[size=18:2a40bc8284]Chuyện ông bạn sợ vợ của lão Hâm [/size]
10/4/2004
phantit
Đầu tiên người viết bài này xin làm động tác tự bắt dò một nhát vì biết rằng trước sau gì cũng có người sờ tới, mà chuyện sờ với mò thì các bạn ai cũng biết rồi, tự mình sờ vào nách chẳng thấy nhột tý nào, người khác sờ khẽ vào thì …cười rũ cười rượi!
Phantit viết: “Chuyện ông bạn sợ vợ của lão Hâm”, câu này có 2 cách hiểu khác nhau:
1. Chuyện (về) ông bạn (của lão Hâm) có tính sợ vợ, người viết muốn diễn đạt ý này.
2. Chuyện (về) ông bạn sợ vợ của lão Hâm. Trong môn tu từ người ta gọi đây là nghĩa ký sinh, không phải ý tác giả, nhưng người đọc hoàn toàn có quyền nghĩ và hiểu như thế.
Xét về mặt cấu trúc câu, tác giả không hề vướng lỗi, người đọc cũng không sai. Vậy để tránh nghĩa ký sinh, tác giả thử sửa câu trên thành: “Chuyện ông bạn của lão Hâm sợ vợ”, bây giờ thành ra lão Hâm sợ vợ chứ không còn là ông bạn sợ vợ nữa, không phải ý tác giả muốn nói! Lại thử đổi ra thế này nhé: “Chuyện lão Hâm có một ông bạn sợ vợ”, nghe có vẻ được hơn cả, nhưng mất trọng tâm của câu nói (mà cũng là bài viết) là ông bạn sợ vợ, mặt khác lại lo bị đơn điệu trong cách đặt tít những bài về lão Hâm.
Tiếng Việt, như nhiều tiếng đơn âm khác, không dùng biến vĩ (theo chỗ người viết bài này biết thì tiếng Nga là một trong số các thứ tiếng biến vĩ nhiều nhất: тихо – тихий) và biến dạng (We – us, I – me; тихий – тищина - тичше…) để xác định vai trò của từ trong câu. Nhiệm vụ ngữ pháp của từ (đơn hoặc kép) là do vị trí của từ xác định, tuy nhiên như đã mổ xẻ ở ví dụ trên, không phải lúc nào cũng chuẩn.
Lỗi dùng sai tiếng Việt như thế này hoặc tệ hơn nữa trong ca từ Trịnh Công Sơn nhiều lắm, người ta nghe quen tai (vì cảm thụ ngôn ngữ đi sau cảm thụ âm nhạc) nên được chúng ta chấp nhận, coi như một việc bình thường.
Thôi chết, dài dòng quá, chưa vào chuyện ông bạn sợ vợ mà bà xã đã gọi đi ăn cơm (ai sợ vợ?), vả lại nên trì thêm vài hôm để cho các ông bạn của phantit được một phen lo lắng “thằng cha này sẽ viết về ai đây”?
Nói chuyện bóng đá một chút cho khỏi spam: anh chàng Henry làm cú ăn ba trận Ars-Liv, bị Phuncud rủa là khôn nhà dại chợ , mỗ thì dùng cách nói khác một chút: “tinh anh vãi ra không đúng lúc!” Hà Hà…
Trước nói lai rai, bây giờ vào chuyện.
Lão Hâm có nhiều bạn, chẳng lẽ người hâm không có quyền kết bạn? Lạ một điều là trong số bạn của lão, nhóm người hâm rất ít (tỷ như ngưu tầm ngưu mã tầm mã), mà nhóm thông minh sáng láng lại đa số. Bạn có nhớ hồi học phổ thông không, một cô xinh đẹp bao giờ cũng chơi thân với một cô lọ lem, có thể dùng cô lọ lem làm nền cho mình? Cũng có thể trong số bạn của Hâm ta có một số anh sáng láng muốn có lão Hâm bên cạnh để làm nổi bật sự sáng láng của mình. Kệ, chơi được thì chơi, với lại làm đẹp cho bạn cũng tốt. Hay chính lão cũng muốn cái hâm của mình được người đời chú ý hơn?
Hầu hết bạn của lão có một đặc tính đáng yêu - sợ vợ. Sợ vợ cũng là một nét đẹp của văn hoá Việt nam (ấy là lão chưa nói sợ vợ mình hay sợ vợ người khác). Thế thì có gì mà kể? Không có gì cũng kể, nếu không thì bao giờ mới lên được phát thứ 2000 như tloan28. Bố khỉ, cái ông Tmid lên 2000, rồi 3000 chả thấy ma nào chúc mừng, chả thấy quỷ nào làm thơ thất ngôn ngũ tuyệt mang tặng. Nói thế thôi chứ ông Tmid không tự ái vì ông tự biết mấy cái nghìn ấy của ông chủ yếu là ca dao tục ngữ, nghĩa là chỉ có một vài dòng.
Lại lạc đề rồi, xin quay về chuyện ông bạn sợ vợ. Ông này có một cái tên rất Việt nam, mộc mạc, hiền lành, chân quê: Lành.
Ôi, đến trận MU đá rồi, hẹn viết tiếp.
Lão Hâm chơi với lão Lành đã hơn 20 năm. Hai người vô tình gặp rồi quen nhau trên Sân vận động Hàng Đẫy, hôm đó có trận Thể Công đá với CAHN. Ở Hà nội một người thích bóng đá có thể cho phép mình cả năm không đi xem bóng đểu, nhưng trận TC-CAHN thì dứt khoát phải xem. Thời nay nhiều người giỏi tiếng Tây, gọi trận đấu giữa hai đội thân hữu cùng thành phố là đơby đơbéo gì đó chứ hồi ấy cứ nói đơn giản là đi xem TC và CA uỵch nhau cho nó dễ hiểu (thời bấy giờ ông bạn phóng viên Khắc Sơn báo Bóng đá đang còn là một cậu học sinh ngưỡng mộ cụ Chánh Trinh báo Lao động, bây giờ đủ lông đủ cánh rồi nên ông mới chơi cụ Chánh một quả cho được nổi tiếng, thành ra có trận derby của các nhà báo).
Các trận Thể Công gặp Công an HN bao giờ cũng hay. Hai bố đều mang tên nhân dân, của nhân dân, đều là đầy tớ nhân dân, nhưng một bố bảo vệ bờ cõi của dân còn bố kia suốt ngày phạt vi cảnh với đuổi vỉa hè (dân dã nghĩ cái gì cũng mộc mạc ngây ngô thế thôi) nên nhiều người khoái TC hơn, chả thế từ trong kháng chiến chống Pháp đã có câu hò như sau:
Mưa sa ướt áo lụa vàng,
Ướt áo Công an thì Công an chịu, ướt áo Vệ Quốc đoàn thì …em lo!
Lão Hâm không suýt-póc-te đội nào trong hai đội vì hồi đó lão khoái đội Đường sắt, chơi thân với một số cầu thủ đội này, phần lớn họ ăn lương công nhân, hết đời đá bóng lại về làm thợ, khác với mấy ông có sao có vạch tương lai sáng sủa hơn nên kiêu hùng hơn. Tuy nhiên nếu bọn khác đá hay thì lão vẫn xem.
Trận đấu diễn ra sôi nổi, hai đội ăn miếng trả miếng trên mặt bằng cả đội cũng như quan hệ đối kháng tay đôi. Mày cho tao cú gót tao phải trả mày cái cút! Xem bóng đá nhiều khi hay cả ở nhưng tiểu tiết đó.
Ba Đẻn bị chèn ngã trong vòng cấm địa đội CAHN nhưng trọng tài không thổi, khán giả la ó ầm ĩ đòi làm quen với mẹ của trọng tài, nhiều người ném xuống phía đường pit những gì họ có trong tay: chai nước (chai thuỷ tinh hẳn hoi vì hồi đó chưa có chai nhựa kiểu La Vie), gói vỏ quýt v.v. Lão Hâm bị một quả cam bay đúng vào đầu. Cáu tiết lão quay đầu nhìn lên phía trên, thấy mấy khuôn mặt nhăn nhở như nghệ sỹ hài Công Lý, trong đó có một gã đang cầm quả cam trên tay. Lão nóng gáy móc luôn cái bật lửa zippo định cho bay vào giữa bộ răng ám khói thuốc lào của tay kia. Mới vung tay ra đàng sau, cái zippo của lão đã bị ai đó tước mất. Ngạc nhiên quay lại lão thấy một khuôn mặt hiền lành trắng trẻo và nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng:
- Bác cho xin tý lửa.
- Vào, vào rô ô ô ồ i! Dân tình gào lên, Cao Cường vừa đi một đường bóng và sút một quả thần sầu vào lưới CAHN!
Cái sự cáu của lão nguôi ngoai rồi biến mất. Đến giờ giải lao, lão móc thuốc là ra hút, mới sực nhớ cái ông mặt mày thư sinh ngồi băng ghế trước đã “mượn tạm” bật lửa của lão:
- Ông anh châm xong chưa? Lão đòi khéo.
- À đây gửi lại bác. Gớm cái bật lửa Mẽo chính hiệu thế này mà bác cũng không tiếc, sãn sàng cho bay!
Từ giờ phút đó lão Hâm và lão Lành quen nhau rồi chơi thân đến tận bây giờ.
(Đến giờ Arsenal đá với Newcastle ruì, hẹn sẽ viết tiếp)
Khoảng nửa tháng sau trận bóng đó, lão Hâm tham dự buổi bảo vệ Dự án công trình X của Bộ N với tư cách phản biện của cơ quan có liên quan. Lão đã chuẩn bị một bài viết khá gay gắt, phê phán một số điểm không chặt chẽ trong Dự án mà đặc biệt là tổng số tiền đền bù giải phóng mặt bằng quá cao. Chủ nhiệm Dự án hóa ra là cái ông cướp bật lửa hôm xem đá bóng. Nhìn khuôn mặt hiền lành của báo cáo viên, lão Hâm không nỡ đập nữa, lão phát biểu các ý kiến của mình một cách nhẹ nhàng mềm mỏng hơn nhiều so với dự định.
Cuối cùng Dự án cũng được thông qua, không biết có phải vì Dự án được làm tốt hay các thành viên Hội đồng đều biết trước là sẽ có tiệc chiêu đãi sau đó và mỗi người sẽ được nhận một lá thư đấy ắp tình cảm? Dân ta có cái tật khóai chén, lấy vợ lấy chồng vui vẻ đã đành - chén, đám ma khóc lên khóc xuống cũng chén. Công trình mới bàn trên giấy - chén, được phê duyệt - chén, động thổ - chén, hòan thành giai đoạn 1 - chén, bão lụt không ảnh hưởng - chén, cấp trên xuống kiểm tra - chén, chuẩn bị bàn giao - chén v.v. Cộng lại tới mấy chục cú chén trên một công trình, hỏi làm sao mà không vợi bớt tiền Nhà nước?
Trong buổi tiệc đứng lão Hâm và lão Lành chính thức làm quen với nhau, trao đổi name card. Nói chuyện một lúc mới biết cả hai lão cùng học ở nước ngoài một thời, cùng mê một đội Dinamo, lại cùng khoái xem hockey nữa.
Thế là họ rủ nhau tuần tới đi xem đá bóng. Trấn đấu cuội quá nên hai lão chán không buồn xem, hết hiệp một rủ nhau ra bia Ngọc Hà ngồi nhấm nháp. Cả hai đều không uống được nhiều, khoái cái cảm giác uống bia là chính chứ không khoái nốc bia. Bạn đọc có thể không tin nhưng quả là có loại người như vậy trên đời này, người ta gọi họ là hâm!
Sau đó họ còn uống với nhau dăm ba lần nữa, lần nào lão Lành cũng tha thiết mời lão Hâm về nhà chơi. Mới sơ giao mà đã đến nhà người ta là không tiện, lão Hâm nghĩ thế nhưng rốt cuộc cũng đến vì lão Lành chèo kéo quá. Cô vợ lão Lành còn trẻ (hí, gọi người ta là lão, mà lại gọi vợ người ta là cô!), vừa đẹp vừa xinh. Có nhiều người đàn bà đẹp nhưng không xinh, có nhiều vị xinh nhưng không đẹp. Bạn có ý định tranh luận chuyện này không, ta sẽ mở một mạch bài riêng nhé?
Vừa nhìn thấy vợ ông bạn mới quen, lão Hâm hiểu ngay ra vì sao hắn van nài mình về nhà hắn sau cuộc bia về muộn: lão Lành sử dụng sự có mặt của lão Hâm như một giấy chứng nhận ngoại phạm, ông nào học luật thì biết từ này tiếng ngoại quốc là alibi, ông nào làm luật thì càng biết cái chứng cớ ngoại phạm là có giá lắm.
Nhận thức được sự lên giá của mình, từ đó về sau bao giờ lão Hâm cũng hành hạ lão Lành cho đã đời mới chịu quá bộ ghé qua nhà hắn sau mỗi chầu anh em gặp nhau về muộn.
Phải nói rằng ghen là một sản phẩm đi kèm của tình yêu, ghen là bản năng tự bảo vệ khỏi thất thoát tình yêu. Có nhà đạo đức nào đó bảo rằng ghen là ích kỷ, là thấp kém, tình yêu chân chính không dành chỗ cho sự ghen tuông. Ông này nói đúng, với điều kiện ổng chưa yêu bao giờ.
Nhân đây, với mục đích spam, xin chép bài thơ [size=18:2a40bc8284]“Ghen” [/size]của Nguyễn Bính để mọi người xem chơi.
Cô nhân tình bé nhỏ của tôi ơi!
Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười
Những lúc có tôi, và mắt chỉ
Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi.
Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai
Đừng hôn dù thấy đoá hoa tươi,
Đừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ
Đừng tắm chiều nay biển lắm người.
Tôi muốn mùi thơm của nước hoa
Mà cô thường xức chẳng bay xa
Chẳng làm ngây ngất người qua lại
Dẫu chỉ qua đường khách lại qua.
Tôi muốn những đêm đông giá lạnh
Chiêm bao đừng lẩn quất bên cô
Bằng không tôi muốn cô đừng gặp
Một trẻ trai nào trong giấc mơ.
Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ
Đừng làm ẩm áo khách chưa quen
Chân cô in vết trên đường bụi
Chẳng bước chân nào được dẫm lên
Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi,
Thế nghĩa là yêu quá mất rồi
Và nghĩa là cô và tất cả,
Cô là tất cả của riêng tôi.
Không phải ngẫu nhiên tác giả chép bài thơ này ra đây. Sau khi quen thân, lão Hâm đã chép bài thơ Ghen tặng hai vợ chồng lão Lành, như bày tỏ sự thông cảm với ông chồng và như chế diễu cái sự ghen của bà vợ.
Đã bàn về ghen thì ta phải bàn thêm về đức sợ vợ. Sợ nói chung là bản năng bảo toàn của động vật: sợ độ cao, sợ ngã, sợ đau, sợ bóng tối, sợ cô đơn, sợ bị ruồng bỏ... Sợ vợ cũng là bản năng bảo toàn, có điều bảo toàn cái gì thì tùy từng trường hợp: bảo toàn sự êm ấm trong gia đình theo kiểu kính vợ đắc thọ hay bảo toàn ...sinh mạng vì đức lang quân mèo mỡ quá nhiều? Tác giả rất hoan nghênh nếu bạn đọc nào tìm cho thêm một loạt trường hợp khác nữa.
Bà Lành là người ghen theo kiểu Nguyễn Bính, chủ yếu là ghen dự phòng. Bà quá yêu chồng, bà thấy chồng bà rất đẹp trai, rất đàn ông, có vị thế xã hội, ăn nói lọt tai, túi lại ánh kim. Bà lập luận theo logic: tôi là đàn bà, tôi yêu ông ấy, vậy là đàn bà yêu ông ấy, mà đàn bà là tất cả những ai không phải đàn ông!
Lão Lành sợ mụ vợ mình bao nhiêu thì bà Lành ngán lão Hâm bấy nhiêu. Ấy, đời là thế đấy. Cao nhân hữu tắc cao nhân trị. Lão Hâm làm gì mà bà Lành ngán? Lão chẳng làm gì cả, lão chỉ không sợ vợ lão, thế thôi. Một quy luật muôn đời: mi chỉ bắt nạt được ta khi ta sợ mi. Một nhà thơ Pháp (Aragong?) có viết: ‘Ngươi cao lớn bởi vì ta quỳ xuống’, lão Hâm thì cho rằng : ‘Ngươi cao lớn thì ta cũng cao lớn’, huề, việc gì phải sợ? Nói dóc thế thôi chứ lão và vợ lão là bạn với nhau từ thủa học trò, nay đã gần bốn mươi năm, biết nhau quá rõ từng đường tơ kẽ tóc, ai phải sợ ai? Bà Lành ngán Lão Hâm ở chỗ liệu lão Lành có lây nhiễm cái bệnh không sợ vợ của lão Hâm hay không. Càng ngán thì trước mắt lão bà Lành càng cố che đậy dòng dõi nhà họ Hoạn của bà. Mỗi khi lão Hâm đến chơi nhà, nói đúng hơn mỗi khi có trận bóng đá đinh truyền qua vô tuyến, lão Hâm đến cùng xem với lão Lành, thì bà làm ra vẻ sợ chồng một phép, xăng xái tiếp đồ nhậu cho hai lão uống bia, thỉnh toảng chạy vào hỏi: ‘Hai anh cần gì nữa không ạ?’. Những lúc như thế lão Lành có bộ mặt hiêu hiêu tự đắc của một ông chồng được vợ sợ, nhìn thấy mà phát buồn cười!
Như trên đã kể, lão Hâm và lão Lành cùng mê bóng đá. Lão Hâm thì đã đành, lão từng đá bóng, đến tận bây giờ ngần này tuổi đầu mà sáng chủ nhật đám trẻ con gọi đi đá bóng lão cũng đi. Lão Lành cả đời chưa bao giờ đụng tới quả bóng, bất kể quả bóng gì trừ quả bóng bay. Ấy vậy mà lão hiểu bóng đá ra phết, nhiều khi lão đọc trận đấu còn tinh hơn mấy cha bình luận viên trên TiVi, phân tích chiến thuật, mánh lới hai đội trên sân nghe rất được. Ngược lại lão Lành phục Lão Hâm ở chỗ dự cảm được diễn biến tiếp theo của từng pha bóng cũng như cả trận đấu, nhiều khi Hâm ta phán: ‘Quả phạt đền này không vào’ thế rồi nó không vào thật. Lão Lành hiền lành hỏi ‘làm sao ông đóan được?’ thì lão Hâm cười trừ: ‘Tôi có đoán đâu, tôi cảm thấy như thế’.
Những đêm hai lão ngồi xem đá bóng với nhau thật bổ ích, ít nhất thì cũng bổ ích đối với bà Lành: cả buổi tối lão Lành nằm trong sự kiểm sóat an toàn của bà. Đúng là đàn bà suy nghĩ không dài hơn sợi tóc dài nhất của họ (xin lỗi các nicks nữ trên Diễn đàn), thậm chí có dùng xích buộc cẳng ông xã ở nhà thì ông ta vẫn ‘thân thể ở trong lao, tâm hồn ở ngoài lao’ cơ mà.
Còn những hôm hai lão cùng bạn bè tụ tập uống bia, chốc chốc bà Lành lại gọi cho chồng:
- Anh ơi, anh cất quyển Cuốn theo chiều gió của em ở đâu? (Ngụ ý anh chớ có mà cuốn theo chiều gió đấy nhé!)
- Anh ơi, anh có cho ai mượn tuyển tập thơ Hồ Xuân Hương không? (Ngụ ý chém cha cái kiếp lấy chồng chung!)
Mỗi lần như thế, lão Lành trả lời ậm ờ qua chuyện rồi hỏi lại vợ
- Em có nói chuyện với bác Hâm không?
Lão Hâm thành con tem bảo hành, lá bùa hộ mệnh, áp giáp chống đạn của lão Lành sợ vợ. Hay thật !
Sợ vợ đến mức có thể chiếm một xuất trong Ghi-net, song lão Lành lại rất khóai ngồi với bạn bè, nhất là bạn bè bóng đá. Uống chút đỉnh, nghe mọi người nói là chính, thế mà lão vẫn khoái. Lão Hâm nhớ lần có một em xinh đẹp ngoài 20 đến ngồi với hội, tất cả mọi người hau háu nhìn vào thân hình trẻ trung với các đường cong gợi cảm, khuôn mặt khả ái của nàng, riêng lão Lành cúi đầu nhìn xuống mũi giày của mình, lặng lẽ thở dài. Sợ vợ đến mức ngắm gái cũng không dám thì bạn mình vô địch thế giới là cái chắc!
Thôi, tôi có làm mất thì giờ của bạn bởi cái chuyện hâm này không, hỡi bạn đọc? Bạn có tin là chuyện thật không? Không à, đúng, nó là chuyện bịa 101%!
Làm gì có cha nào hiểu bóng đá, yêu bóng đá mà lại còn sợ vợ, vớ vẩn!