CUỘC THI : “BÌNH LUẬN VÀ CHIA SẺ CẢM XÚC”

linhphuong

New member
[size=18:748bbaea30][color=blue:748bbaea30]BẠN LÀ NGƯỜI YÊU NƯỚC NGA ?
BẠN YÊU VĂN CHƯƠNG VÀ THI CA CỦA XỨ SỞ BẠCH DƯƠNG ?[/color][/size]


Bạn có muốn chia sẻ những cảm nhận của mình sau khi đọc một bài thơ, một câu chuyện hay ; xem một bộ phim hay; nghe một giai điệu thân quen và đầy xúc cảm cho mọi người không ?

Nào, mời bạn đến với chúng tôi

[color=red:748bbaea30]CUỘC THI : “BÌNH LUẬN VÀ CHIA SẺ CẢM XÚC"[/color]

Đề tài : Bình luận hoặc chia sẻ cảm xúc của mình về một bài thơ, một câu chuyện, một bộ phim hay một bài hát đến từ xứ sở Bạch Dương.
Nội dung : Tất cả thơ ca, phim ảnh và âm nhạc của các tác giả người Nga
Yêu cầu bắt buộc : Phải là cảm nhận của chính mình, không được quay cóp hay mượn tạm ý kiến của người khác. Và nhất thiết nội dung phải nghiêm túc (nếu muốn nhí nhố xin mời sang box của chị Panda và anh Võ)
Ban giám khảo gồm :
-Văn học : Chị Nina, hoaxuyentuyet, chị TuDinhHuong…
-Âm nhạc : Anh Hungmgmi, chị Nina, Oleola…
-Phim : Anh danngoc; anh Hungmgmi…
Nhà tài trợ chính : anh phuongnn, anh Hungmgmi, chị TuDinhHuong
Nhà tài trợ phụ : linhphương, và …(ai muốn tài trợ thì xin mời nhào dzô)
Phần thưởng : phần thưởng chính thức sẽ được các nhà tài trợ quyết định sau khi cuộc thi kết thúc. P chỉ bật mí tí chút: phần thưởng là món quà rất ý nghĩa đối với cả người nhận giải và toàn bộ thần dân của Nước Nga trong tôi.

Đôi lời của “thằng mõ”- linhphương trước khi phát động cuộc thi này :
Thật ra ý tưởng này bắt nguồn từ một cuộc mạn đàm của P và bác Hungmgmi. Cả hai anh em đều muốn có một cái gì đó thật sự có ấn tượng và sâu sắc ở trong diễn đàn này. Nhí nhố, bình loạn, thơ con cóc…đủ cả nhưng tại sao mình lại không có một cái gì đó cho thật nghiêm túc được nhỉ ?!? P nghĩ rằng ai trong chúng ta ít nhiều đều có một phút lắng mình khi đến với thơ ca và nhạc hoạ. Nếu có ai đó hỏi rằng mình có đồng cảm với Sôkôlốp trong “Số phận một con người” không ? có xúc động thực sự trước một bức thư của một đứa con trai gửi cho mẹ già ở quê trong ‘Thư gửi mẹ” không ? có hiểu hết nỗi nhọc nhằn của những người dân Cônhắc trong “Sông Đông êm đềm” …?!? Dĩ nhiên là mình sẽ chẳng ngần ngại để trả lời rằng : Có chứ.
Và các bạn ạ ! Tại sao mình lại không chia sẻ những cảm xúc đó cho những người xung quanh mình nhỉ ? Thiết nghĩ rằng nếu mình đem tình yêu của mình chia sẻ với mọi người để rồi từ trong bộn bề và đông đúc của cuộc sống ta tìm thấy một tâm hồn đồng điệu với mình. Thế chẳng phải là hạnh phúc rồi ư ?!?
Còn một lý do nữa để cuộc thi này ra đời : Bạn có nghĩ rằng những cảm nhận này sẽ giúp cho tâm hồn bạn trở nên trong sáng hơn, lãng mạn hơn trong cuộc sống ?
LP chưa lập gia đình, chưa có những cậu nhóc, cô nhóc để phải chăm sóc và lo lắng như các anh Dân, anh Phương, anh Hùng, chị Thuỷ, chị Nguyên…nhưng LP hiểu rằng ai ai làm bố làm mẹ đều mong muốn con mình có “trái tim”, thật sự biết rung động và đồng cảm với những cái hay, cái đẹp trong cuộc sống. Mà con cái chẳng bao giờ có một ‘trái tim” như thế nếu như tâm hồn bố mẹ nó khô cằn như sỏi đá. Mọi người có đồng ý với P không ?
LP rất mong muốn các bạn trẻ đang còn đi học tham gia cuộc thi này nếu các bạn thật sự yêu nước Nga và muốn tìm hiểu kỹ về văn hoá và con người của đất nước này. Những điều này sẽ giúp ích cho các bạn rất nhiều trên con đường tiếp cận với Nước Nga từ cửa ngõ văn học.
Em hi vọng các anh chị lớn tuổi trong diễn đàn ủng hộ em. Nếu ai đó có một sự am hiểu sâu sắc về các lĩnh vực trên thì xin mời cứ tự nhiên tham gia vào ban giám khảo.
Trong khi chờ đợi sự chấp thuận và phê duyệt của ban giám khảo, xin mời mọi người dành một phút ngó qua bài viết của em nhé. Bài này chỉ có tính chất mở cờ khai cuộc chứ không mang tính dự thi.
LP mong sẽ đọc được nhiều bài hay hơn bài của LP cả tỉ lần.
Ban giám khảo và mọi người cho ý kiến nhanh nhanh nhé để em còn phát pháo khai cuộc.
Спасибо большое....
[font=Arial, sans-serif:748bbaea30][/font]

[color=blue:748bbaea30][size=18:748bbaea30]Lời của trái tim[/size][/color]
Một chút trăn trở sau khi đọc “Gềnh đá” – Lermontop

Tôi là Mây vàng

Ô ! Trời tối rồi cơ à ?!? Thời gian đi nhanh thật đấy. Hôm nay mình đã đi qua thật nhiều nơi, gặp gỡ rất nhiều người. Vui thật…
Chị Gió giỏi ghê cơ. Làm biết bao nhiêu là việc mà vẫn hồn nhiên và tươi cười. Nào là đẩy những cánh quạt gió quay đều để xay thóc thành gạo, nào là giúp lau khô những giọt mồ hôi trên trán các bác nông dân, nào là giúp anh em nhà Bồ Công Anh tìm đường đi đến đồng cỏ xanh, nào là đưa các anh chị nhà Mây của mình lên cao để tạo mưa cho những đồng bằng khô hạn…Chị Gió bảo cuộc sống là một cuộc hành trình và mỗi chúng ta - lữ khách trên hành trình đó - đều phải biết dấn thân, cống hiến hết mình. Mỗi chúng ta được sinh ra trong những hoàn cảnh khác nhau nên con đường mình đi cũng không thể giống nhau, đúng không chị ?!?Em là mây, em phải luôn có mặt ở trên cao, vươn mình ra che chắn cho vạn vật bên dưới không bị sức nóng của Mặt Trời thiêu đốt. Rồi em sẽ trưởng thành, không còn là Mây Vàng nhỏ xinh nữa. Lúc ấy em sẽ cùng với chị Gió lên cao hơn, góp mặt cùng các anh em khác của mình đem mưa xuống đất . Em sẽ hoá thân thành triệu triệu giọt mưa giúp ích cho đời, chị nhỉ ?!?
Chị Gió biết không, em rất yêu quý những người bạn của em ở dưới khu rừng kia. Các bạn hoa Phong Lan muôn màu muôn vẻ, suốt ngày ca hát. Gia đình bác Thông thường chăm chú lắng nghe và thỉnh thoảng lại rung rinh vòm lá để góp vui. Em thích được soi mình qua gương của chị Suối. Ở đó em tìm thấy sự kiên trì và chung thuỷ của chị Sóng. Trên con đường đi tìm hạnh phúc của mình bên anh Đại Dương, chị ấy phải đi qua không biết bao nhiêu núi đồi và thung lũng. Chị ấy bảo rằng:
“Sông không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể”

Chị ấy yêu anh Đại Dương vô cùng :
“Ngày đêm nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức”

Và chị thường tự an ủi mình rằng :
“Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vàn cách trở”

(Sóng – Xuân Quỳnh)
Ôi ! Em ước gì mình là Đại dương xanh thẳm để được dang rộng vòng tay che chở cho chị Sóng thuỷ chung…
Mặt Trời sắp khuất rồi sao ?!?
Thôi em chào chị Gió, tạm biệt các bạn, mình đi tìm chỗ trú chân đây. Ngày mai hành trình của mình còn dài.
Và rồi… “Đêm mây vàng ngủ lại
Trên ngực đá khổng lồ”

……

Tôi là gềnh đá

Mây vàng đã ngủ rồi sao ? Em có biết là tôi vẫn còn đang thao thức không ? Tôi biết là mình không nên có tình cảm với em, nhưng thật tình là tôi không thể kiểm soát được trái tim mình. Hỡi cô bé nhỏ xinh của tôi, em có nghe chăng nhịp đập trái tim tôi ?!? So với một cô bé xinh tươi và tràn đầy sức sống như em, tôi chỉ là một gềnh đá cằn cỗi và xấu xí trong khu rừng này mà thôi. Liệu sự có mặt của tôi trên cõi đời này có thật sự là cần thiết không em nhỉ ?!? Mọi người xung quanh vẫn thường cho rằng tôi thật lạnh lùng và vô cảm. Nhưng mọi người biết không, tượng đá cũng có linh hồn…Thời gian khắc lên thân hình tôi những vết hằn của năm tháng. Rồi gió mưa cũng mặc sức trút vào mặt, vào người tôi những cơn giận dữ. Tôi là nơi để khi mọi người cảm thấy bực mình thì tìm đến trút giận.
Ai cũng cho rằng tôi sẽ không bao giờ hiểu hết hai chữ HẠNH PHÚC. Ồ tại sao không nhỉ ?!? Tôi cũng có trái tim, cũng biết yêu thương hờn ghét. Tại sao tôi lại không biết đến điều đó chứ ?!? Với tôi, hạnh phúc là được chìa bờ vai mạnh mẽ của mình ra cho Mây vàng tựa vào sau một ngày mệt mỏi. Hạnh phúc là được ngắm nhìn gương mặt thiên thần của cô ấy đang giấc ngủ say. Tôi vẫn còn nhớ David Niven đã nhắc đến điều này trong “Bí mật của Hạnh phúc” : “Hạnh phúc là dám yêu, được yêu và dám sống cho một tình yêu chân thành, cho dù chỉ từ một phía”. Đúng như vậy đấy bạn ạ. Rồi mai, dẫu cho Mây vàng “sớm lên đường bay vội, nhởn nhơ chân trời xa” thì tôi vẫn sẽ chờ cô ấy như bao lâu nay tôi vẫn chờ đợi. Có một người để mình chờ đợi, có một nơi để trái tim mình hướng về. Đó cũng đã là hạnh phúc rồi.
Ngủ đi em. Hãy ngủ ngon hỡi người tôi yêu dấu.Em hãy cứ ngủ thật say trên bờ vai anh em nhé. Tiếc rằng bờ vai anh chẳng mềm mại để nâng đỡ những giấc mơ của em. Nhưng anh tự hào vô cùng vì em đã tin tưởng anh, trao cho anh cái quyền bảo vệ giấc ngủ cho em. Rồi mai em sẽ ra đi,chắc chắn em sẽ chẳng nhớ gì về anh nữa. Có sao đâu em, vì với anh “cách nhanh nhất để nhận được tình yêu là cho đi, và cách nhanh nhất để đánh mất tình yêu là cố níu giữ thật chặt”. Anh chẳng muốn như “khi Orphée cố giữ người yêu đừng tan biến mất. Mở tay ra chỉ còn thấy một chút hư không” (Huyền thoại trong tay - Phạm Anh).
Mạnh mẽ mà bước lên phía trước em nhé, đừng chùn chân mỏi gối. Nếu có mỏi mệt trên đường đời thì hãy về tựa vào vai anh mà nghỉ ngơi nhé em. Anh vẫn luôn ở đây chờ đợi em. Dẫu cho giữa hoang vu anh có khóc thầm khi em đã ra đi thì những giọt nước mắt ấy cũng là những giọt nước mắt hạnh phúc mà thôi. Anh sẽ nghĩ về em, sẽ hướng về em và “cầu mong em được một người như tôi đã yêu em” (Tôi yêu em – Puskin)…

Bạn thân mến ! Bạn là Mây vàng hay là Gềnh đá ?!? Dẫu bạn là ai trên cuộc đời này thì cũng cần có một bến đỗ trái tim mình : TÌNH YÊU. Đôi khi mình cứ mải miết kiếm tìm và chỉ chăm chắm đòi hỏi được nhận lấy chứ không bao giờ muốn cho đi mà quên rằng
“Cuộc sống là quá trình cho và nhận
Khi bạn cố giữ lại, bạn chẳng còn bao nhiêu.
Bạn cho đi
Bạn sẽ được nhận rất nhiều từ con người, cuộc sống và từ chính bạn”

Nào mời bạn lắng mình cùng Lermontop trong một khoảng khắc tình yêu bên “Gềnh đá” để “nếu phải hiểu để mà có thể yêu thì lại phải yêu để mà có thể hiểu” (Jacques Dournes)

Đêm mây vàng ngủ lại
Trên ngực đá khổng lồ
Sáng lên đường bay vội
Nhởn nhơ chân trời xa
Nhưng trán nhăn gềnh đá
Một vết khắc còn ghi
Cô đơn đá ngẫm nghĩ
Khóc thầm giữa hoang vu.

(Thuý Toàn dịch)
 
Buồn quá !
Có khi LP phải tự mình hủy bỏ cuộc thi này mất thôi. :cry: :cry: :cry:
Hình như những suy nghĩ của mình đã lỗi thời rồi thì phải ?!?
 
linhphuong ơi,từ từ đã nào.
Anh nghĩ là mọi người đang bận bịu việc chi đó nên chưa tham gia được ngay thôi(hay là có những ai đó đang âm thầm luyện chưởng chờ lúc lên đài cũng nên).
Cuộc thi này khá nghiêm túc,vì vậy chúng ta cần phải kiên trì một chút,linhphuong nhé.
 
Này, các bạn giỏi thật đấy, cuộc thi rất có ý nghĩa. Phải cố gắng lên nhé, thành công sẽ đến với những ai biết chờ đợi, dù mưa rơi dầm dề, ngày có dài lê thê thì vẫn cứ đợi. Người lính không được buông súng khi chưa chiến thắng.
Tôi sẽ tiếp sức cùng các bạn.
 
Linh Phương ơi, đúng như anh Hungmgmi nói, bạn phải cho mọi người có thời gian chứ. Cảm xúc là cái mà chúng ta sẽ còn chia xẻ qua một thời gian dài, đâu chỉ ngay một lúc, admin rất cảm kích và hoan nghênh cuộc thi này, chúng ta đâu chỉ có biết vui đùa tếu táo, trong tim chúng ta còn biết bao rung động chưa thốt ra thành lời!
 
Thế giám khảo có được tham dự không hả linhphuong? Phải nói rõ ra chứ :)
Vậy cũng kha khá rồi đấy, có linhphuong này, anh hungogmi này, anh Tolik nữa rồi, mấy hôm nữa có khi cả trăm người tham dự ấy chứ!
 
Ôi ! Mừng quá. Vậy mà em tưởng ngoài chiến trường chỉ có mỗi mình em hô xung phong thôi chứ.
:D Hoan nghênh và cám ơn tinh thần hợp tác của các bậc trưởng bối.
Dĩ nhiên là tất cả mọi thành viên của NuocNga.Net đều có thể tham gia, kể cả ban giám khảo. :wink:
Vậy cuộc thi sẽ chính thức bắt đầu từ hôm nay (18/8/2005) và kết thúc đúng dịp mình kỷ niệm Cách Mạng tháng 10 Nga (8/11/2005) được không ạ ?
(Bật mí tí : Em vừa nghĩ ra được một món quà ý nghĩa dành cho người đoạt giải nhất rồi đấy. Cái này em sẽ nói riêng với các anh chị tài trợ thôi )
Thèm đọc bài của mọi người quá... 8) :roll:
 
[color=blue:793be233ed][size=18:793be233ed]ĐỢI ANH VỀ [/size][/color]

Konstantin Simonov

Em viết bài này cốt ý không phải mang ra thi thố, cũng chẳng phải hòng tâm sự với ai cũng chẳng mong người ta đọc và bình luận-cũng chẳng rỗi rãi gì - mà là chỉ để mượn đất trãi lòng mình, mượn chút cảm xúc của bài thơ sống lại một chút kỉ niệm với anh, anh yêu dấu ạ.

Có những thứ rất đỗi bình thường như những cơn mưa Sài Gòn rơi bất chợt, một bài hát loáng thoáng nghe được, một bài thơ rơi rớt đâu đó, bỗng nhiên một ngày nó trở thành định mệnh. Một ngày anh bắt gặp em rồi nó vĩnh viễn trở thành định mệnh…
Một ngày, bất chợt anh bước ra khỏi cuộc sống riêng tư thường nhật của mình, bước ra khỏi phòng thí nghiệm chật hẹp, quên đi công việc lắc lắc quậy quậy mấy cái lọ thuỷ tinh, lang thang trên net tìm cho được bài thơ em yêu thích rồi nó trở thành định mệnh. Uh, anh nhỉ, mọi thứ em đều quy cho định lý của định mệnh, định lý mà dù có sống thêm một trăm kiếp người em cũng không thể nào hiểu được..

“Em ơi đợi anh về
Đợi anh hoài em nhé
Mưa có rơi dầm dề
Ngày có buồn lê thê
Em ơi em cứ đợi.

Năm năm bươm chải ở trời Tây, cuối cùng anh cũng đã tìm cho mình một học vị tiến sĩ cùng một công việc đúng chuyên môn anh yêu thích….Cuộc sống của em đang bình thường và phẳng lặng bỗng trở nên hoàn hảo hơn, ý nghĩa hơn khi em gặp anh-một nữa còn lại với đầy đủ ý nghĩa trọn vẹn của nó- anh là nửa con người, một nữa tâm hồn, một nửa ý nghĩ nhưng trọn vẹn niềm yêu thương. Đã bao lần anh nói với em “em ơi đợi anh về, đợi anh hoài em nhé” tất nhiên không phải một đời, mà chỉ một năm, một năm tưởng chừng ngắn ngủi…

Người ta định nghĩa thế nào là hạnh phúc? Thật ra nó chỉ bình thường như khi đói thì được ăn một món ăn yêu thích, khi no rời thì lăn ra ngủ khoèo, hạnh phúc nó bình thường như khi anh bảo em chờ đợi anh em vô duyên đến nỗi đọc hẳn một bài thơ tiếng Nga cho anh nghe, rồi khi nghe xong anh nhăn mặt bảo “em nói chuyện với cái đầu gối đi”. Anh có biết đâu được yêu thương là một niềm hạnh phúc, chờ đợi cũng là một niềm hạnh phúc, và em đã sống trong ni ềm hạnh phúc trọn vẹn ấy.

“Dù bạn viếng hồn anh
Yên nghỉ nấm mồ xanh
Nâng chén tình dốc cạn
Thì em ơi mặc bạn…

Người ta bảo cái gì hoàn hảo thường không tồn tại. Có lần em đã bật cười vì trong mắt em anh là một thứ hoàn hảo nhất mà cuộc sống đã ban tặng cho em… Rồi một ngày em lại tin vào số mệnh, ai đó đã đùa “giày dép còn có số huống chi con người” phải chi người ta có thể dễ dàng chấp nhận số mệnh của con người bình thường như “cái số của giày dép”. Bạn bè xót xa cho em, nhưng anh ạ, em hạnh phúc hơn nhiều, bởi vì những gì anh dành cho em đã từng và sẽ là duy nhất và tuyệt đối.

Trong lòng mỗi người đều có một cái “hộp đen”, một góc khuất của tâm hồn nơi chứa đựng những bí mật hẳn là bình thường, hẳn là trân trọng, hẳn là thiêng liêng nhưng bất khả xâm phạm. Tất cả những gì thuộc về anh về hai đứa mình em dồn vào trong cái hộp đen chật hẹp nhưng sâu thẳm, trong đó em cất giữ cho riêng mình những gì đẹp đẽ nhất, những gì thiêng liêng nhất.

Đêm nay lại một đêm thức trắng với một tỉ những tâm sự, một tỉ những muộn phiền và một tỉ những yêu thương… ngày mai trời lại sáng, em lại trở về với cuộc sống bình thường, bắt đầu một ngày mới bằng một nụ cười. Em lại sống bằng một con người khác và tiếp tục kiên cường chiến đấu với cuộc sống không anh. Hãy để những nỗi buồn trôi qua, như những giọt nước mưa trôi tuột qua kẻ tay, tiếp tục sống với bài học làm người: sống là để học cách yêu thương con người một cách trọn vẹn. Cầu xin một giọt nước mát an ủi tâm hồn em, cầu xin bài thơ hãy đừng là định mệnh cho một ai nữa….

Vì sao anh chẳng chết
Nào bao giờ ai biết
Có gì đâu em ơi
Chỉ vì không ai người
Biết như em chờ đợi.

Em sẽ mãi đợi anh cho đến hết một-kiếp-con-người. …Ngủ ngoan anh yêu dấu…..

(Em viết bài vô duyên thế này anh có cười em không?)
 
Hạnh phúc là được sống với niềm tin & tình cảm thực của mình VÀ nhận được sự đồng cảm từ những người sống quanh mình.
Mối tình đầu hoặc cuối ... nỗi buồn & niềm vui gắn liền với nó rồi cũng sẽ qua, Panda yêu quí ạ. Sau này em sẽ hiểu tất cả chỉ là thử thách ( ý chị là sau này khi em có trẻ con ý mà).

Còn Tanhia, rất hạnh phúc khi đọc được câu này :

Panda nói:
tiếp tục sống với bài học làm người: sống là để học cách yêu thương con người một cách trọn vẹn.
 
Panda nói:
yêu thương là một niềm hạnh phúc, chờ đợi cũng là một niềm hạnh phúc
Tanhia nói:
Hạnh phúc là được sống với niềm tin & tình cảm thực của mình VÀ nhận được sự đồng cảm từ những người sống quanh mình.
Lâu ,thật lâu lắm rồi em mới bắt gặp được những chia sẻ như vậy. Chỉ có cảm thông và chia sẻ mới đem con người lại gần với nhau hơn mà thôi, đúng không các chị ?!?
 
[color=blue:056354b570][size=18:056354b570]Gửi... [/size][/color]


Gửi về nơi ấy xa xăm…
Chút hơi ấm
của lòng người phương xa.
Gửi về nơi ấy mịt mù…
Chút se lạnh
của đời người
Chông chênh…
Gửi về nơi ấy bình yên…
Tình yêu nỗi nhớ
những ngày gần nhau.
Gửi về nơi ấy chân thành…
Chờ anh em nhé,
Một đời …
chờ anh...


Viết từ “Đợi anh về”- Simonov.

Làm sao có thể bắt trái tim lên tiếng khi nó "cửa vẫn đóng và đời im ỉm khóa" ?!?
Tôi đang trên đường đi tìm lại chìa khóa trái tim mình. Đã bao giờ bạn đánh mất nó và đang lang thang tìm nó chưa ?!?
 
Không spam nhá các bác . Bác Hungmgi và bác Tanhia em cho tụt bậc hạnh kiểm bây giờ .
Đọc bài của chị Panda , thú thật em hiểu cũng đc chút ít , vì em thấy giống với một người . Mà thôi , em cũng muốn tham gia cái khoản này lắm , nhưng trình độ văn em có hạn , em biết thế , đành nhìn anh chị thi thố vậy . Nếu có giải cho bài viết ngộ nghĩnh nhất em xin tham gia . Hoặc anh chị cho em trước cái đề , hoặc bài thơ nào đó , để em bắt đầu trần thuật . Cho em vào làm giám khảo với chị Phương ơi , có lẽ những người như em mới là giám khảo giỏi và công bằng nhất này .
 
Cho em vào làm giám khảo với chị Phương ơi , có lẽ những người như em mới là giám khảo giỏi và công bằng nhất này .
Chị rất hoan nghênh tinh thần của em.Được rồi chị sẽ dành cho em một chỗ trong BGK nhưng có điều kiện kèm theo : Em cũng phải viết những cảm xúc mà em cảm nhận được. Điều quan trọng ở đây là sự chân thành từ trái tim (dĩ nhiên văn thơ hóa đi một chút thì dễ đi vào lòng người hơn). Thành công của một bài viết hay không hẳn vì nó đoạt được giải mà chính là ở chỗ nó có sức lan tỏa mạnh đủ để làm cầu nối của những tâm hồn. Chị nghĩ em thừa sức viết những điều như vậy.
Chị đang có ý tưởng viết về bài "Пять причин" nhưng ý không bật ra được. Em mở khóa giúp chị nhé ?!?
 
Hứa với linhphuong lâu rồi, nhưng mới viết xong :)
Tất nhiên là đoạn cuối cùng có thêm mắm muối một tý, thỉnh thoảng mới mất ngủ thôi, chứ ngày nào cũng mất ngủ thì đâu sống nổi :)

Tóm lại bài của tớ đây
------------------------------------

Đó không phải là cuốn tiểu thuyết hay nhất trên đời. Nhưng đó là một tiểu thuyết nổi tiếng, cả ở Liên Xô cũ lẫn sau đó ở Việt Nam, khi đã được dịch ra tiếng Việt

Khi đó...chắc cũng lâu lắm rồi, tôi đọc cuốn tiểu thuyết đó, khi còn là một học sinh lớp 11 hay 12 gì đó.

Đó không phải là một cuốn sách dễ đọc, khi nó mang đầy những suy tư của những đêm mất ngủ.

Và một cô nữ sinh chuẩn bị thi khối A thì tìm thấy gì ở đó, ở cuốn tiểu thuyết "Thao thức" của A. Kron, hiểu được gì ở đó? Nếu nói chính xác thì gần như chẳng hiểu gì.

Cuốn sách sau khi đọc xong lại trả cho người bạn đã cho mượn. Chỉ nhớ loáng thoáng chút ít. Đó là một cuốn tiểu thuyết về các nhà khoa học. Nhân vật chính là một giáo sư tiến sĩ sinh vật học. Cuộc đời, chiến tranh, tình yêu và công việc nghiên cứu...

Thời ấy, sau khi đạt được vài giải trong vài kỳ thi học sinh giỏi cấp trường, tỉnh gì đó thì một con người mới 16 tuổi dễ đeo lên mắt đôi cặp kính hồng. Trẻ mà, lúc ấy người ta tự tin lắm. Ngỡ như không có gì có thể cản được ước mơ. Ngỡ như cuộc đời đang chào đón...

Vâng, và cô nữ sinh ấy muốn trở thành một nhà khoa học...

Bây giờ, mỗi khi nhớ lại những tháng ngày đó, không hiểu sao vẫn thấy nhói lòng.

Oleg Yudin, nhân vật chính của cuốn tiểu thuyết ấy đối với tôi lúc đó như một chuẩn của một nhà khoa học - một nhà thông thái sống và làm việc trong một cái tháp ngà. Có hề gì đâu khi cái chuẩn ấy cách tôi quá xa - khi 16 tuổi người ta không bao giờ nghi ngờ vào khả năng của mình cả, người ta có thể mơ ước sẽ có một phát minh vĩ đại (nếu không thì trở thành nhà khoa học làm gì?)

Dĩ nhiên vẫn có một chút băn khoăn - sao Oleg lại viết hộ luận án cho Vdovin - một kẻ xấu xa và cơ hội? Sao Oleg và viện sĩ Uspensky không giúp gì được cho Ilya - một nghiên cứu sinh tài năng, một người có trí nhớ tuyệt vời, luôn luôn nghĩ ra hàng chục lý thuyết cho mọi vấn đề?

Nhưng khi 16 tuổi, lại sắp bước vào các kỳ thi, thì người ta cũng có nhiều thứ khác để suy nghĩ và băn khoăn. Và rồi cuốn tiểu thuyết ấy cũng chìm dần vào trong ký ức. Và ngay cả về sau, ngay cả những lúc có thời gian để đọc sách văn học, chứ không chỉ là sách chuyên môn, tôi vẫn không nhớ đến cuốn tiểu thuyết kia

Có thể một lý do đơn giản nhất là tôi không đem cuốn sách đó theo người, mà cái nhà sách duy nhất bán sách tiếng Việt ở thành phố tôi ở thì không bán cuốn sách đó

Có thể là đến khi tôi đã đọc được sách văn học bằng tiếng Nga thì lại là những năm biến động khủng khiếp ở Liên Xô, và có bao nhiêu vấn đề nóng hổi khác thu hút sự chú ý của người ta. Nên cuốn sách lại càng chìm sâu vào trong ký ức....Sâu đến nỗi khi Internet ra đời tôi vẫn không nhớ ra nó, một cuốn sách đã chìm quá sâu trong ký ức...

Ước mơ thời học sinh đã trở thành sự thực. Tôi đã trở thành một người làm công tác nghiên cứu khoa học. Chỉ có điều là công việc ấy đã không còn là một công việc đáng trọng trong mắt của xã hội. Người ta coi thường chúng tôi, những người làm công tác nghiên cứu khoa học. Còn tôi, một nhà nghiên cứu trẻ đã có đủ thời gian để kịp hứng chịu kha khá búa rìu...

Tôi vẫn không tiếc đã chọn công việc này, nhưng nhiều khi, nhìn những "gương mặt tiêu biểu", những "anh hùng thời đại chúng ta"... tôi vẫn chạnh lòng... Không phải vì những công việc của mình không được coi trọng. Những cố gắng của tôi đã được một số đồng nghiệp đàn anh đánh giá không tồi. Một sự thừa nhận không dễ dàng, tuy nhiên điều đó chưa đủ để người ta có thể nhẹ nhàng vượt qua những đòn đau khác.

Và đã từ lâu tôi không còn mơ ước về một phát minh, tôi đã hiểu rằng công việc của tôi bao gồm rất nhiều thứ tỉ mẩn, và xác suất để có một phát minh có thể chỉ khoảng 1 phần triệu nếu như không ít hơn.

Và một ngày, khi tôi cho phép mình đi dạo trong nhà sách thì bất chợt tôi nhận ra một cuốn sách khiêm nhường trên giá. Trái tim chợt thấy nhói, đúng rồi, cuốn sách của thời học trò của tôi.

Và tôi đọc lại "Thao thức". Mỉa mai thay, lần này tôi đọc nó trong những đêm không ngủ được.

Nếu như chấp nhận rằng một cuốn sách hay là một cuốn sách mà sau khi đọc xong người ta muốn đọc lại nó, thì tất nhiên "Thao thức" là một cuốn sách hay.

Tất nhiên lần này, tôi đọc nó bằng con mắt khác. Oleg Yudin đã không còn là một thần tượng trong tủ kính nữa, mà chỉ như là hình ảnh của một đồng nghiệp đàn anh.

Vì cuộc sống trong một viện nghiên cứu đã không còn xa lạ và đầy mong muốn đối với tôi nữa.

Và những kẻ cơ hội vẫn tiếp tục bảo vệ luận án tiến sĩ, thành công nữa là khác. Sau cơn nóng giận ban đầu tôi đành phải sống chung với cảnh ấy... Cũng như Oleg Yudin ...Tôi làm được gì trong những buổi bảo vệ ấy, khi bao nhiêu thành viên của Hội đồng khoa học đã quyết "lôi anh ta" lên thành tiến sĩ? Tôi đặt câu hỏi, anh ta không trả lời được thì đã sao, người ta bỏ phiếu kín kia mà. Rồi đi đâu người ta cũng khen kẻ kia là một nhà khoa học trẻ đầy tài năng! Than ôi, tài năng! Sao lại dễ nhầm món quà của Chúa trời với một đĩa trứng chiên như thế!

Nhưng tôi là một nhà khoa học! Và tôi phải chứng minh với chính mình rằng tôi xứng đáng với danh từ đẹp đẽ ấy. Điều đó đòi hỏi quá nhiều thời gian và sức lực. Nếu như còn để tức giận trong mình thì làm sao tôi có thể làm việc hiệu quả? Và vì thế, tôi bắt mình phải quên đi những bực bội hoàn toàn công bằng ấy. Ừ, người ta có thể thích nghi với hoàn cảnh mà...

Và tôi cũng bắt chước Oleg, tìm cách xây dựng một tòa tháp ngà, để không phải bận lòng vì những chuyện cỏn con mà làm việc

Ôi chiếc tháp ngà tội nghiệp! Chẳng ai để cho nó yên, chẳng ai để cho tôi yên!

Và tôi đọc lại "Thao thức". Lần này đã tìm thấy một phần của mình trong sách, lần này đã tìm thấy những dằn vặt, một phần suy tư trong đó

Tôi vẫn chưa học được cách tha thứ. Tôi vẫn chưa thể bắt tay, chào hỏi những kẻ mà tôi coi thường. Về năng lực chuyên môn, cũng như về mặt con người.

Vì vậy nên chiếc tháp ngà chẳng giúp tôi được bao nhiêu

Và quyển sách hay ấy, quyển sách mà tôi đã tìm thấy một phần của mình trong sách ấy, lại làm tôi phải suy nghĩ, và phải buồn. Và phải thức đêm nữa.

Tôi cũng biết là đêm nay tôi sẽ không ngủ được. Tôi biết là đêm nay tôi cũng chẳng thể nào tập trung viết nốt bài báo kia được - tôi rất mệt, mệt lắm rồi.

Nhưng không ngủ được.

Tôi biết tôi phải làm gì rồi. Tôi sẽ đọc lại "Thao thức".
 
Nina mến,
Mình cũng là dân khối A và cũng mê văn học như Nina, hồi năm lớp 12 toàn đóng cửa đọc trộm tiểu thuyết và thơ thẩn, trong khi việc cần làm là ôn thi đại học lại bỏ bê. Mình cũng đã đọc Kron, nhưng là khi đã trở thành sv, mua được cuốn này ở Dom Knigi trên phố Gorki ở gần Mossoviet.

Bây giờ, khi đã chôn chân 13 năm trong một cơ quan nhà nước, mình rất đồng cảm với những dòng trên của bạn. Nina biết không, mình tâm đắc câu sau :

Tôi vẫn chưa thể bắt tay, chào hỏi những kẻ mà tôi coi thường. Về năng lực chuyên môn, cũng như về mặt con người. .

Sống khác đi thì đã không phải là mình nữa rồi. Так Держись, Нина !
 
Nina à, mình viết thế này thật là không đúng, nhưng khi đọc những gì cậu viết mình vẫn muốn nói vài điều.

Cái tốt - cái xấu... cậu buồn vì điều đó là không đúng với tư cách của 1 nhà khoa học, 1 nỗi buồn không biện chứng tí nào ... :D :D

Viết điều này ra với cậu mà thật lòng mình muốn khóc, mình hiểu cảm xúc của cậu, như hiểu nỗi buồn của cuộc đời bố mình.
Nhưng dù sao cậu cũng chẳng nên buồn vì những điều đó, bố mình nói rằng :" mình không chỉ sống với con người mà mình còn sống với Trời với Đất, có khi mình không cảm thấy ấm cúng trong cuộc sống này nhưng chắc chắn việc mình làm có Trời & Đất hiểu thế là yên lòng ".
 
Bác Tanhia ơi, chị Nina đâu có ủy mị thế. Thực ra em thấy chị Nina đang được sống đúng như chị ấy mong muốn và lựa chọn, như thế cũng là hạnh phúc và may mắn lắm rồi. Nhiều khi em mong được niềm tin như Nina đó.
 
Back
Top