Thơ của Vladimir Nabokov

tykva nói:
Và vì thế, ơi nước Nga của ta,
Ta chẳng dám bao giờ buồn giận...
Ta luôn nói: Đôi mắt trong veo thế
Nếu đã lỗi lầm, người không giữ nổi đâu!

1921?

Bài dịch của Bí rất được, riêng câu cuối nếu thay như sau liệu có đúng hơn không?

Và vì thế, ơi nước Nga của ta,
Ta chẳng dám bao giờ buồn giận...
Ta luôn nói: Đôi mắt trong veo đến vậy
Chẳng thể nào có ở kẻ lỗi lầm đâu!

И потому, моя Россия,
не смею гневаться, грустить...
Я говорю: глаза такие
у грешницы не могут быть!
 
Geobic nói:
tykva nói:
Và vì thế, ơi nước Nga của ta,
Ta chẳng dám bao giờ buồn giận...
Ta luôn nói: Đôi mắt trong veo thế
Nếu đã lỗi lầm, người không giữ nổi đâu!

1921?

Bài dịch của Bí rất được, riêng câu cuối nếu thay như sau liệu có đúng hơn không?

Và vì thế, ơi nước Nga của ta,
Ta chẳng dám bao giờ buồn giận...
Ta luôn nói: Đôi mắt trong veo đến vậy
Chẳng thể nào có ở kẻ lỗi lầm đâu!

И потому, моя Россия,
не смею гневаться, грустить...
Я говорю: глаза такие
у грешницы не могут быть!
Dạ vâng, em xin bác hai câu cuối, và sửa như sau:

Và vì thế, ơi nước Nga của ta,
Ta chẳng dám bao giờ buồn giận...
Ta luôn nói: Mắt trong veo đến vậy
Kẻ lỗi lầm chẳng có nổi đâu!
 
Geo xin gửi bài dịch sau đây, chắc chắn được sáng tác sau khi Nabokôv đã rời Tổ quốc, để hiểu về tình cảm của ông với quê hương mà bác For đã rất dày công phân tích về bài Đàn Sếu. Rất mong mọi người hưởng ứng dịch tiếp các bài khác. Những Nina, Usy dạo này đi đâu mất tăm ấy nhỉ? :lol: :lol: :lol:

Gửi nước Nga

Ta chẳng ngợp trong giận hờn vô nghĩa,
Rủa nguyền, van vỉ cũng không;
Ta vẫn yêu Tổ quốc mình sau trước,
Như yêu ai đã đổi dạ, thay lòng.

Nhưng, ơi nước Nga, ta cô độc quá chừng!
Người với ta giờ ngàn trùng cách trở!
Vậy mà từng có những ngày quá khứ:
Người cùng ta chia sẻ, bao dung!

Ta cảm nhận nỗi đau êm dịu
Niềm đam mê rất đỗi trẻ trung
Khi từ cánh rừng xanh tươi vọng lại
Tiếng Người cười tựa nhạc ngân rung.

Ta từng hôn đoá hoa đồng thảo tháng năm, -
Những con mắt Nga ngây thơ, trong trắng, -
Và những cánh hoa, chừng hiểu lòng ta,
Những giọt lệ-sương yêu lấp lánh…

Và vậy đó, ơi nước Nga của ta,
Ta đâu dám giận hờn, sầu tủi…
Ta biết rằng ánh mắt sáng trong kia
Chẳng thể có ở người lầm lỗi.

1921?

России

Не предаюсь пустому гневу,
не проклинаю, не молю;
как изменившую мне деву,
отчизну прежнюю люблю.

Но как я одинок, Россия!
Как далеко ты отошла!
А были дни ведь и другие:
ты сострадательной была.

Какою нежностью щемящей,
какою страстью молодой
звенел в светло-зеленой чаще
смех приближающийся твой!

Я целовал фиалки мая,--
глаза невинные твои,--
и лепестки, все понимая,
чуть искрились росой любви...

И потому, моя Россия,
не смею гневаться, грустить...
Я говорю: глаза такие
у грешницы не могут быть!

1921?
 
Em chưa hề đọc thơ của Cụ này bao giờ. Nhờ có công chị GEO sưu tầm nên giờ mới có dịp tiếp xúc với thơ của Cụ Nabokov.
Trước kia em là không mặn mà với thơ lắm nhưng không hiểu thế nào từ ngày tham gia nuocnga.net lại đâm tơ tưởng đến nó mới thú chứ.
Em phải cám ơn anh chị trên diễn đàn này lắm đấy. Em nghe nói những người yêu thơ đều hay đa cảm, lãng mạn có phải thế không ạ.
 
FORYTCHIA nói:
[color=blue:effcbd366d]Những cảm xúc mặn mòi sâu lắng cùng” Đàn sếu” của nhà thơ Nga V.Nabokov.[/color]
[color=blue:effcbd366d]Ông sáng tác bài thơ vào một ngày tháng mười mùa đông năm 1918, gần một thế kỷ đã qua mà những gì tác giả gửi gắm ở “Đàn sếu” vẫn có tác dụng rất đúng hợp với mọi thời.
ЖУРАВЛИ
( Nguyên bản bài thơ của V.Nabokov)
Шумела роща золотая,
ей море вторило вдали,
и всхлипывали, пролетая,
кочующие журавли

и в небе томном исчезали,
все тише, все нежней звеня.
Мне два последних рассказали,
что вспоминаешь ты меня...
ĐÀN SẾU
24 октября 1918[/b
Xào xạc cánh rừng vàng
Biển xa vang tiếng dội,
Đàn sếu nức nở bay
Tới miền cư trú mới.

Trên bầu trời mệt mỏi
Tiếng chim lịm tắt dần,
Hai con sếu sau chót
Nhủ: em còn nhớ anh.
(Bản dịch của Geo)
-----------
P/án 1.Cánh rừng vàng xào xạc
Biển cùng hát ngân nga
Đàn sếu bay tránh rét
Thổn thức gọi bạn yêu

Trên bầu trời ảm đạm
Tiếng sếu xa lịm dần
Hai con cuối chào khẽ
Nhớ nơi này mãi thôi!

P/án 2.Cánh rừng vàng xào xạc
Biển cũng hát rì rào
Đàn sếu bay mê mải
Tha thiết gọi bạn yêu

Bầu trời như thể mất
Đàn sếu và bài ca
Hai con cuối kể lại
Em vẫn thường nhớ anh !
(Trăng Quê)



------------------------
Rừng thưa lấp lánh vàng xào xạc
Phía xa kia biển hoà giọng hát cùng
Và nghẹn ngào kêu những tiếng não nùng
Bay ngang trời những con sếu bạc.


Dần mất dạng trên bầu trời mệt mỏi
Vệt sếu bay và tiếng sếu trong ngân
Hai con sếu rốt đàn kể cho anh biết
Ngày ngày em vẫn nhớ tới anh.
(Tykva)
------------

Cánh rừng thưa xào xạc lá vàng,
Biển xa xăm hoà đồng tiếng hát.
Trên trời cao đàn sếu bay ngang,
Văng vẳng tiếng gọi đàn thê thiết.

Bóng chim khuất trong mây lững thững
Tiếng sếu ngân nhỏ bớt, dịu dần
Có hai con cuối đàn kể lại:
Nơi quê nhà em vẫn nhắc tới anh.
(USY)
---------------

Cánh rừng vàng xào xạc
Biển xa vọng ngân nga
Những con sếu di trú
Thổn thức bay ngang qua

Xa mờ trên trời nhạt
Tiếng chúng dịu lắng dần
Hai con cuối đàn kể
Rằng em hằng nhớ anh ...
(Phan Hoa May)
---------------
Rừng vàng khẽ rung xào xạc
Biển xa nhắc lại bồi hồi
Đàn sếu bay đi tránh rét
Tiếng kêu nức nở ngang trời

Tiếng sếu dịu dần rồi tắt
Trên bầu trời mệt thẫn thờ
Hai con cuối đàn kể chuyện
Nơi xa em nhớ ... bây giờ
(Nina)
----------
Rừng thưa xào xạc lá vàng
Xa xa sóng biển rộn ràng ngân nga
Lưng trời đàn sếu bay qua
Tiếng kêu giã bạn thiết tha, cháy nồng

Bóng chim tan giữa thinh không
Lời yêu dần nhỏ, lắng trong tim này
Đôi chim sau rốt giãi bày:
Rằng em vẫn thế, hằng ngày nhớ anh.
(Nguyen Anh)
--------
Khi đọc các bản dịch của 7 bạn ở trên, mỗi người bằng giọng văn riêng và cảm xúc của mình cho ta thấy nhiều góc nhìn về bài thơ nhưng điểm chung là đều toát lên được tình cảm nhớ nhung quê hương của tác giả thông qua hình tượng đàn sếu di trú.

Để hiểu sâu sắc một bài văn, bài thơ nào đến tận cùng cội rễ ta đều nên tìm hiểu hoàn cảnh xuất xứ ra đời của nó.
Ở bài thơ Đàn sếu cũng không là một ngoại lệ. Tác giả bài thơ sáng tác vào thời điểm tháng mười – khi ấy mùa đông đang lạnh lẽo tràn về; những đàn chim di trú mắt nhắm nghiền từng đàn theo quy luật của tự nhiên bay từ miền bắc về phương nam ấm áp hơn, bắt đầu rủ nhau đi tránh rét. Tác giả mượn hình ảnh đàn chim này chính là nói lên nỗi lòng mình khi ( sẽ) biết là rồi mình cũng như đàn chim kia: bay đi nhưng sẽ trở về dù có thể chỉ là trong tâm khảm, tuy phải tạm xa mảnh đất quê hương nhưng quê hương vẫn nhớ khắc sâu trong tim.
Đàn chim sếu hay chính là bản thân tác giả trước khi ra đi chuẩn bị thật sự rời xa Tổ quốc như tự nhủ với chính lòng mình “ Ra đi nhưng lòng vẫn mãi nhớ về cố hương”.
Một nhà văn LX cũ ( sống lưu vong ở Italia tôi không nhớ rõ tên) cũng đã từng thốt lên những lời yêu thương dành cho tổ quốc của mình, đại ý:” Dưới đế giày của tôi luôn luôn có những hạt đất của nước Nga”- dù có ở đâu hay đi bất cứ nơi nào thì tổ quốc vẫn sẽ ở mãi trong tâm trí.
Ở khổ thơ đầu, hình ảnh “cánh rừng thưa xào xạc lá vàng” và” tiếng biển ngân vang “ hoà với nhau thành bài ca ca ngợi mảnh đất quê hương ở Nga rất đặc trưng. Thời tiết vào mùa đông thường hay ảm đạm nhưng với tác giả thì hai hình ảnh ấy vẫn ngời ngời trong tâm tưởng vì chẳng đâu đẹp hơn quê mình, tổ quốc mình. Hình ảnh siêu thần ấy chỉ ở nơi quê hương là đẹp đẽ nhất bởi hai chữ Quê Hương viết hoa luôn ngự trị trong trái tim một ngừơi con khi sắp phải rời ra nơi đó. Tác giả nhân cách hoá “đàn sếu” cũng biết “ thẫn thờ” lưu luyến đầy vơi như tình cảm con người khi biết mình sắp phải tạm biệt những điều yêu thương gần gũi từ thuở nào. Trạng thái này xảy ra khi đàn chim đang chuyển động dần xa, tác giả dùng hai từ này quả là quá tuyệt.Bạn ơi, hãy cho tôi mượn chiếc khăn màu thời gian để thấm những giọt tâm hồn như đang ngây ngất khi nghe cách thể hiện tình cảm của V. Nabokov với quê hương mình.
Khi hiểu xuất xứ bài thơ, đứng trên góc độ cách cảm nhận đồng điệu ấy - các bạn dịch thơ và các bạn đọc thơ sẽ thấy được những điều ẩn chứa trong hình ảnh đàn sếu, và nhất là ở hình ảnh 2 con rốt đàn, vô cùng cảm động ! Hình ảnh cực kỳ đắt là khi Hai chú chim ( trước khi bay khuất vào làn mây) đã có một cái gì đấy ngoái lại đầy quyến luyến để gửi gắm nhắn nhủ lần cuối “ Em sẽ mãi hằng nhớ anh( có nghĩa là) nhớ mãi mảnh đất này”. Tác giả sử dụng phương pháp nhân cách hoá quá tuyệt vời ở 2 câu kết, lời của chim sếu băng qua muôn trùng mây, muôn ngàn gió vọng đến vẫn ấm nồng gửi lại mảnh đất thân quen ấy một lời khắc ghi.
Chính sự hiểu rõ xuất xứ bài thơ ta càng cảm nhận cái hay
, cái hồn mà tác giả muốn nói lên.
Nhân đọc và nghiền ngẫm dễ có mấy chục lần bàithơ này, tôi thêm vài dòng tản mạn.
Những năm tháng xa quê hương có lẽ ai cũng cảm thấy tình cảm của mình rất gắn bó luôn nhớ về nơi ấy, nơi quê hương xứ sở.Chỉ cần chạm khẽ đến thôi là trực trào cảm xúc và bùng lên mạnh mẽ như nham thạch.
Mỗi một hình ảnh nào liên quan gợi nhắc đến quê hương, là mỗi lần trái tim chúng ta bồi hồi là lòng ta lại rưng rưng nhớ, thử hỏi có ai là không.
Mỗi dịch giả của NNN với chất giọng riêng của mình không ai giống ai vẫn bám chắc theo nguyên gốc để truyền tải đến bạn đọc bằng sự rung cảm chân thành.
Cảm ơn những vần thơ làm tôi ấn tượng. Các bạn hãy nhận lấy sự trân trọng mà tôi có dịp chia sẻ khi quá nâng niu “Đàn sếu”.
Mượn lời bài hát của một nhạc sỹ Việt nam, tôi muốn viết dòng kết
“ Hãy nhắn giùm tôi về nơi góc biển.
Ở phương trời này, ta vẫn ngóng trông!
Chảy đi sông ơi!Chảy đi …., Kìa, Sông ơi
…![/color]
_____________


[size=18:effcbd366d]một bài thơ tuyệt vời như "Đàn Sếu" bị bỏ rơi trong quên lãng thật sao! Hôm nay
Bài thơ đã tròn đúng 88 tuổi , bạn NA không thấy gì ư? Nếu vì lý do tiểu tiết nào đó mà bạn không để mắt đến bài thơ và bài cảm xúc này thì ... bạn đã bỏ phí mất nửa cuộc chơi rồi đấy.[/size]
 
một bài thơ tuyệt vời như "Đàn Sếu" bị bỏ rơi trong quên lãng thật sao! Hôm nay
Bài thơ đã tròn đúng 88 tuổi , bạn NA không thấy gì ư? Nếu vì lý do tiểu tiết nào đó mà bạn không để mắt đến bài thơ và bài cảm xúc này thì ... bạn đã bỏ phí mất nửa cuộc chơi rồi đấy.
Bạn NA có thấy đấy chứ. Đây là bài thơ đầu tiên của Nabokov được nhiều thành viên 3N dịch, là bài thơ, có thể nói, nói về cuộc chia tay nước Nga của nhà thơ. Vì vậy, nó đã được giới thiệu đầu tiên trong chùm thơ 5 bài của ông tại một bài viết mới đây trên trang chủ:
http://www.nuocnga.net/index.php?op...view&catid=369&id=2760&Itemid=474
và tại đây nữa:
http://blogtiengviet.net/NguyenHung/2006/10/22/ngadar_i_a_ar_c_nhaoyt_vaa_nhar_trong_va

P/s: NA có một nhận xét: bà For hầu như không ngó ngàng gì đến "mặt tiền" của 3N :lol:
 
@ bạn For:
[color=blue:a46e9eb876]BBT NNN từng có ý định đưa bài viết này của bạn lên trang chủ, nhưng thú thực là có phần e ngại vì bạn đã có lần phật ý và bày tỏ ý kiến không muốn để cho ai sửa chữa, biên tập làm mất văn phong của mình. Nay thấy bạn có ý nhắc nhở, chúng tôi xin đề xuất biên tập một chút như sau. Nếu bạn không phản đối thì chúng tôi sẽ cho lên như là một bài viết cảm nhận về văn học.[/color]

Chúc bạn tiếp tục chộp được nhiều cảm xúc và nhiều chuồn chuồn :lol:

Những cảm xúc sâu lắng cùng “Đàn sếu”

Forytchia

“Đàn sếu” là một trong số các tác phẩm thơ của Vladimir Nabokov. Ông viết bài thơ này vào một ngày tháng mười mùa đông năm 1918. Đã gần một thế kỷ trôi qua mà những gì tác muốn giả gửi gắm ở “Đàn sếu” vẫn không hề xưa cũ, ngay cả đối với thế hệ độc giả yêu thơ hôm nay:

ЖУРАВЛИ

Шумела роща золотая,
ей море вторило вдали,
и всхлипывали, пролетая,
кочующие журавли

и в небе томном исчезали,
все тише, все нежней звеня.
Мне два последних рассказали,
что вспоминаешь ты меня...
24 октября 1918

Các phương án dịch:

ĐÀN SẾU
1.
Xào xạc cánh rừng vàng
Biển xa vang tiếng dội,
Đàn sếu nức nở bay
Tới miền cư trú mới.

Trên bầu trời mệt mỏi
Tiếng chim lịm tắt dần,
Hai con sếu sau chót
Nhủ: em còn nhớ anh.
(Tạ Phương)

2.
Cánh rừng vàng xào xạc
Biển cũng hát rì rào
Đàn sếu bay mê mải
Tha thiết gọi bạn yêu

Bầu trời như thể mất
Đàn sếu và bài ca
Hai con cuối kể lại
Em vẫn thường nhớ anh !
(Minh Nguyệt)

3.
Rừng thưa lấp lánh vàng xào xạc
Phía xa kia biển hoà giọng hát cùng
Và nghẹn ngào kêu những tiếng não nùng
Bay ngang trời những con sếu bạc.

Dần mất dạng trên bầu trời mệt mỏi
Vệt sếu bay và tiếng sếu trong ngân
Hai con sếu rốt đàn kể cho anh biết
Ngày ngày em vẫn nhớ tới anh.
(Quỳnh Hương)

4.
Cánh rừng thưa xào xạc lá vàng,
Biển xa xăm hoà đồng tiếng hát.
Trên trời cao đàn sếu bay ngang,
Văng vẳng tiếng gọi đàn thê thiết.

Bóng chim khuất trong mây lững thững
Tiếng sếu ngân nhỏ bớt, dịu dần
Có hai con cuối đàn kể lại:
Nơi quê nhà em vẫn nhắc tới anh.
(Thu Hương)

5.
Cánh rừng vàng xào xạc
Biển xa vọng ngân nga
Những con sếu di trú
Thổn thức bay ngang qua

Xa mờ trên trời nhạt
Tiếng chúng dịu lắng dần
Hai con cuối đàn kể
Rằng em hằng nhớ anh ...
(Phan Chí Thắng)

6.
Rừng vàng khẽ rung xào xạc
Biển xa nhắc lại bồi hồi
Đàn sếu bay đi tránh rét
Tiếng kêu nức nở ngang trời

Tiếng sếu dịu dần rồi tắt
Trên bầu trời mệt thẫn thờ
Hai con cuối đàn kể chuyện
Nơi xa em nhớ ... bây giờ
(Lưu Hải Hà)

7.
Rừng thưa xào xạc lá vàng
Xa xa sóng biển rộn ràng ngân nga
Lưng trời đàn sếu bay qua
Tiếng kêu giã bạn thiết tha, cháy nồng

Bóng chim tan giữa thinh không
Lời yêu dần nhỏ, lắng trong tim này
Đôi chim sau rốt giãi bày:
Rằng em vẫn thế, hằng ngày nhớ anh.
(Nguyên Hùng)

[size=18:a46e9eb876]M[/size]ỗi bản dịch trên đây, với giọng văn và cảm xúc riêng của người dịch, đã cho ta thấy nhiều góc nhìn về bài thơ, nhưng đều toát lên được tình cảm nhớ nhung quê hương của tác giả thông qua hình tượng đàn sếu di trú.

Để hiểu sâu sắc một bài văn, bài thơ nào đến tận cùng cội rễ ta đều nên tìm hiểu hoàn cảnh xuất xứ ra đời của nó. Ở bài thơ “Đàn sếu” cũng không là một ngoại lệ. Tác giả bài thơ sáng tác vào thời điểm tháng mười – khi ấy mùa đông lạnh lẽo đang tràn về; những đàn chim di trú mắt nhắm nghiền từng đàn theo quy luật của tự nhiên bay từ miền bắc về phương nam ấm áp hơn, bắt đầu rủ nhau đi tránh rét. Tác giả mượn hình ảnh đàn chim này chính là nói lên nỗi lòng mình khi biết rằng rồi mình cũng như đàn chim kia: bay đi nhưng sẽ trở về dù có thể chỉ là trong tâm khảm, tuy phải tạm xa mảnh đất quê hương nhưng quê hương vẫn nhớ khắc sâu trong tim.

Đàn chim sếu hay chính là bản thân tác giả trước khi ra đi chuẩn bị thật sự rời xa tổ quốc như tự nhủ với chính lòng mình “Ra đi nhưng lòng vẫn mãi nhớ về quê hương”. Một nhà văn Nga (sống lưu vong ở Italia) cũng đã từng thốt lên những lời yêu thương dành cho tổ quốc của mình, đại ý: “Dưới đế giày của tôi luôn luôn có những hạt đất của nước Nga”- dù có ở đâu hay đi bất cứ nơi nào thì tổ quốc vẫn sẽ ở mãi trong tâm trí.

Ở khổ thơ đầu, hình ảnh “cánh rừng thưa xào xạc lá vàng” và” tiếng biển ngân vang “ hòa với nhau thành bài ca ca ngợi mảnh đất quê hương ở Nga rất đặc trưng. Thời tiết vào mùa đông thường hay ảm đạm nhưng với tác giả thì hai hình ảnh ấy vẫn ngời ngời trong tâm tưởng vì chẳng đâu đẹp hơn quê mình, tổ quốc mình. Hình ảnh siêu thần ấy chỉ ở nơi quê hương là đẹp đẽ nhất bởi hai chữ Quê Hương viết hoa luôn ngự trị trong trái tim một người con khi sắp phải rời ra nơi đó. Tác giả nhân cách hoá “đàn sếu” cũng biết “ thẫn thờ” lưu luyến đầy vơi như tình cảm con người khi biết mình sắp phải tạm biệt những điều yêu thương gần gũi từ thuở nào. Trạng thái này xảy ra khi đàn chim đang chuyển động dần xa, tác giả dùng hai từ này quả là quá tuyệt. Bạn ơi, hãy cho tôi mượn chiếc khăn màu thời gian để thấm những giọt tâm hồn như đang ngây ngất khi nghe cách thể hiện tình cảm của V. Nabokov với quê hương mình.

Khi hiểu xuất xứ bài thơ, đứng trên góc độ cách cảm nhận đồng điệu ấy, những người dịch thơ và các bạn đọc thơ sẽ thấy được những điều ẩn chứa trong hình ảnh đàn sếu, và nhất là ở hình ảnh hai con rốt đàn, vô cùng cảm động! Hình ảnh cực kỳ đắt là khi hai chú chim (trước khi bay khuất vào làn mây) ngoái lại đầy quyến luyến để gửi gắm lời nhắn nhủ lần cuối “Em sẽ mãi hằng nhớ anh, nhớ mãi mảnh đất này”. Tác giả sử dụng phương pháp nhân cách hóa quá tuyệt vời ở hai câu kết, lời của chim sếu băng qua muôn trùng mây, muôn ngàn gió vọng đến vẫn ấm nồng gửi lại mảnh đất thân quen ấy một lời khắc khoải.
 
Gửi Bạn NA!
Nói chung việc cần biên tập lại ở bất kỳ trang báo nào là điều hiển nhiên. Tôi không có ý trách gì đâu , có thể do cách viết không sáng của tôi nên chúng ta chưa hiểu hết ý nhau thôi.
Chúc bạn và ban BT làm việc chí công vô tư như thế là tốt !

:wink: :P Nếu đã nói sai ở đâu đó, tôi xin nhận khuyết điểm .
Rất cảm ơn sự nhiệt tình của bạn NA đã không để độc giả khóc khản cổ .
Tôi mà phản đối... chết liền...!!! :wink:
 
@ NA & For
Nếu sử dung bài của For cho trang chủ, phần dịch của Geo xin sửa 2 chữ của câu thứ 3: "thảng thốt" thay cho "nức nở" . Geo vẫn thường sửa "văn mình" như vậy cho tới khi được in ấn ở đâu đó, và qua NA xin cảm ơn tất cảc các thành viên NNN đã đọc và nhiều lần có những góp ý thật chuẩn xác cho những bài dịch của Geo. Rất mong nhận được nhiều góp ý như vậy nữa.


ĐÀN SẾU
1.
Xào xạc cánh rừng vàng
Biển xa vang tiếng dội,
Đàn sếu thảng thốt bay
Tới miền cư trú mới.

Trên bầu trời mệt mỏi
Tiếng chim lịm tắt dần,
Hai con sếu sau chót
Nhủ: em còn nhớ anh.
(Tạ Phương)
 
Geobic nói:
@ NA & For
Nếu sử dung bài của For cho trang chủ, phần dịch của Geo xin sửa 2 chữ của câu thứ 3: "thảng thốt" thay cho "nức nở" . Geo vẫn thường sửa "văn mình" như vậy cho tới khi được in ấn ở đâu đó, và qua NA xin cảm ơn tất cảc các thành viên NNN đã đọc và nhiều lần có những góp ý thật chuẩn xác cho những bài dịch của Geo. Rất mong nhận được nhiều góp ý như vậy nữa.


ĐÀN SẾU
1.
Xào xạc cánh rừng vàng
Biển xa vang tiếng dội,
Đàn sếu thảng thốt bay
Tới miền cư trú mới.

Trên bầu trời mệt mỏi
Tiếng chim lịm tắt dần,
Hai con sếu sau chót
Nhủ: em còn nhớ anh.
(Tạ Phương)
Em đã đưa lên trước khi có y/c của bác. Nhưng em sẽ sửa ngay.
 
Kính chào NA con ngừơi tài nhất!
Bạn NA tình cờ đã làm 1 việc cực kỳ có ý nghĩa với riêng cá nhân tôi khi đã giúp tôi hoàn thành nhiệm vụ cao cả mà không ai trao cho.
U... Ra... ra.......!!!!!!!!!!!!!!
:lol: :lol: :lol: Hôm nay, quá sung sứơng !
Đọc lại bài thơ , nhìn ngắm đàn sếu sải cánh giữa bầu trời nuocngatrongtoi bao la , tôi càng thấy nôn nao xao động . Cảm ơn NA nhiều nhiều nhiều ( n lần)...
 
[color=darkred:03bded30fa][size=18:03bded30fa]V.Nabokov lần đầu được dựng tượng tại nước Nga[/size][/color]

Việt Hùng (Nuocnga.net) theo Newsru

960486_20070525114045.jpg


Hôm qua, thứ Sáu 26/5/2007, tượng đài đầu tiên của V.Nabokov tại nước Nga đã được khánh thành tại Saint Petersburg. Tác giả bức tượng-ông Vasily Azemsha đã đặt tên cho tác phẩm của mình là "Ông vua cô đơn"-ngụ ý muốn nhắc đến thân phận cô độc của nhà văn khi phải sớm rời Tổ quốc tha hương.
Bức phù điêu nhà văn Nabokov bằng đồng mô tả nhà văn đang ngồi suy tư bên bàn cờ vua được đặt trong sân Khoa ngôn ngữ, Trường Đại học tổng hợp quốc gia Saint Petersburg.
Ngày 2/7/2007 sẽ tròn 30 năm ngày mất của V.Nabokov. Ông thọ 78 tuổi và được mai táng tại Thụy sĩ.
 
Back
Top