Chọn thơ dịch cho ngày 8/3 và...

Đúng là Gà Mờ, tớ đã dịch bài này hôm qua rồi mà, chưa đọc ư? :lol:
 
USY nói:
Bí ơi Bí thích thiếu nhi
Còn tớ không muốn làm dì trẻ con
Thơ tình dich vẫn hay hơn
Miễn sao tình ấy không "cỏn con chàng-nàng"
Mệt tình thì cảnh vẫn còn
Miễn là cảnh ấy "bàng hoàng" lòng ta.
Đúng không hỡi bác Nờ-A? :lol: :lol: :lol:
RIA mà nói, thì pravda quá rồi
Thơ tình đâu chỉ toàn vui
Đâu toàn bi lụy, ỉ ôi nảo nề
Đâu như con chỉ một bề... :roll:
 
USY nói:
Đúng là Gà Mờ, tớ đã dịch bài này hôm qua rồi mà, chưa đọc ư? :lol:
Có thể Gà đã đọc rồi, nhưng đọc cái bài thơ đã bị kéo dài ra theo kiểu bẻ một dòng thành hai :roll: , bởi thế...
 
Kinh Bác NA, em không tự ý bẻ 1 dòng thành 2, mà đấy là nguyên bản thơ in trong tập thơ của V.T. Em trung thành với kiểu bẻ vụ bánh mì này nên cũng cố dịch đúng như vậy. Còn Gà Mờ chắc copy từ stihi.ru, ở đó thơ in cách khác với tuyển tập kia/ Nếu bác muốn thẩm định em sẽ gửi bác nguyên bản hoặc link . :lol:
 
USY nói:
Kinh Bác NA, em không tự ý bẻ 1 dòng thành 2, mà đấy là nguyên bản thơ in trong tập thơ của V.T. Em trung thành với kiểu bẻ vụ bánh mì này nên cũng cố dịch đúng như vậy. Còn Gà Mờ chắc copy từ stihi.ru, ở đó thơ in cách khác với tuyển tập kia/ Nếu bác muốn thẩm định em sẽ gửi bác nguyên bản hoặc link . :lol:
Tớ không có ý phê rằng USY đã bẻ 1 dòng thành 2 (nhưng nếu ai đó đã cố tình làm thế và làm khác với bản gốc thì người đó rất đáng được biểu dương, vì nhờ thế bài thơ trở nên mạnh mẽ hơn).
 
Anh hungmgmi ơi, anh thích xôm tụ à :D :D. Em thì không thích xôm tụ lắm :D

Một sự nfghiệp mà V.T tạo dựng nên bằng những đớn đau, trải nghiệm và tài năng của mình, thiết nghĩ không thể đánh giá bằng một câu lạnh lùng như bạn Hà là "nhàn nhạt và hơi ...sến ". Hãy cẩn trọng khi đánh giá một con người, nhất là khi chưa biết chính xác giá trị mà họ đã tạo nên bằng cả cuộc đời của chính họ. Theo mình, bà cũng là một tên tuổi của thơ ca Xô viết hiện đại, chúng ta nên trân trọng bà như những người Nga đã trân trọng nhà thơ.
Tất nhiên là em không đọc kỹ Veronika Tushnova - vì đọc thoáng qua mà không thích lắm. Cái ấn tượng đó là ấn tượng chung của cá nhân em sau khi đọc một số bài của Veronika Tushnova. Có thể không đầy đủ, có thể không đúng, tuy nhiên đó là cảm nhận của cá nhân em, và em nghĩ rằng em hoàn toàn có quyền có một đánh giá như thế, cũng như có quyền nói lên cái đánh giá ấy của mình, còn tất cả những người khác thì có quyền đồng ý hoặc không đồng ý với em.

Còn tại sao em lại nghĩ rằng thơ của bà này nhàn nhạt - là vì trong số những bài em đọc em cảm thấy có một sự lặp lại trong ý thơ, và cái yếu đuối lặp lại quá nhiều. Ví dụ như những đoạn này

Час прощанья рисую,
гладкий след от саней...
Я ничем не рискую,
кроме жизни своей.


Давно исчез, уплыл далекий берег,
и нет тебя, и свет в душе погас,
и только я одна еще не верю,
что жизнь навечно разлучила нас.

Если б знал ты подлинную цену
всех твоих молчаний и обид!
Ты бы позабыл про все другое,
ты схватил бы на руки меня,
поднял бы
и вынес бы из горя,
как людей выносят из огня.


Ушла я вдогонку за счастьем,
за дальней, неверной судьбой...
А счастье-то было ненастьем,
тревогой,
прибоем,
тобой


Счастливо и необъяснимо
происходящее со мной:
не радость, нет - я не любима -
и не весна тому виной.


Так уж сердце у меня устроено —
не могу вымаливать пощады.


Ты без меня сквозь годы пробивался,
запутывался и сплеча рубил,
старался, добивался, любовался,
отпировал, отплакал, отлюбил...
Ты отдал все, что мог, любимой ради,
а я?—
всего глоток воды на дне,
сто скудных грамм в блокадном Ленинграде.
Завидуйте,
все любящие,
мне!


Небо желтой зарей окрашено,
недалеко до темноты...
Как тревожно, милый,
как страшно,
как боюсь твоей немоты.
Ты ведь где-то живешь и дышишь,
улыбаешься, ешь и пьешь...
Неужели совсем не слышишь?
Не окликнешь? Не позовешь?
Я покорной и верной буду,
не заплачу, не укорю.


И только ночью боль порой разбудит,
как в сердце — нож...
Подушку закушу
и плачу, плачу,
ничего не будет!
А я живу, хожу, смеюсь, дышу...


Меня одну во всех грехах виня,
все обсудив
и все обдумав трезво,
желаешь ты, чтоб не было меня...
Не беспокойся —
я уже исчезла.

Vân vân và vân vân. Em không muốn chứng minh gì - nhiêu đó đủ để em có cảm giác là quá nhiều và cái cảm xúc này nó không gần với em lắm nên em không thích được. Em nghĩ rằng em không xúc phạm những ai thích thơ của Veronika Tushnova.
 
To Nina:

Trích dẫn thế chưa đủ để chứng minh sự nhàn nhạt, yếu đuối và trùng lặp của thơ Veronika Tushnova :roll: . Nhưng nó đủ để chứng minh rằng Nina cũng có phần quan tâm đến nữ nhà thơ này đấy :roll: .

Mà sao Na có vẻ ấm ức thế nhỉ? Những điều Na nói ở trên không hề sai, và sẽ không ai phản đối. Nhưng tại sao Na không nhận thấy một điều: Hùng gà đã đánh giá rất cao những ý kiến của Na? Chỉ khi sợ rằng ý kiến của Na có thể làm ảnh hưởng đến sự đánh giá của nhiều người khác về Tushnova thì Hùng gà mới tỏ ra "nghiêm trọng" như thế chứ?
 
Hihi, em đâu có ấm ức gì đâu :D :D. Chỉ vì thấy anh Hùng mgmi tỏ ra "nghiêm trọng" nên em cũng thử tỏ ra nghiêm túc thôi :D

Thú thật là em có thử dịch mấy bài khác của Veronika Tushnova, nhưng cứ có cảm giác hơi ấm ức với tác giả :D :D, cảm giác không trọn vẹn thế nào ấy của tứ thơ :D. Có thể đơn giản là những suy nghĩ ấy của Veronika Tushnova ... nó chưa đủ gần gũi với em, hay là em chưa hiểu hết độ phức tạp và chiều sâu của nó gì đó.

Mà sao hồi này em mất cảm hứng dịch thơ quá à :(, biết đâu đó là điềm tốt :D :D
 
NguyenAnh nói:
Nếu mấy bà không còn mấy hứng thú với nữ tác giả trên thì xin mời tham gia "làm việc" với Marina Xvetaeva này:

ПЕРВАЯ РОЗА

Девочка мальчику розу дарит,
Первую розу с куста.
Девочку мальчик целует в уста,
Первым лобзаньем дарит.

Солнышко скрылось, аллея пуста.
Стыдно в уста целовать!
Девочка, надо ли было срывать
Первую розу с куста?

[size=18:2f35f55c12]Đóa hồng đầu tiên[/size]

Cô bé tặng cho cậu bé
Đóa hồng đầu tiên trên cây.
Cậu bé hôn môi cô bé,
Tặng nụ hôn đầu thơ ngây.

Mặt trời trốn, hàng cây vắng
Thẹn lắm hôn môi chốn này!
Cô bé, cớ chi phải hái
Đóa hồng đầu tiên trên cây?
 
Các bác có một phong trào đông vui thế! Cho em tham gia được không ạ? Nhưng em không dịch thơ ra tiếng Việt được đâu :( Các bác tìm hộ em 1 bài thơ của một nữ thi sĩ Việt Nam nào đó để em thử tay dịch ra tiếng Nga xem có được không (không dài lắm nha các bác).
 
Dành cho Dai dien Nga đây:

Phi Tuyết Ba
Khi người ta không còn yêu nhau

Mọi lời giải thích
nào có cần đâu
khi người ta không còn yêu nhau
có lẽ tốt nhất là nên im lặng

Vườn hoa đỏ trút màu thành hoa trắng
nhưng không là hoa trắng thuở ban đầu
khi người ta không còn yêu nhau
đêm nào trăng cũng lặn

Thế giới đông người ư
nhưng thiếu vắng
khi người ta không còn nữa yêu nhau
giá như quên được nỗi đau
có lẽ đó là điều tốt hơn điều tốt nhất...
 
ПОСЛЕДНЯЯ ВСТРЕЧА

О, я помню прощальные речи,
Их шептавшие помню уста.
"Только чистым даруются встречи.
Мы увидимся, будь же чиста".

Я учителю молча внимала.
Был он нежность и ласковость весь.
Он о "там" говорил, но как мало
Это "там" заменяло мне "здесь"!

Тишина посылается роком, --
Тем и вечны слова, что тихи.
Говорил он о самом глубоком,
Баратынского вспомнил стихи;

Говорил о игре отражений,
О лучах закатившихся звезд...
Я не помню его выражений,
Но улыбку я помню и жест.

Ни следа от былого недуга,
Не мучительно бремя креста.
Только чистые узрят друг друга, --
Мой любимый, я буду чиста!

Lần gặp cuối

Ôi, em vẫn nhớ những lời từ biệt
Và đôi môi anh đã thầm thì.
"Duyên hội ngộ chỉ cho người trong trắng
Hãy giữ mình, em nhé, anh đi".

Em lặng im nghe những lời anh dặn
Anh - hiện thân của tình cảm dịu dàng.
Anh nói "đằng kia" mà sao lạ
Đối với em nghe như vẫn "ở đây"!


Rồi tất cả lặng đi vì số phận, --
Lời nói thành vĩnh viễn, bởi là thơ.
Anh nói về những điều sâu sắc nhất
Nhớ những dòng tác phẩm của người xưa

Anh nói về trò chơi hình và bóng
Nói miên man về những ánh sao xa...
Em nghe mà chẳng nhớ lời anh nói,
Chỉ nhớ nụ cười và cánh tay đưa.

Không còn dấu mảy may cơn bệnh cũ,
Cũng không còn gánh nặng thập tự hoa.
Chỉ những người trắng trong mong gặp lại,--
Anh yêu ơi, em sẽ giữ mình mà!

Em phải cố dịch, bon chen một phen, không thì bác NA bác ấy giận không hưởng ứng sáng kiến của bác ấy. Theo em ấy, thực ra nếu đã là ngày 8/3 thì các bác niền ông phải dịch thơ để chị em chúng em thưởng thức, ngồi mát ăn bát vàng một phen chứ...
 
Eve nói:
Dành cho Dai dien Nga đây:
Phi Tuyết Ba
Khi người ta không còn yêu nhau

Mọi lời giải thích
nào có cần đâu
khi người ta không còn yêu nhau
có lẽ tốt nhất là nên im lặng

Vườn hoa đỏ trút màu thành hoa trắng
nhưng không là hoa trắng thuở ban đầu
khi người ta không còn yêu nhau
đêm nào trăng cũng lặn

Thế giới đông người ư
nhưng thiếu vắng
khi người ta không còn nữa yêu nhau
giá như quên được nỗi đau
có lẽ đó là điều tốt hơn điều tốt nhất...
Cảm ơn bác Eve! Em chưa bao giờ nghe về thi sĩ này. Thật ra, ngoài Hồ Xuân Hương, em không nhớ và không biết một nữ thi sĩ VN nào khác... xấu hổ quá! :oops: càng xấu hổ là em không hiểu cái hay của thơ bằng tiếng Việt ở chỗ nào :oops: :oops: :oops: Tuy nhưng, em dịch thử bài thơ mà nác giới thiệu.

Фи Тует Ба
Когда любви меж нами больше нет
([color=red:bfc2bbb2fe]очень-очень вольный[/color] перевод Dai_dien_nga)

Не нужны любые объясненья,
Если в сердце след любви успел простыть.
Нет нужды вымаливать прощенья.
Лучше молча. Лучше все забыть.

Розы красные в саду любви ушедшей
Пожелтели. Желтый – цвет разлуки.
Под луной, на небосвод взошедшей,
Не сидеть нам больше, взяв друг друга руки.

Мир, так густо населенный,
Стал вдруг одиноким и пустым
Для того, кто всё еще влюбленный,
Но уже забыт и не любим.

Лучшее, что можно тут придумать, -
боль перетерпеть, забыть, не ждать.
Если б это просто было сделать!
Если б можно сердцу приказать!
 
Cám ơn Tykva
Cám ơn Olia
Cám ơn cả Nina
Đã chiếu cố tới ta :roll: .

Thơ mùng tám tháng ba
Là thơ của mấy bà
Mấy bà chịu khó dịch
Rồi sẽ được tặng quà :roll:
 
To dai_dien-Nga : Olia à, có bài thơ này của Xuân Quỳnh - một nhà thơ nữ hiện đại của VN. Chị đã mất rồi, nhưng thơ chị còn mãi trong lòng bạn đọc. Mình hứa sẽ tặng Olia một quyển thơ của Xuân Quỳnh.

CON YÊU MẸ
Xuân Quỳnh

- Con yêu mẹ bằng ông trời
Rộng lắm không bao giờ hết

- Thế thì làm sao con biết
Là trời ở những đâu đâu
Trời rất rộng lại rất cao
Mẹ mong bao giờ con tới!

- Con yêu mẹ bằng Hà Nội
Để nhớ mẹ con tìm đi
Từ phố này đến phố kia
Là con gặp ngay được mẹ

- Hà Nội còn là rộng quá
Các đường như nhện giăng tơ
Nào những phố này phố kia
Gặp mẹ làm sao gặp hết!

- Con yêu mẹ bằng trường học
Suốt ngày con ở đấy thôi
Lúc con học, lúc con chơi
Là con cũng đều có mẹ

- Nhưng tối con về nhà ngủ
Thế là con lại xa trường
Còn mẹ ở lại một mình
Thì mẹ nhớ con lắm đấy

Tình mẹ cứ là hay nhớ
Lúc nào cũng muốn bên con
Giá có cái gì gần hơn
Con yêu mẹ bằng cái đó

- À mẹ ơi có con dế
Luôn trong bao diêm con đây
Mở ra là con thấy ngay
Con yêu mẹ bằng con dế.
 
Ôlia thân mến, bạn vừa dịch thơ của một nhà thơ nữ khá nổi tiếng, tuy chị chỉ làm thơ nghiệp dư.
Chị Phi Tuyết Ba là giáo viên Toán và Tin học Trường Đại học ngoại ngữ Hà Nội. Cách đây 2 năm khi tớ gặp thì chị ấy vẫn đi làm, không biết giờ chị ấy đã về hưu chưa.Chị chỉ làm thơ tình và thơ cho thiếu nhi. Thơ tình của chị rất nữ tính và tinh tế. Còn thơ thiếu nhi của chị thì trong trẻo lạ lùng.
Bạn đọc thêm bài này của chị Phi Tuyết Ba nhé, nó được rất nhiều bạn yêu thơ chép vào sổ tay:

[size=18:7541272ca4][color=darkred:7541272ca4]Điều anh không biết[/color][/size]



Riêng điều ấy không bao giờ anh biết
Có một lần em lỡ hẹn cùng anh
Chiều vàng xanh nơi góc phố xanh
Em đến gần... cánh cửa xanh hé mở

Bên bậc cửa có một đôi guốc đỏ
Đôi chân em sao khó bước qua
Chỉ một bước thôi là hết cách xa
Anh gần lắm...
phía bên kia đôi guốc

Chẳng biết vì sao chân em lui bước
Chiều đương xanh bên cánh cửa xanh
Có lẽ nào em lỡ hẹn với anh
Đôi guốc đỏ biết rằng em đã tới...
 
Nhạc sĩ Huy Thục đã phổ thơ của Phi Tuyết Ba thành một bài hát được nhiều người yêu thích:
[size=18:3b9c3ecf1a][color=darkred:3b9c3ecf1a]TRĂNG KHUYẾT [/color][/size]

Anh ngỏ lời yêu em
Vào một đêm trăng khuyết
Bởi tình yêu tha thiết
Biết tròn trước đêm rằm

Em vui lúc trăng tròn
Chạnh lòng khi trăng khuyết
Anh ơi anh có biết
Trăng hay tình lứa đôi?

Sao anh vội ngỏ lời
Vào một đêm trăng khuyết
Để bây giờ thầm tiếc
Một vầng trăng chưa tròn
 
Cám ơn bác Hùng vì... có cùng ý thích và đã gửi lên thêm mấy bài thơ của PTB. Eve gửi thêm 1 bài này đơn giản hơn cho Dai dien Nga dịch nhé.

ĐIỀU CÓ THẬT
Phi Tuyết Ba

Em tin là có thật
giọt mưa thu ngoài hiên
dẫu nó rơi xuống đất
chẳng thể nào nhặt lên.

Em tin là có thật
nụ hôn trong giấc mơ
bông hoa hồng đă khóc
hòn đá biết đợi chờ

Cũng giống như anh vậy
người đă từng hôn em
cũng giống như em vậy
cháy như vì sao đêm

Em tin là có thật
điều kỳ diệu trên đời
nếu không làm sao sống
cùng nỗi khổ con người.
 
Ô lia à,
Trăng Quê có một bài thơ rất ngắn nhưng lại lột tả được tính cách của " đàn ông Việt Nam", chắc làm dâu Việt lâu rồi Ô lia sẽ hiểu.

Ngày 8/3 "ông xã" tớ đọc thế này :

Hôm nay mồng Tám tháng Ba!
Tôi giặt hộ bà cái áo của tôi
Nếu bà còn nói lôi thôi
Thì tôi lại trả áo tôi cho bà! :lol:

Chắc Ôlia cũng biết thơ lục bát là dòng thơ rất phổ biến ở Việt nam rồi, bạn thử ra tay dịch xem?
 
Nhân ngày 8/3, hưởng ứng đợt “phát động” của bác Nguyên Anh và bày tỏ cám ơn bạn Virus đã chia sẻ Từ điển để tôi trở lại (dẫu không được nhiều) với tiếng Nga mà cả một quãng đời gắn bó, tôi xin dịch một bài thơ của Вероника Тушнова.

Đấy là bài thơ tôi thích vì tính triết lí sống: Trái đất tròn; dòng sông trôi đi, hạt mưa trở lại; hãy nghĩ về những điều tốt đẹp nhiều hơn...

Bài thơ này cũng đã được phổ thành nhạc. Mời các bạn nghe ở đây:

[color=blue:ca76aaec07]http://www.karradio.ru/authors/p/83/[/color]

Bài đầu tiên. Đầu đề bài hát là câu đầu tiên của bài thơ.

Không biết người ta viết như vậy thì có phải là do Алла Пугачёва phổ nhạc không?

Вероника Тушнова

[color=brown:ca76aaec07]А знаешь, все еще будет!
Южный ветер еще подует,
и весну еще наколдует,
и память перелистает,
и встретиться нас заставит,
и еще меня на рассвете
губы твои разбудят.
Понимаешь, все еще будет!
В сто концов убегают рельсы,
самолеты уходят в рейсы,
корабли снимаются с якоря...
Если б помнили это люди,
чаще думали бы о чуде,
реже бы люди плакали.
Счастье - что онo? Та же птица:
упустишь - и не поймаешь.
А в клетке ему томиться
тоже ведь не годиться,
трудно с ним, понимаешь?
Я его не запру безжалостно,
крыльев не искалечу.
Улетаешь?
Лети, пожалуйста...
Знаешь, как отпразднуем
Встречу![/color]

Biết không anh, và mọi cái vẫn còn có thể
Ngọn gió Nam vẫn thổi hoài như thế
Để làm nên mùa Xuân
Lật những kỷ niệm sang trang
Và bắt ta gặp lại.
Đôi môi anh
Vẫn đánh thức em mỗi khi bình minh dậy
Anh biết không, tất cả vẫn sẽ về.

Đến trăm miền, tàu vẫn nối nhau đi
Những chuyến bay vẫn ngày ngày cất cánh
Vẫn nhổ neo bao con tàu rời bến...

Giá mọi người vẫn nhớ về những điều như thế
Và nghĩ về tốt đẹp nhiều hơn
Sẽ bớt đi bao tiếng khóc hờn.

Hạnh phúc là gì? Là một chú chim
Anh thả ra mà không dượt bắt
Và nó không bị đoạ đầy trong cái lồng chật ngắc
Bởi vì nó chỉ muốn bay
Biết không anh, anh có hiểu điều này?

Còn em, chẳng nhẫn tâm giữ nó
Không làm hỏng cánh nó bay.

Muốn đi?
Xin hãy cứ bay
Nhưng có biết, đang đợi ta
Là một lần gặp khác!
 
Back
Top