Anh hungmgmi ơi, anh thích xôm tụ à

. Em thì không thích xôm tụ lắm
Một sự nfghiệp mà V.T tạo dựng nên bằng những đớn đau, trải nghiệm và tài năng của mình, thiết nghĩ không thể đánh giá bằng một câu lạnh lùng như bạn Hà là "nhàn nhạt và hơi ...sến ". Hãy cẩn trọng khi đánh giá một con người, nhất là khi chưa biết chính xác giá trị mà họ đã tạo nên bằng cả cuộc đời của chính họ. Theo mình, bà cũng là một tên tuổi của thơ ca Xô viết hiện đại, chúng ta nên trân trọng bà như những người Nga đã trân trọng nhà thơ.
Tất nhiên là em không đọc kỹ Veronika Tushnova - vì đọc thoáng qua mà không thích lắm. Cái ấn tượng đó là ấn tượng chung của cá nhân em sau khi đọc một số bài của Veronika Tushnova. Có thể không đầy đủ, có thể không đúng, tuy nhiên đó là cảm nhận của cá nhân em, và em nghĩ rằng em hoàn toàn có quyền có một đánh giá như thế, cũng như có quyền nói lên cái đánh giá ấy của mình, còn tất cả những người khác thì có quyền đồng ý hoặc không đồng ý với em.
Còn tại sao em lại nghĩ rằng thơ của bà này nhàn nhạt - là vì trong số những bài em đọc em cảm thấy có một sự lặp lại trong ý thơ, và cái yếu đuối lặp lại quá nhiều. Ví dụ như những đoạn này
Час прощанья рисую,
гладкий след от саней...
Я ничем не рискую,
кроме жизни своей.
Давно исчез, уплыл далекий берег,
и нет тебя, и свет в душе погас,
и только я одна еще не верю,
что жизнь навечно разлучила нас.
Если б знал ты подлинную цену
всех твоих молчаний и обид!
Ты бы позабыл про все другое,
ты схватил бы на руки меня,
поднял бы
и вынес бы из горя,
как людей выносят из огня.
Ушла я вдогонку за счастьем,
за дальней, неверной судьбой...
А счастье-то было ненастьем,
тревогой,
прибоем,
тобой
Счастливо и необъяснимо
происходящее со мной:
не радость, нет - я не любима -
и не весна тому виной.
Так уж сердце у меня устроено —
не могу вымаливать пощады.
Ты без меня сквозь годы пробивался,
запутывался и сплеча рубил,
старался, добивался, любовался,
отпировал, отплакал, отлюбил...
Ты отдал все, что мог, любимой ради,
а я?—
всего глоток воды на дне,
сто скудных грамм в блокадном Ленинграде.
Завидуйте,
все любящие,
мне!
Небо желтой зарей окрашено,
недалеко до темноты...
Как тревожно, милый,
как страшно,
как боюсь твоей немоты.
Ты ведь где-то живешь и дышишь,
улыбаешься, ешь и пьешь...
Неужели совсем не слышишь?
Не окликнешь? Не позовешь?
Я покорной и верной буду,
не заплачу, не укорю.
И только ночью боль порой разбудит,
как в сердце — нож...
Подушку закушу
и плачу, плачу,
ничего не будет!
А я живу, хожу, смеюсь, дышу...
Меня одну во всех грехах виня,
все обсудив
и все обдумав трезво,
желаешь ты, чтоб не было меня...
Не беспокойся —
я уже исчезла.
Vân vân và vân vân. Em không muốn chứng minh gì - nhiêu đó đủ để em có cảm giác là quá nhiều và cái cảm xúc này nó không gần với em lắm nên em không thích được. Em nghĩ rằng em không xúc phạm những ai thích thơ của Veronika Tushnova.