú thực, trong khi vật lộn với Bí, í lộn, với bản dịch này, vì bí quá nên Nguyên Anh đã gửi “meo” thọ giáo Bí vài chỗ. Nhân đây, cũng xin có nhời cám ơn cô giáo Bí.

[color=blue:ce25457ae5]Những đám mây bờm xờm
Khí trời toàn xám ướt
Bên đường từng đụn tuyết
Nhão dần thành nước trôi.

Gió nam thổi liên hồi
Trên sông băng vỡ vụn
Những khu vườn đen thẫm
Gió len vào nhọc nhằn.

Gió thở bằng ngực khàn
Mọi cản ngăn bất chấp
Gió mạnh phang cánh đập
Làm vang ầm mái tôn.

Sóng sủi bọt dựng bờm
Càng lúc càng hung dữ;
Những cây dương đầy ứ
Trong ruột dòng nhựa săn.

Gió hú ba ngày đêm
Ba ngày băng rền rĩ
Ba ngày đêm cứ thế
Không mặt trời, trăng sao.

Ba ngày đêm u sầu
Nỗi buồn không bờ bến
Lẽ nào mùa Xuân đến
Trong cuộc đời vậy sao?[/color]
 
Thực sự ngưỡng mộ tài dịch thơ của các nhà thơ NNN, Bí, Na và Bác NA.

:roll:
 
ВЕСНА
(Вероника Тушнова)

Туч взъерошенные перья.
Плотный воздух сыр и сер.
Снег, истыканный капелью,
по обочинам осел.

И упорный ветер с юга,
на реке дробящий льды,
входит медленно и туго
в прочерневшие сады.

Он охрипшей грудью дышит,
он проходит напролом,
по гремящей жестью крыше
тяжко хлопает крылом.

И кипит волна крутая
с каждой ночью тяжелей,
сок тягучий нагнетая
в сердцевины тополей.

Третьи сутки дует ветер,
третьи сутки стонут льды,
третьи сутки в целом свете
ни просвета, ни звезды.

Краю нет тоске несносной.
Третьи сутки в сердце мрак...
Может быть, и в жизни весны
наступают тоже так?

Xuân đến

Mây
Sần sùi tướp tơ
Trời
xám xịt âm u
Tuyết
Tan dần thành giọt
Uớt nhão nhoẹt bên hè

Gió phương nam hùng hổ
Làm rạn mặt sông băng
Chầm chậm trườn từng bước
Vào khu vườn tối đen

Gió khàn giọng thở
Vượt mọi cản ngăn
Đập cánh ầm ầm
Mái tôn rung giật

Sóng sôi trào
Mỗi đêm một mạnh
Dồn ứ nhựa
Căng đầy thân dương

Ba ngày liền gió rít
Ba ngày liền băng rên
Ba ngày trời vần vũ
Không sao trời trong đêm

Ba ngày tối trong tim
Nỗi buồn không bờ bến
Lẽ nào xuân trong đời
Cũng nhọc nhằn khi đến?

Em xin bon chen tiếp một phen, mấy hôm rồi có việc bận quá không ghé 4rum được, thấy nhớ nhà quá đi thôi! :wink:
 
Tớ xin dịch thêm một bài thơ nữa của Valentina Tushnova, vậy là đã làm xong lời hứa với bác Nguyên Anh:

Nguyên bản:

[color=darkred:3845324d96]Я давно спросить тебя хотела:
разве ты совсем уже забыл,
как любил мои глаза и тело,
сердце и слова мои любил...

Я тогда была твоей отрадой,
а теперь душа твоя пуста.
Так однажды с бронзового сада
облетает поутру листва.

Так снежинки - звездчатое чудо -
тонким паром улетают ввысь.
Я ищу, ищу тебя повсюду,
где же ты? откликнись, отзовись.

Как мне горько, странно, одиноко,
в темноту протянута рука.
Между нами пролегла широко
жизни многоводная река.

Но сильна надежда в человеке,
я ищу твой равнодушный взгляд.
Все таки мне верится, что река
могут поворачивать назад.[/color]

Dịch thơ:

[color=darkblue:3845324d96]Em muốn hỏi anh tự rất lâu rồi
Chẳng lẽ anh đã quên đi tất thảy
Quên cả dáng em, trái tim, giọng nói
Quên đôi mắt này anh đã đắm say

Em từng là niềm vui suốt bấy tháng ngày
Sao không lấp nổi hồn anh giờ trống rỗng
Một sáng nọ giữa khu vườn gió lộng
Có chiếc lá vàng bứt cuống bay đi

Bông hoa tuyết kia-ngôi sao nhỏ diệu kỳ
Cũng tan nhẹ trong làn hơi mỏng mảnh
Em đi tìm anh, tìm anh mọi ngả
Ở nơi nào, trả lời nhé, anh yêu

Em cô đơn khi đêm tối lấn chiều
Chìa tay đỡ nỗi xót xa, cay đắng
Dòng sông lớn nước dâng tràn phẳng lặng
Chia chúng ta mỗi đứa mỗi bên

Nhưng hy vọng trong ta vô bờ bến
Em vẫn tìm- dù anh đã dửng dưng
Em vẫn tin, dù điều ấy chưa từng
Có thể khiến dòng sông quay trở lại.[/color]
 
Back
Top