Mùa xuân đầu tiên…

phuongnn

New member
Lần đầu tiên tôi được nghe bài hát “Mùa xuân đầu tiên” của Văn Cao là do ca sỹ Thanh Thuý (người đóng liệt sỹ Võ Thị Sáu trong phim “Người con gái đất đỏ”) khoảng năm 1997 và ngay lập tức bài ca giản dị mà sang trọng đó đã làm tôi hết sức xúc động.

Mùa xuân Bính Tuất năm nay, nghe lại bài ca tôi vẫn có được cái cảm giác như lần đầu tiên nghe nó. Điệu nhạc vanxơ dập dìu và du dương trong nhịp ba bốn, lời ca hoàn toàn là lời của một bài thơ tuyệt hay, giản dị, trong sáng hoàn toàn dễ hiểu nhưng càng ngẫm càng cảm phục người nhạc sỹ tài năng.

Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về
Mùa bình thường mùa vui nay đã về
mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên
Với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông
một trưa nắng cho bao tâm hồn.
Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về
Người mẹ nhìn đàn con nay đã về
Mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên
Nước mắt trên vai anh, giọt sưởi ấm đôi vai anh
Niềm vui phút giây như đang long lanh.
ôi giờ phút yêu quê hương làm sao trong xuân vui đầu tiên.
ôi giờ phút trong tay anh đầu tiên một cuộc đời êm ấm.
Từ đây người biết quên người
Từ đây người biết thương người
Từ đây người biết yêu người .
Giờ dặt dìu mùa xuân theo én về
Mùa bình thường, mùa vui nay đã về.
Mùa xuân mơ ước ấy xưa có về đâu
với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông
một trưa nắng thôi hôm nay mênh mông.

Bài hát được sáng tác trong mùa xuân Bính Thìn mừng đất nước hoàn toàn thống nhất. Tưởng chừng như không phải bài hát được sáng tác vào năm 1976, mà là từ trước đó rất lâu, từ lúc “Tiến về Hà Nội” trên rừng Việt Bắc, từ lúc “Không quân Việt Nam”, “Hải Quân Việt Nam” khi mà đất nước còn chưa có ô tô… chứa đầy những cảm xúc lãng mạn về một tương lai đất nước hoà bình.

Bài ca không chỉ là một bài ca, mà còn là một bức tranh mộc mạc của một làng quê Việt Nam “Với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông” – làn khói bay vấn vít trên mái rạ, trong tiếng gà gáy trưa. Người nghe không chỉ cảm nhận thấy mùi khói rơm thơm thơm, khét khét nồng ấm, tiếng gà gáy đâu đây mà còn nghe thấy tiếng bò mẹ gọi con ậm ò, tiếng hò đò bên bờ con sông, còn kia là cây gạo bên cạnh bến đò đang sửa soạn cho một mùa hoa mới… Những giọt nước mắt của người mẹ già rớt trên vai người con trở về trong hoà bình, người nghe có thể cảm nhận được cay cay trong mắt mình…

Thì ra người ta có thể xúc động bằng những cảm xúc bình dị nhất của người nhạc sỹ. Tài năng của ông là ở chỗ đó. Nghe nhạc của ông, ta có thể cảm nhận được tâm hồn thanh cao trong sáng như pha lê nhưng lại thực gần gũi. Con người đó không thể chống lại nhân dân mà chắc chắn luôn trăn trở với những nỗi đau nhân thế. Người nhạc sỹ như dự cảm được xu thế của ngày mai của việc xích lại gần nhau của những tâm hồn “yêu người”, của đồng bào trên toàn thế giới. Dường như ông đã giành tình cảm của mình không chỉ cho những đồng bào ngay bên cạnh mình mà còn hướng cả về những người con xa xứ của đất nước, ngày ngày đau đáu một nỗi niềm trở về Tổ quốc. Mọi hận thù trong người thanh niên biệt động trừ gian ngày nào nay không còn nữa:

… Từ đây người biết quên người
Từ đây người biết thương người
Từ đây người biết yêu người…

Ôi, cái mong ước người biết yêu người sao mà đến nay vẫn còn khó khăn thế, vẫn còn xa vời thế. Biết bao thế hệ hy sinh ngã xuống cũng chỉ mong có được một ngày người biết yêu người. Cái mong ước rất bình thường và rất người đó, không phải ai cũng có được. Nếu ai cũng có một niềm mong ước như thế, thì thế giới này chẳng bao giờ có chiến tranh. Bình thường quá nhưng cao cả quá…

Năm nay là tròn 30 năm bài hát “Mùa xuân đầu tiên” của Văn Cao ra đời. Bài hát này, hồi mới ra đời nó không được cho phép biểu diễn, dù cuối năm 1976, “Mùa xuân đầu tiên” được in trên báo Sài Gòn giải phóng. Nhưng cũng thật bất ngờ (không hiểu bằng con đường nào) trong cũng năm 1976 ấy, “Mùa xuân đầu tiên” đã được in ở nước Nga. Mãi hai mươi năm sau, “Mùa xuân đầu tiên” mới được dàn dựng và phát sóng. Từ đó đến nay “Mùa xuân đầu tiên” ngày càng được nhiều người yêu thích.

Bài hát lần đầu được phát sóng là trên đài tiếng nói nước Nga. Bây giờ với cuộc sống hiện tại, điều đó là bình thường. Nhưng vào thời điểm đó là một nghĩa cử cao đẹp dành cho nghệ thuật, dành cho tình người. Tôi là người rất yêu bài ca này xin cảm ơn nước Nga vì điều đó.

Xuân Bình Tuất là “Mùa xuân đầu tiên” của NuocNga.net, một mùa xuân tràn đầy tình cảm của những người trước đây chưa từng quen nhau nhưng đã như những người thân thiết. Đọc những dòng chữ của một người bạn vong niên mới quen, thành viên tham gia diễn đàn NuocNga.net đã viết:

Hôm mồng 5 Tết, đi chơi với các bạn nươcnga.net, những người mới quen nhau sao bỗng dưng thành thân thiết, tôi bỗng phát cơn bệnh triết lý: Ta là ai, ai là ta? Bạn là ai, Ai là bạn?

Chắc mình lẩm cẩm mất rồi? Tuy nhiên, tôi muốn tặng họ bài thơ này
.”
( http://nuocnga.net/forum/viewtopic.php?t=1692 )
tôi lại thấy trong lòng mình vang lên bài ca “Mùa xuân đầu tiên” và cứ hy vọng rằng, ông cũng cùng yêu bài ca ấy cùng với tôi. Chưa có mùa xuân nào tôi thấy hạnh phúc như “Mùa xuân đầu tiên” này. Với NuocNga.net, tôi đã được rất nhiều, được cả một gia đình lớn, được tình người, được những gì nữa… tôi chưa thể thống kê hết được. Và tôi bỗng hiểu, trong những người yêu nước Nga có lẽ cũng có một thứ giống như ở người Nga – tình người đó chăng?
 
Bài hát thật hay Phương à, và chị cũng thấy như đang lâng lâng nghe bài hát đó và đang du Xuân cùng với bạn bè. Chị muốn trở về ngay cái làng quê nhỏ bé của chị, nơi có

“ một bức tranh mộc mạc của một làng quê Việt Nam “Với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông” – làn khói bay vấn vít trên mái rạ, trong tiếng gà gáy trưa. Người nghe không chỉ cảm nhận thấy mùi khói rơm thơm thơm, khét khét nồng ấm, tiếng gà gáy đâu đây mà còn nghe thấy tiếng bò mẹ gọi con ậm ò, tiếng hò đò bên bờ con sông, còn kia là cây gạo bên cạnh bến đò đang sửa soạn cho một mùa hoa mới… Những giọt nước mắt của người mẹ già rớt trên vai người con trở về trong hoà bình, người nghe có thể cảm nhận được cay cay trong mắt mình…”

Cảm ơn Phương!
TQ
 
VỀ NGƯỜI SÁNG LẬP RA NUOCNGA.NET

Ồ cái gã Phương “đầu bạc này” tự nhiên làm mình cũng trở nên lan man quá! Cái gã trai mới ngoài 30 tuổi đầu mà suy tư mà trăn trở, nhưng phải nói rằng “ hắn” đã làm bao nhiêu người hiểu thêm thế hệ trẻ ngày nay, rằng chúng tôi những thế hệ đi trước vẫn còn có một niềm tin vào các bạn, rằng thế giới này vẫn đầy ắp những yêu thương những tình người. Giống như nhà thơ Tố Hữu đã từng viết “ người yêu người, sống để yêu nhau”.

Cũng chỉ quen hắn vài tháng nay, đang bù đầu với kiên tụng thì Suka gọi tới “ Chị ơi có anh Phương bên nuocnga.net muốn gặp hội mình”.
Cũng thật không ngờ vì mình là ai đâu chứ, vài bài thơ con cóc, những lúc buồn vào diễn đàn 3M chát chít cùng “ bọn trẻ” lại được chủ một trang Web mời gặp. Mình cứ tưởng tượng ra một nhân vật đĩnh đạc và đã từng ở Nga nên tình yêu đất nước này đã ngấm vào máu thịt qua những lần đọc bài của nuocnga.net.

Ngày hôm sau bài thơ “ con cóc’ của mình :" Gưỉ Anh chiếc lá thu Nga" đã đăng trên trang net này trong mục Cảm xúc Nước Nga và sau đó hắn cùng một đội rất “ hùng hậu” đã hy sinh cả ngày cuối năm để đến với tụi mình…Hắn còn trẻ hơn mình nhiều lắm nhưng cũng làm được hơn mình nhiều lắm, còn mình mãi chúi mũi vào những chuyên áo cơm, những trăn trở đời thường những đam mê bất tận….

Mà hắn cũng gần gũi lắm, cũng hát hết mình, vui hết mình…một người như vậy hỏi sao hắn không tụ tập xung quanh mình những con người tâm huyết như bác Phan, bác Nguyên Anh, Nina, Bí, Rừng, Nhe va, USY và rất nhiều bạn khác, cả mình nữa Trăng Quê ạ, lại thích ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng đến như vậy! Những bài viết, dịch thâu đêm không hề cần nhuận bút, và xin cảm ơn những tấm lòng vàng...

Cái cách hắn tiếp cận mọi người như thể “Lưu Bị đi mời Khổng minh” ấy ai mà không cảm động cho được…Mình lại AQ rồi!

Tuy nhiên mình cứ buồn cười mãi về tính “lẩm cẩm” của hắn ta hôm đi chúc Tết. Hắn nhìn đội quân một lúc rồi tổ chức :” để tiết kiệm chỗ để xe vì nhà chật chúng ta đông sẽ đi chung, xe đẹp đi xe xấu để ở nhà Bí”. TQ tần ngần một lúc rồi bảo “ nhưng tớ vẫn muốn cái xe xấu của tớ” chẳng là theo chương trình thì nhà TQ là nơi cuối cùng mình không muốn vòng lại lấy xe. Mình đã phóng xe ra góc đường đứng chờ một lúc rồi lại thấy hắn ta lóc cóc bỏ cái xe xịn có khoá điều khiển từ xa ra và nói thôi để em đèo chị!
À há, thế thì tốt rồi…nhưng khổ lắm cái xe cà tàng của TQ nó cứ nhảy lên nhãy xuống, giảm xóc hỏng, yếm vỡ, ốc vít lỏng lẽo vui tính cực. Hắn bắt đầu vừa lái xe vừa phân tích từng bộ phận, quả là kiến thức cơ khí của hắn không tồi. TQ cũng chẳng nghèo khó gì đâu nhưng xe thì bọn trẻ con đi học nó phá, mình cả năm không sờ đến xe vì muốn ham chơi nên vác luôn cái xe mua từ năm 19… đi chơi cùng các bạn Nga.net. Vậy là hai chị em rong ruổi trên cái " được gọi là xe máy" rong ruổi khắp phố phường Hà nội để chúc Tết các thành viên!
Gần đến nhà Hùng thì hắn không thể không kêu được nữa “ chị ơi chưa bao giờ em đi cái xe cà tàng như cái này, em đau va mỏi hết cả lưng rồi”…he…he…he. Chắc rằng vụ này hắn nhớ chết thôi và cũng chỉ đến đó hắn với tính đến đoạn đi bộ về phố Huế để về nhà…Cuối cùng thì mình cũng phải vòng lại nhà Bí và cứ tiếc ngẩn ngơ cơ hôi đi cái xe rất xịn có cái khoá từ xa bấm cái bíp một cái kia.

Thế đấy gã trai này đã từng là một cảnh sát " không phải mặc quần áo khi đi làm" rồi lại làm doanh nhân mà hắn vẫn lãng đãng như thường, vẫn yêu thơ văn, vẫn yêu những gì trong trẻo nhất trong cuộc đời này, vẫn muốn để một trang Web cho mọi người và cho cu Tý con của hắn.
Hắn bình dị và yêu đời, tâm hồn thanh tịnh, yêu người và yêu công việc, đó chính là người " đầu têu" ra nuocnga.net như hắn vẫn nói...

Phương ơi, chúc người sáng lập ra nuocnga.net một năm mới Bình An và Hạnh phúc. Chúc em chân cứng đá mềm để giữ vững và phát triển trang nuocnga.net này. Vì sống trong đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi…

Mùa Xuân và Chúng ta

Tặng các thành viên nuocnga.net

Mùa Xuân vừa tới
Nước Nga (.net) lên trang
Đón mừng Xuân sang
Yêu thương tràn tới

Như là mong đợi
Hạnh phúc đủ đầy
Với trong tầm tay
Hoa thơm trái ngọt

Chim non vui hót
Mừng đón Xuân tươi
Nước Nga trong tôi
Chào mừng Bính Tuất

Đào Rừng và Quất
Nẩy lộc tươi hoa
Ấm trong mỗi nhà
Ta qua chúc Tết…

Bạn bè thân thiết
Như thể quen lâu
Ấm như môi trầu
Nồng như men riệu

Điều không thể thiếu
Trong cuộc đời này
Dù xưa dù nay
Tình người đầm ấm

Hoa Đào thật thắm ( nhà Rừng)
Chén Chè thật tươi (nhà Hùng gà mờ)
Náo nức tiếng cười
Những chùm Khế ngọt ( nhà bác Phan)

Cu Bi nhảy nhót
Khoe Cá bé câu ( nhà Bí)
Cao vút hàng Cau ( nhà Phươngnn)
Đón chào bè bạn

Xuân về Viên mãn
Với Bạn với Đời
Nước Nga trong tôi
Chan hoà Nắng Mới!

Minh Nguyệt / Mồng 5 Tết 2006
( P/S đề nghị ADMIN đăng hộ mình trong mục Về chúng ta nhé!)
 
Trăng Quê nói:
VỀ NGƯỜI SÁNG LẬP RA NUOCNGA.NET

Ồ cái gã Phương “đầu bạc này” tự nhiên làm mình cũng trở nên lan man quá! Cái gã trai mới ngoài 30 tuổi đầu mà suy tư mà trăn trở, nhưng phải nói rằng “ hắn” đã làm bao nhiêu người hiểu thêm thế hệ trẻ ngày nay, rằng chúng tôi những thế hệ đi trước vẫn còn có một niềm tin vào các bạn, rằng thế giới này vẫn đầy ắp những yêu thương những tình người. Giống như nhà thơ Tố Hữu đã từng viết “ người yêu người, sống để yêu nhau”.

Cũng chỉ quen hắn vài tháng nay, đang bù đầu với kiên tụng thì Suka gọi tới “ Chị ơi có anh Phương bên nuocnga.net muốn gặp hội mình”.
Cũng thật không ngờ vì mình là ai đâu chứ, vài bài thơ con cóc, những lúc buồn vào diễn đàn 3M chát chít cùng “ bọn trẻ” lại được chủ một trang Web mời gặp. Mình cứ tưởng tượng ra một nhân vật đĩnh đạc và đã từng ở Nga nên tình yêu đất nước này đã ngấm vào máu thịt qua những lần đọc bài của nuocnga.net.

Ngày hôm sau bài thơ “ con cóc’ của mình :" Gưỉ Anh chiếc lá thu Nga" đã đăng trên trang net này trong mục Cảm xúc Nước Nga và sau đó hắn cùng một đội rất “ hùng hậu” đã hy sinh cả ngày cuối năm để đến với tụi mình…Hắn còn trẻ hơn mình nhiều lắm nhưng cũng làm được hơn mình nhiều lắm, còn mình mãi chúi mũi vào những chuyên áo cơm, những trăn trở đời thường những đam mê bất tận….

Mà hắn cũng gần gũi lắm, cũng hát hết mình, vui hết mình…một người như vậy hỏi sao hắn không tụ tập xung quanh mình những con người tâm huyết như bác Phan, bác Nguyên Anh, Nina, Bí, Rừng, Nhe va, USY và rất nhiều bạn khác, cả mình nữa Trăng Quê ạ, lại thích ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng đến như vậy! Những bài viết, dịch thâu đêm không hề cần nhuận bút, và xin cảm ơn những tấm lòng vàng...

Cái cách hắn tiếp cận mọi người như thể “Lưu Bị đi mời Khổng minh” ấy ai mà không cảm động cho được…Mình lại AQ rồi!

Tuy nhiên mình cứ buồn cười mãi về tính “lẩm cẩm” của hắn ta hôm đi chúc Tết. Hắn nhìn đội quân một lúc rồi tổ chức :” để tiết kiệm chỗ để xe vì nhà chật chúng ta đông sẽ đi chung, xe đẹp đi xe xấu để ở nhà Bí”. TQ tần ngần một lúc rồi bảo “ nhưng tớ vẫn muốn cái xe xấu của tớ” chẳng là theo chương trình thì nhà TQ là nơi cuối cùng mình không muốn vòng lại lấy xe. Mình đã phóng xe ra góc đường đứng chờ một lúc rồi lại thấy hắn ta lóc cóc bỏ cái xe xịn có khoá điều khiển từ xa ra và nói thôi để em đèo chị!
À há, thế thì tốt rồi…nhưng khổ lắm cái xe cà tàng của TQ nó cứ nhảy lên nhãy xuống, giảm xóc hỏng, yếm vỡ, ốc vít lỏng lẽo vui tính cực. Hắn bắt đầu vừa lái xe vừa phân tích từng bộ phận, quả là kiến thức cơ khí của hắn không tồi. TQ cũng chẳng nghèo khó gì đâu nhưng xe thì bọn trẻ con đi học nó phá, mình cả năm không sờ đến xe vì muốn ham chơi nên vác luôn cái xe mua từ năm 19… đi chơi cùng các bạn Nga.net. Vậy là hai chị em rong ruổi trên cái " được gọi là xe máy" rong ruổi khắp phố phường Hà nội để chúc Tết các thành viên!
Gần đến nhà Hùng thì hắn không thể không kêu được nữa “ chị ơi chưa bao giờ em đi cái xe cà tàng như cái này, em đau va mỏi hết cả lưng rồi”…he…he…he. Chắc rằng vụ này hắn nhớ chết thôi và cũng chỉ đến đó hắn với tính đến đoạn đi bộ về phố Huế để về nhà…Cuối cùng thì mình cũng phải vòng lại nhà Bí và cứ tiếc ngẩn ngơ cơ hôi đi cái xe rất xịn có cái khoá từ xa bấm cái bíp một cái kia.

Thế đấy gã trai này đã từng là một cảnh sát " không phải mặc quần áo khi đi làm" rồi lại làm doanh nhân mà hắn vẫn lãng đãng như thường, vẫn yêu thơ văn, vẫn yêu những gì trong trẻo nhất trong cuộc đời này, vẫn muốn để một trang Web cho mọi người và cho cu Tý con của hắn.
Hắn bình dị và yêu đời, tâm hồn thanh tịnh, yêu người và yêu công việc, đó chính là người " đầu têu" ra nuocnga.net như hắn vẫn nói...

:oops: :oops: :oops: :oops: :oops: :oops: :oops: :oops: :oops: :oops: :oops: :oops: :oops: :oops: :oops: :oops: :oops: :oops: :oops: :oops:
 
Ha ha...đề nghị ai xấu hổ lấy rổ mà che nhá.

[color=blue:e7b8c7fb52]Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về
Mùa bình thường mùa vui nay đã về
mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên
Với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông....[/color]

Mời các bạn nghe Thanh Thúy hát bài này tại đây:

http://nhacso.net/Music/Song/Cach%2DMang/2005/10/05F5E941/

Nhưng có lẽ Tam ca Thế hệ mới vẫn là nhóm thể hiện bài này thành công hơn cả, so với ca sĩ đã khuất Ngọc Tân và ca sĩ Thanh Thúy. Mọi người có thể nghe các cô bé hát tại đây:

http://nhacso.net/Music/Song/Tru%2DTinh/2005/11/05F5F96C/

Bác nào có link bài hát: Xuân, xuân ơi xuân đã về.... không nhỉ. Cái bài mà suốt Tết cứ mở TV ra là có đấy, đưa lên cùng nghe với. Xin cảm ơn trước!
 
Tôi vừa mở link do Rungbachduong cung cấp, lắng nghe bài hát mà tôi cũng rất thích, vừa viết những dòng này.

Là một nghệ sỹ đích thực, Văn Cao vui cái vui chung của dân tộc - "mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên...". Như Phương đã phân tích, ca từ và giai điệu đều rất giản dị, gần gũi, tưởng như cứ tự nhiên từ trong lòng mà nó phát ra thành lời thôi, không phải là do được nhà nhạc sỹ tài hoa sáng tác.

Cái tài của Văn Cao là ở chỗ đó.

Bên cạnh cái tài là cái tâm.

Ông vui với cả dân tộc trong mùa xuân chiến thắng, ông viết bài hát, mặc dù biết tạm thời nó chưa được sử dụng. Dẫu đời có phụ ta nhưng ta không bao giờ phụ đời. Ông mãi mãi đi với nhân dân, cho nên ông sống mãi trong lòng dân tộc: giản dị, sâu lắng, làm thổn thức con tim nhiều thế hệ sau này.
 
Nhắc đến cụ, chợt nhớ đầu những năm 80, khi em còn học cấp 3, ở nước ta tổ chức thi sáng tác quốc ca, nhằm thay thế bài Tiến quân ca của cụ. Suốt ngày cứ mở đài ra là nghe các kiểu bài "quốc ca" dự thi. Sau đó thì cuộc thi này thất bại. Bài Tiến quân ca đã ăn vào máu của cả dân tộc, thế mà người ta định thay nó, ghê thật!
 
Trong nhiều bài hát về Mùa Xuân như: Mùa xuân nho nhỏ của nhạc sỹ Trần Hoàn; Thì thầm mùa xuân của Ngọc Châu; Dịu dàng sắc xuân của Nguyễn Nam… đều nói lên khát vọng về tình yêu về cuộc sống mà mùa xuân đem đến cho mỗi chúng ta.
Cuối năm 1975, năm đầu tiên Bắc Nam một nhà , Cụ Văn Cao đã lấy cảm hứng về Mùa Xuân hoà bình thống nhất ấy để viết nên khúc MÙa Xuân đầu tiên tthật tuyệt đẹp thanh bình( tới đầu năm 1976 thì chính thức bài hát được phát sóng) :?: . Tôi không rành về nhạc lý nên không biết Ông viết ca khúc này theo cung gì nhưng khi nghe bài hát này với các giọng ca như Thanh Thúy, Tam ca Thế Hệ Mới, Ngọc Tân, và mới đây nhất là sự thể hiện của nhóm ca 5 Dòng Kẻ, vẫn với điệu Valse lả luot , đã dẫn ta lạc vào một mùa xuân yên bình, một mùa xuân không còn tiếng bom rơi đạn nổ, không còn mùi thuốc súng, một mùa xuân êm đềm chỉ thấy vẳng đâu đây tiếng gà gáy trưa, tiếng em gái đập áo ở cầu ao và kìa, cả tiếng nụ hoa đang tách trên cành…Chính với điệu Valse nhẹ nhàng như thế mà ta thấy sao mà mùa xuân đầu tiên thi vị nhường ấy.
Cô, cậu nào tìm thử bài này do nhóm 5 Dòng Kẻ hát ( nhóm này hát bè hay cực) thì giúp hộ tôi với .

Putin thời trẻ nói:
Lần đầu tiên tôi được nghe bài hát “Mùa xuân đầu tiên” của Văn Cao là do ca sỹ Thanh Thuý (người đóng liệt sỹ Võ Thị Sáu trong phim “Người con gái đất đỏ”) khoảng năm 1997 và ngay lập tức bài ca giản dị mà sang trọng đó đã làm tôi hết sức xúc động. ...
Tôi đọc Mùa xuân đầu tiên ở trang chủ mà sao thấy bồi hồi những sắc xuân ... vì cậu viết rất hết mình. :) và đấy là lý do làm nên thành công một bài viết " hơi bị ngon của nó" đấy. Chúc mừng và chia sẻ!
 
Phanhoamay nói:
Dẫu đời có phụ ta nhưng ta không bao giờ phụ đời...

Đúng vậy, "Thà ng­ười phụ ta chứ ta không bao giờ phụ người" phải không bác?

Xin cảm ơn cả nhà vì đã hiểu em. Mong "[color=blue:910e073a53]Mùa xuân của chúng ta[/color]" sẽ kéo dài mãi...
 
Đọc bài viết của bác Phuongnn tôi cũng thấy rất cảm động và như càng thấy yêu bài hát này hơn. Chắc cụ Văn Cao mà biết có một trái tim để tràn ra những dòng tâm sự như thế trên NNN thì cụ phải mừng lắm!

Riêng tôi không hiểu tại sao một bài hát hay như thế của một tên tuổi như thế lại được "phổ biến" chậm thế, và lần đầu tiên không phải là ở VN? Chắc những năm 75-76 lại đây thì người ta cũng nhìn Văn Cao khác với cuối những năm 50, đầu 60 rồi?

Cám ơn bạn Rừng đã cho 2 link, nhưng sao tôi không nghe đựơc link nhạc số (mà không hiểu tại sao từ trước đến nay máy của tôi không nghe được các bài hát trong trang này, ai có biết bảo tôi với).

Tôi cũng đã nghe nhóm "5 dòng kẻ" hát bài hát này (do TV phát), hát kiểu Acapella (hát bè, không nhạc đệm) hay lắm.
 
Gửi các anh các chị lời chào khâm phục, chân thành!
Em đăng ký thành viên lâu lâu rồi, mà chưa có bài viết nào đóng góp cả ngay cả ở những bài viết rất free trên diễn đàn như thế này cũng là một sự tự vấn lương tâm lắm.Từ trước tới giờ em yêu nước Nga bằng một tình yêu thông qua văn học ( điều này thông thường quá - em tin chắc là bất kỳ ai thích đọc một tý đều yêu văn học Nga) vì vậy khi một sự tình cờ cho em gặp được những tâm hồn Nga kiều từ cái móng tay đến tận chân tóc như các anh các chị quả thực là em choáng váng.
Em không biết phải tham gia thế nào với một vốn hiểu biết ít ỏi của mình, chỉ chiêm ngưỡng cũng đủ hết thời gian, tự nhủ khi nào có Quốc dân đại hội của trang Web mình sẽ rất tự tin ngồi vào hàng ghế những người hâm mộ, chỉ ngắm những con người lãng mạn hào hoa khi chơi, mạnh mẽ kiên quyết khi ..không chơi cũng là hạnh phúc.
Hôm nay anh Phương có nói về bài hát Mùa xuân đầu tiên, em nghe bài hát này lần đầu trên đài FM năm 2001( có lẽ hơi muộn) và ngay hôm sau em đi tìm đĩa để nghe nó. Em mua được đĩa Văn Cao và trong đĩa Văn Cao đó có một bài hát cũng hay như thế nữa, đó là bài Ngày mùa. Đến bây giờ trong hai bài hát ấy em cũng không biết là em thích bài hát nào hơn .

Ngày mùa vui thôn trang lúa reo như hát mừng, lúa không lo giặc về khi mùa vàng thôn quê/ Ngày mùa vui thôn xóm, đầy đồng giáo với gươm, súng tỳ tay anh đứng, em ngừng liềm trông xa
Lúa lúa vàng đồng lúa bát ngát trời- bao tay liềm từng nhánh lúa thóc rơi/ Ngày vui quân du kích đứng yên trông lúa rập rờn. Người người qua gánh lúa, nón nghiêng nghiêng cười ai
Ngày mùa vui thôn trang, cũng như trên cánh đồng. Nhớ công ơn già Hồ khi mùa vàng quê hương/ Ngày mùa quân du kích, đập từng gánh trước sân/ Dân làng vui như Tết, qua mùa này không lo
Gánh thóc vàng từng lớp lớp gánh về
Gánh thóc vàng từng sớm nắng trên đê. Ngày vui quân du kích đứng yên trông lúa rập rờn. Rồi rời sang xóm khác nhớ mắt ai nhìn theo.


Lời ca giản dị, hiện lên trước mắt một bức họa đồng quê với màu vàng của đồng lúa bát ngát trời, màu xanh của áo anh du kích về làng, màu trắng của nón em( chắc thế), cảnh sinh hoạt tập thể giống như bình dân học vụ, giống như trong truyện ngắn Đất làng của Nguyễn Thị Ngọc Tú mấy chục năm sau( chắc thế). Trong lao động sản xuất, trong niềm vui của ngày mùa lúa mới, khi mà được mùa chứ không phải Seagame, AFTA,... là niềm vui lớn của đồng bào dân tộc.
Lời ca đẹp, phần nhạc còn gây xúc động nữa. Khi nghe đến câu hát " Súng tỳ tay anh đứng, em ngừng liềm trông xa" em cảm thấy cái khoảnh khắc niềm vui dâng lên dịu dàng khi nhìn ai đó yêu thương. Văn Cao là một tâm hồn lớn, và chúng ta biết ơn những ca khúc có thơ có nhạc có họa - của ông.
Vài dòng tản mạn cùng các anh chị, chúc cho tình cảm của các anh chị mãi bền vững, luôn có những Ngày mùa trong những mùa xuân sau. Văn Cao trong ngày sinh nhật lần thứ 80 khi nói lời cảm ơn những tri ân vẫn còn nhắc đến " những sáng tạo nghệ thuật sau này của tôi" .Quả là một nhân cách lớn.
 
rung_bach_duong nói:
Bác nào có link bài hát: Xuân, xuân ơi xuân đã về.... không nhỉ. Cái bài mà suốt Tết cứ mở TV ra là có đấy, đưa lên cùng nghe với. Xin cảm ơn trước!
[size=18:52428ca514]Mùa xuân ơi[/size]
Nguyễn Ngọc Thiện

[color=darkblue:52428ca514]Xuân xuân ơi xuân đã về
Có nỗi vui nào vui hơn ngày xuân đến
Xuân xuân ơi xuân đã về
Tiếng chúc giao thừa chào đón mùa xuân
Xuân xuân ơi xuân đến rồi
Cánh én bay về cho tim mình nao nức
Xuân xuân ơi xuân đến rồi
Những đóa mai vàng chào mừng xuân sang
Nghe âm vang bao câu chúc yên lành
Đất nước gấm hoa yên ấm an vui
Bao em thơ khoe áo mới tươi cười
Chào một mùa xuân mới
Xuân xuân ơi xuân đã về
Kính chúc muôn người với bao điều mong ước
Trong hương xuân ta vẫy chào
Kính chúc muôn nhà gặp nhiều an vui [/color]

Nghe tại đây của Nhóm Mây Hồng:

mms://www.tuoitre.com.vn/media/music/MuaXuanOi-MayHong.wma

Hoặc tại đây của Mắt Ngọc:

http://nhacso.net/Music/Song/Nhac%2DNhe/2005/12/05F6013B/
 
Có phải bạn Suka bên 3M vừa post bài bên trên không nhỉ.
Nếu thế thì anh Phuongnn, anh Hungmgmi và một số anh chị NNN biết Suka rồi. Chị TQ càng biêt hơn.
Chúc mừng Suka tham gia vào 4rum vui với mọi người.
Mình cũng thích bài Ngày mùa lắm.

To bác Rừng: Không hiểu sao tôi vẫn không nghe được bài trong nhacso.net mặc dù tôi đã download phần mềm vietkar.9 rồi.

Chúc cả nhà cuối tuần vui vẻ.
 
Thanhxuan1974 nói:
To bác Rừng: Không hiểu sao tôi vẫn không nghe được bài trong nhacso.net mặc dù tôi đã download phần mềm vietkar.9 rồi..

Em vào đó thấy nghe online đấy chứ bác? chỉ cần click vào Play là nó chạy mà.

Chúc bác cuối tuần vui vẻ!
 
Cám ơn Phuongnn nhé. Mình sẽ nhờ người kiểm tra hộ. Mình kém về máy tính lắm, chỉ thấy nó bảo là proxy trang đó thế nào đó, trong khi đó nghe các trang khác không có vấn đề gì.
Chúc cuối tuần vui vẻ.
 
Bác ơi trang nhạc số ấy bây giờ em cũng không kết nối được, bài hát nó chẳng playing gì cả, lúc nào nó cũng ready, có vẻ như nó bị quá tải vì quá đông người. Giám đốc của trang này là một cậu 8X người gốc Sơn La học ở Úc về công nghệ sinh học nhưng ra trường lại đi làm nhạc đấy bác ạ, bọn trẻ bây giờ kinh thật ấy. Nhưng cứ khó kết nối thế này thì em cũng chán chẳng muốn nghe nữa.
 
Suka nói:
Bác ơi trang nhạc số ấy bây giờ em cũng không kết nối được, bài hát nó chẳng playing gì cả, lúc nào nó cũng ready, có vẻ như nó bị quá tải vì quá đông người. Giám đốc của trang này là một cậu 8X người gốc Sơn La học ở Úc về công nghệ sinh học nhưng ra trường lại đi làm nhạc đấy bác ạ, bọn trẻ bây giờ kinh thật ấy. Nhưng cứ khó kết nối thế này thì em cũng chán chẳng muốn nghe nữa.
Tôi vẫn vào nghe bình thường mà. Không lẽ nó chỉ cho mấy anh nhà nghèo trong nước nghe thôi? :roll:

Nhân tiện, NA cũng có nhận xét rằng, bài hát này mà để cho Thanh Thúy hát thì quá phí. Giọng cô này mỏng tang như lá lúa. Mà thực sự tôi cũng không hiểu cô TT này làm sao mà đoạt được giải nhất THTH HTV rồi VTV? Xem TT hát trên TV đối với tôi là một sự trừng phạt: giọng thì thường mà lại điệu chảy nước :roll: . TT đóng phim xem cũng chẳng giống ai.

Tết này, VTV mấy lần phát chương trình "Dành cho người hâm mộ" với nhóm "Năm dòng kẻ", trong đó bốn dòng kẻ còn lại hát khá hay bài "Mùa xuân đầu tiên" của VC theo phong cách không nhạc đệm (như nhóm AC&M).
 
Có trang nhacviet, nghe online tương tự nhacso, tôi thấy suôn sẻ, ít trục trặc. Hãy thử nghe:
http://nhacviet.vietnamnet.vn/vn/nhacpham/chitiet/499/index.aspx
 
Em cũng thấy giá bài "Mùa xuân đầu tiên…" đưa cho ca sĩ có giọng một chút, cỡ Anh Thơ gì đó thì hay hơn các bác ạ.
 
Back
Top