Tuyển tập truyện vỉa hè của Cay_vo :-)))

Uống rượu ở Hà Nội

Nhìn cái dáng anh đẩy chiếc xe máy vào nhà, tôi biết anh đã có tí men trong dạ. Mời bia, anh lắc đầu. Anh hất hàm vào cái góc dưới cầu thang xấu xí. Ở đó có lỉnh kỉnh chai lọ. Rượu quê ta đi!

Rượu thì ở đâu mà chẳng có. Thử lê la chừng dăm buổi, mới biết, Hà Nội mấy năm nay đâm chuộng rượu lạ lùng. Nói lạ bởi đất Bắc này không hợp với rượu thì còn nơi nào hợp, nhưng giờ nhiều quán rượu mọc ra la liệt theo cái cách chẳng giống thông thường. Thông thường là chén da lươn, chén hoa hồng ở quán cóc cơ. Mà cái "nước trắng" đấy phải uống "sếch". Nó đốt cái gì trong họng thì là chuyện của nó. Mình tự nguyện cơ mà.

Đằng này quán xá ríu ran. Nền xi măng, sàn gỗ với dăm mảnh chiếu coí, vài tấm thảm bện tròn tròn vuông vuông. Có quán ngồi ràn rạt khắp nhà, có nơi thì khách ngả nghiêng dọc bờ tường như sĩ tử xưa vào mùa lều chõng. Tên tuổi cũng vô chừng. Chiều Việt Bắc ở Yết Kiêu, Hoàng Hoa tửu ở Khâm Thiên, Chum 1 ở Châu Long, Tràng An tửu ở Nam Ngư, Mùa Hạ Vàng ở Hai Bà Trưng, 16 Nguyễn Chí Thanh (bạn tôi gọi là Hồng Lâu Mộng), rồi mấy quán quái quỉ gì ở ngõ 7 đường Thái Hà nữa, rồi bao nhiêu qúan không đề mỹ danh, chỉ cụt lủn tên chủ quán... Quán nào cũng đem mác "dân tộc" ra trưng khách. Gọi là dân tộc nhưng chắc chỉ có mặt một ít dân tộc ít người vùng núi phía Bắc, còn tịnh không thấy bóng dáng nếp cẩm, rượu cần ở đâu.

Trang trí quán xá có vẻ u tối một chút, kẻ vẽ loằng ngoàng bầu rượu nắm nem, chua thêm mấy dòng thơ say của kẻ sĩ đời Đường bên Taù... thế là thành khung cảnh dân tộc. Đến đoạn chỗ ngồi thì khác. Cũng dáng dấp dân tộc cơ mà là dân tộc Nhật nhiếc gì đó. Tức là ngồi phệt quanh mấy cái bàn vuông vức thấp chân. Tôi cứ phải chiếm ngay chỗ nào gần tường, nếu không thì mỏi lưng bỏ mẹ. Bầu rượu ngoằn ngoèo màu men Bát Tràng, ống trúc dùi lỗ chỗ bằng dùi sắt nung đỏ, một ít bát đũa thô lậu một tí. Dụng cụ hành nghề cơ bản là xong. Đồ ăn thì miễn bàn. Cái gì cũng có, trên rừng dưới biển, đa số xuất phát từ dân tộc Kinh.

Gọi là tửu quán nên tôi hay chăm chắm vào rượu. Điểm đáng lưu ý là rượu ở các quán này thường không có màu trắng. Thứ nào cũng đen đen đỏ đỏ với một đống nhì nhằng bên trong. Tên tuổi thì kinh khủng khiếp. Nếu không chan chát như Kim Dung nện nhau với Cổ Long cũng hạo hực ngang Minh Mạng đè ái phi mỹ nữ. Ẩm khách cứ là điên đaỏ, chưa nhấp môi mà đã rạo rực, miệng nói oang oang, chén nâng lia lịa bất kể sang hèn.

Lúc đã la đà, bạn thử khẽ dựa lưng vào tường và chậm mắt đưa quanh phòng. Hẳn sẽ phát hiện ra ngoài thơ của những thi nhân đã chết thì còn rất nhiều thơ của những đệ tử Lưu Linh còn đang sống, và say. Thường thì "tửu" đi với "sắc" nhưng lúc mà chưa dùng đến "sắc" thì "tửu" với "thi" cũng hợp cạ tuyệt vời. Thơ được cào trên mặt bàn, nguệch ngoạc trên tường vôi, lôi thôi treo lủng lẳng bên cửa sổ. Đọc lên, không những Nguyễn Bính mà cả Vũ Hoàng Chương cũng phải bật dậy đòi bản quyền.

Cái thứ nếp quê dẫu không đựng trong vò nút lá chuối thì nó vẫn ngon. Sự độc ác của các cụ ta xưa là đã truyền lại cái bí quyết dã man làm chén nếp quê thơm đã đành, cay đã đành, ngọt vừa đủ giọng đã đành mà lại còn thăng hoa bẽn lẽn trong huyết quản. Cái sự đòng đanh ấy làm người ta cảm thấy mình còn chới với, mà muốn mình không rơi tõm vào cái cõi u minh khó cưỡng nào đấy thì chỉ còn cách làm thêm một chén chết tiệt thứ hai. Anh và tôi cũng không phải anh hùng tửu hận gì, nên cũng thế, và chai rượu nó vơi đi sắp nhìn thấy đaý.

Rượu uống lúc nào chẳng được. Buồn vui chơi tất. Ấy nhưng thằng tôi chỉ khoái nhất lúc được mộng Chí Phèo khi mình bất đắc chí. Chỉ bất đắc chí thôi, chứ để sa cơ rồi thì hỏng bét. Cái sự bất đắc chí ấy nó khó diễn giải lắm. Có lúc thấy tại người, có lúc thấy tại mình, có lúc do số phận, có lúc vì chiếc lá vàng khô đang ngã dúi dụi ngoài kia. Anh không bất đắc chí, tôi cũng thế. Nhưng mình giả vờ như thế đã sao. Chén cuối, anh dốc hết những hạt nếp béo tròn sậm sựt vào cổ. Đám hạt nếp vô tình kia, phải cơn cớ sụt sùi mà mang ra đổ nước sôi để nguội vào rồi lắc cho đến nhuyễn, độc ẩm quên đời cũng kém gì danh tửu nào đâu. Mùi khói thuốc đậm quá, tôi cũng định theo anh đổ chỗ nếp cái vào miệng nhưng rồi lại tặc lưỡi hất nó ra cái gạt tàn. Xem mùi hương nào át vía được nhau.

Đêm còn nhưng rượu cạn. Thật lâu trong quãng đời đã một đống tuổi của mình, tôi mới liếm mép vì vụng thèm hương nếp. Cái sự bất đắc chí kia, nhà người rời ta đi đâu rồi hả? Trốn đi đâu được, để ta mượn ông Lưu Quang Vũ hai sợi dây trói nghiến ngươi về:

...Ba đứa da vàng ngồi uống rượu
Mặt buồn như sỏi dưới hang sâu...


Cái đêm tưởng nhớ ông Trịnh Công Sơn đã qua hơn 2 tháng. Bỗng hiện về cái cảnh một tên đàn ông trung tuổi, ngồi trong quán rượu ở ngõ 7 đường Thái Hà hôm ấy, cứ gào lên đòi được hát "Rơi lệ ru người". Rồi mượn rượu ru ta...

6/2004
 
9.

Có những vỉa hè buồn tênh. Bạn đã bao giờ ở một nơi xung quanh cái gì cũng đẹp, cái gì cũng tiện nghi những lại vắng hơi người chưa. Bạn tôi (tức là viên gạch vỉa hè) đã từng ở rồi đấy.

Giọng bạn tôi lúc nào cũng chậm và buồn. Mà kể cũng buồn thật. Lúc trẻ thì ham chơi cơ mà chơi không mãi cũng nhàm. Tuổi trẻ còn muốn thể hiện, muốn khẳng định mình nữa. Đằng này, bạn tôi đứa nào cũng kháu khỉnh, tràn đầy sức sống, ở giữa những tầng tầng biệt thự, cây cối xanh um, không gian thoáng đãng đến ai cũng phải mơ ước mà lại mặt cứ thườn thượt ra buồn.

Ấy là những khu đô thị mới. Đường phố phong quang nhờ quy hoạch. Dân cư sang trọng bởi lắm tiền. Thế nhưng những biệt thự đẹp nhất, những căn hộ liền kề đầu hồi 2 mặt tiền đều được hoàn thiện vôi ve phẳng lỳ, điều hoà lắp sẵn, cửa gỗ đen bóng lại cứ nằm trơ lặng vô hồn. Cái thì cổng nhà bịt gạch, cái thì gỗ cốp pha đóng dàn ngang im ỉm. Hỏi ra mới biết vi-la nọ của ông Tổng, biệt thự kia của ông Thứ trưởng, cái nhà đầu hồi 2 mặt phố là của bà Chủ nhiệm Uỷ ban. Ông Tổng thì để dành đấy làm quà cho thằng con trai mới 7 tuổi nếu thi đỗ vào Đại học. Ông Thứ trưởng thì đang định tặng cho đưa cháu dâu con ông bác họ đằng xa nhà bên vợ còn đương học dở văn công. Bà Chủ nhiệm thì sợ mỗi lần đến ngày rằm phải đi thắp hương biện lễ đến 4,5 nhà mệt quá không chịu được. Thế là những ngôi nhà nằm đấy. Thế là bạn tôi lại buồn vì không được ai dẫm… lên mặt để được tiếng là phục vụ.

Một bữa có bà đi Vespa đánh rơi tờ báo gói xôi. Tôi đọc được chuyện đồng bào dân tộc ở đâu đó hiến đất tặng xã xây trường cho trẻ. Tôi mới bảo bạn tôi là hay mình thử kêu gọi đồng bào người Kinh ở thành phố hiến nhà không ở làm nhà trẻ xem có được không. Mới mở mồm đã bị nó mắng cho là ngu (cái thằng, chắc bức xúc vì không có việc làm đấy mà). Nó bảo, còn khuya nhé, người ta đang tại chức ngon vị, đã bị sờ gáy đâu mà phải vác "của chùa" đi làm từ thiện. Ngẫm ra cũng phải, tôi cũng ngu thật. May mà chuyện này ít người biết. Không người đời thế nào cũng bảo: Ngu như gạch!
 
@cay_vo:
Cái phần 9 này rất thú vị. Nhưng hình như anh bạn định cày kiểu nhảy cóc hay sao ấy? Tớ thấy đang ở đường 6 đã nhảy sang đường 10, và bây giờ là đường thứ 9? Vả chăng số thứ tự của vỉa hè trong bàn đồ "quy hoạch cày" của bạn cũng thể hiện "tính trật tự" của số nhà ở các đô thị hiện nay :lol: :lol: ?
 
Tôi khoái chí nhất câu: "Ngu như gạch" của bác Cày. Bác Cày phát huy nhé để chúng tôi được đọc những mẩu truyện của bác. Còn cái đoạn nhảy cóc ta xí xóa đi bạn NguyenAnh :lol: . Già ai chả có lúc lẫm cẫm.
 
8.

Có bao nhiêu đời vỉa hè thì có bấy nhiêu đời gạch. Điều này đã rõ. Thử nghe và xét lại thì đời gạch vỉa hè những phố bia hơi là khổ nhất. Nỗi khổ ấy chính là từ bệnh tật mà ra. Bệnh "tiểu đường" là bệnh khá phổ biến trong thời đại hiện nay. Trong y học, bệnh còn có tên là "đái tháo đường". Ra đến vỉa hè thì bệnh được gọi nôm na mách qué hơn, là "đái đường" hay "tè đường" cũng được.

Người bị bệnh tiểu đường dễ dẫn đến các bệnh về tim, thận hơn người thường. Để phòng tránh thì cần năng động, ăn uống và sống lành mạnh. Nói thì dễ nhưng làm thì thực khó. Hà Nội rất nhiều quán bia hơi. Càng gần công sở, cơ quan, doanh nghiệp Nhà nước lại càng nhiều. Cái thú bia hơi cũng lạ, cứ phải vỉa hè, bệt bạt, cốc thủy tinh xấu xí mới là ngon, mới là đúng điệu. Nhạc sỹ Trần Tiến có một bài hát chưa phổ biến ca ngợi thú vui đó như sau: "Hà Nội lúc nào cũng vui. Rủ nhau ra phố bia hơi vỉa hè".

Công bằng mà nói thì bia hơi vỉa hè khó mà được xếp vào dạng ăn uống lành mạnh được. Đông như thế, ồn ào như chợ vỡ, từng chồng cốc thủy tinh cao nghễu nghện. Ô tô tải loại 2,5 tấn chở từng bom từng bom bia đến ném như đánh vật xuống cái lốp xe cũ rồi lại hối hả gom những bom rỗng mang đi. Nhà vệ sinh nam nữ đều tấp nập như sĩ tử đi thi. Nước chảy róc rách đêm ngày không biết trôi về đâu xa lắm. Uống như thế mà không "đái đường" mới lạ.

Thường thì bia hơi lợi tiểu nên đã không đứng dậy thì thôi, đã đứng là cứ liên tùng tục. Nốc bia ở vỉa hè xong rồi lại tìm cách trả lại vỉa hè. Góc tường, sau trạm xe buýt, gần hòm biến thế, dưới gốc cây. Đấy thực là những địa điểm lý tưởng để dòng tâm sự tuôn trào. Lạ cái là dân mắc bệnh tè đường toàn nam nhiều hơn nữ. Tôi trộm nghĩ, chắc tại đàn ông chỉ cần kéo khoá cái rẹt là có thể vừa tưng tưng vừa xả được. Còn đàn bà cứ phải phơi hết miền hậu ra thì mới mong vào "WorldCup". Cái nữa là đàn ông đứng nên lượng amôniắc hấp thụ được ít hơn trong khi đàn bà thì ngồi nên có bao nhiêu mũi được hưởng hết. Bây giờ chỉ cần ra sắc lệnh đàn ông "đi nhẹ" cũng phải đúng kiểu đàn bà, đảm bảo bệnh "tiểu đường" phải giảm đi quá nửa. Thế thì may mắn cho đời gạch vỉa hè chúng tôi lắm thay.
 
mylove nói:
Bac Cay vo viet hay lam, hom hinh va sau cay nhu mot ong gia thong thai.
Bạn mylove nhớ viết có dấu nhé, bạn biết cách rồi mà.
Xin chào người quen cũ, Vườn địa đàng dạo này còn đẹp không?
 
hungmgmi nói:
mylove nói:
Bac Cay vo viet hay lam, hom hinh va sau cay nhu mot ong gia thong thai.
Bạn mylove nhớ viết có dấu nhé, bạn biết cách rồi mà.
Xin chào người quen cũ, Vườn địa đàng dạo này còn đẹp không?
Anh phê bình chú nhé. Không được đụng đến "trái cấm" của Adam ta :lol:
 
NguyenAnh nói:
hungmgmi nói:
Bạn mylove nhớ viết có dấu nhé, bạn biết cách rồi mà.
Xin chào người quen cũ, Vườn địa đàng dạo này còn đẹp không?
Anh phê bình chú nhé. Không được đụng đến "trái cấm" của Adam ta :lol:
Các "trưởng lão" này cao siêu thật đấy! Với HM và nhiều người thì có lẽ nếu các bác ... "không nói ra thì không ai biết" được đâu!
hihihi :lol:

P/s: Mong bác Cay_vo thứ lỗi vì can tội "xì pam" nhé
 
Tôi không hiểu các bạn đang nói gì :roll: .
Quay lại bài bia vỉa hè của bác Cày, bác tả tỉ mỉ quá. Tôi cũng hay nói đùa với con vợ tôi mỗi khi nó hung hăng: Đàn bà đá...i không qua ngọn cỏ mà cứ đòi dạy chồng, hôm nào cùng đi bia vỉa hè nhé mới thấy nỗi khổ của chúng ông :lol:
 
biết hết rồi nói:
Tôi không hiểu các bạn đang nói gì .
Thế mà tự nhận là biết hết rồi :D Bạn NguyenAnh với bạn Hùng gà mờ thì chào người quen cũ, còn Hoa May sau một hồi ngơ ngác cũng nhận ra bạn mình nên khen hai bạn kia tinh mắt nhanh tay, thế thôi mà :D :D :D
Xin lỗi Cay_vo, tớ xì pam cái để giải thích cho Biết hết rồi hiểu, mặc dù tớ cũng chưa nhận ra người quen của NguyenAnh với Hùng gà mờ là ai :lol:
 
Tôi không hiểu bạn Tykva à. Từ ngày đọc truyện Vỉa hè của bác Cày ra đường tôi chả để ý đến đường xá gì cả, toàn nhìn vỉa hè, thế mới đau chứ. Nhiều lúc tôi cứ thầm chửi: Cha nhà cái lão Cày nuocnga.net, làm ông ra đường toàn quanh quẩn với cái vỉa hè, suýt đâm xe :lol: . Xin lỗi bác Cày, bác chớ giận, tôi quý truyện của bác mà.
 
Biết hết rồi ơi, tớ với cậu đang xì pam vào cái mạch truyện Vỉa hè của bác Cay, coi chừng bác ta nổi nóng không viết nữa thì hết cả mong với ngóng. Cậu không hiểu được thì PM cho tớ đi, không hiểu chỗ nào tớ với cậu cùng tìm hiểu, được không? :D
 
Nào, mời bác Cay_vo tiếp tục mạch tản mạn của mình. Trong phần mới nhất về bệnh "đái đường" của bác, tôi thấy cần bổ sung thêm là căn bệnh này ông trời không chỉ ưu ái cho dân ta. Theo những gì đã được ngắm nghía đây đó thì tôi thấy con người ta dù đen hay trắng hay nhọ nhem thì khi có cơ hội là tiến hành cái việc sung sướng kia ngay ở bất cứ chỗ nào, bác ạ.
 
7.

Gạch là một chất liệu. Điều này hiển nhiên chỉ trừ trong thơ ca. Giả dụ thơ ca mà cứ lấy gạch vỉa hè ra làm chất liệu chắc thành trường ca hay trường thi về công nhân giao thông công chính mất. Thơ ca thiên về mạch vữa hơn. Cái sự kết dính dễ nên thơ hơn. Chả thế mà những người sành đọc thường khoe là mình đọc giữa hai hàng chữ. Cũng bởi thế mà trong thơ ca người ta chỉ dùng "gạch nối", "gạch chéo" hay "gạch đầu dòng" mà thôi. Bỏ qua vụ thơ ca, bước qua một lĩnh vực còn cao siêu hơn nhiều, đó là lịch sử. Giật mình vì hoá ra trong cái thế giới dùng quá khứ để soi rọi tương lai này, gạch lại có một vị trí hết sức trang trọng và quan trọng.

Khi Hoàng thành Thăng Long được phát lộ, điều làm bàng hoàng nhiều nhà khoa học và nghiên cứu chính là gạch. Các nhà khảo cổ đã tìm thấy gạch Giang Tây quân thời Cao Biền, gạch Đại Việt quốc quân thành chuyên thời Đinh, gạch, ngói các thời Lý, Trần, Lê. Trong số di vật còn tìm được cả gạch có tự dạng Chăm cổ. Gạch được dùng khắp nơi. Gạch xây thành, làm rãnh thoát nước, thành giếng, lát đường đi và dĩ nhiên có cả những vỉa hè.

Chưa bao giờ đời gạch lại lên men đến thế. Gạch được cọ rửa cẩn thận, đặt lên lớp nhung đỏ, bày trong tủ kính. Mỗi ô kính còn có đèn mắt trâu mắt cua hắt sáng bảo đảm tối đa sự huyền ảo. Riêng về các loại gạch với những lằng nhằng Hán tự đã có cả loạt bài viết dài. Thử tưởng tượng mà xem. Cách đây cả ngàn năm, có lúc gạch đã là chất liệu của chiến tranh. Không biết thời đó gọi là gì, bây giờ gọi là "củ đậu bay". Tục ngữ dân gian hiện đại còn lưu dấu "Ba năm võ Tàu không bằng một chầu củ đậu". Thế mới hiểu vì sao mấy nghìn năm dân nước Việt (Nam) vẫn giữ được mình bên cạnh gã hàng xóm thâm nho. Rồi đùng một cái, gạch thành chất liệu của lịch sử. Cứ thản nhiên sù sì sứt sẹo mà kể chuyện đời mình. Xếp những đời gạch cạnh nhau và chồng lên nhau, bỗng có cả một pho sử bi hùng và tráng lệ.

Bao nhiêu thời gian nữa nhỉ? Nước chảy mây trôi đến bãi bể còn thành nương dâu, rừng rậm còn hoá ra sa mạc. Đống gạch vỡ hay đống xà bần ngoài kia sẽ được đời sau tôn sùng dùng phương pháp đồng vị các-bon mà đo đếm. Để rồi cúi xuống vỉa hè dưới chân mình soi xét những thời đại đã xa.
 
hungmgmi nói:
Nào, mời bác Cay_vo tiếp tục mạch tản mạn của mình. Trong phần mới nhất về bệnh "đái đường" của bác, tôi thấy cần bổ sung thêm là căn bệnh này ông trời không chỉ ưu ái cho dân ta. Theo những gì đã được ngắm nghía đây đó thì tôi thấy con người ta dù đen hay trắng hay nhọ nhem thì khi có cơ hội là tiến hành cái việc sung sướng kia ngay ở bất cứ chỗ nào, bác ạ.
Thì cũng xin xả thêm ít rác lên vỉa hè đang được dọn dẹp bởi cay_vo này:

[color=blue:9ba627ffc6]Bệnh đái đường
(Họa một bài thơ khác)

Đáng chê cái đám nhậu “sương sương”
Bia bọt đem ra xối cả đường
Dạng cẳng tụt quần buông quệt đất
Thò vòi phun nước bắn loang tường
Mặc xe qua lại kinh vì cảnh
Kệ khách bộ hành hãi bởi “hương”
Văn hóa vỉa hè ôi khiếp thế
“Đái đường” bệnh ấy chẳng ai thương! [/color]

21.8.06
 
NguyenAnh nói:
Văn hóa vỉa hè ôi khiếp thế
“Đái đường” bệnh ấy chẳng ai thương!

[color=blue:0fb8fe484d]Đã thế chỉ mặt còn gân cổ
Ông đái đàng hoàng chớ bậy đâu [/color]:shock:

===> Chỉ những kẻ sai lè lè mà còn cố gân cái cổ lên cãi cùn. Quả thực bệnh tiểu đường là một bệnh hiện đang rất nan giải trong xã hội chúng ta. Bệnh này vĩnh viễn không chữa được mà chỉ có thể cầm hơi bằng Insulin.
 
Cũng góp vui với chủ nhà một chút "văn hóa vỉa hè" cho vui
[color=blue:63e26a22d0]Ăn sương
À ơi mấy chị khoái ăn sương
Tối tối tràn ra khắp ngả đường
Đò chậm đôi lần nơi ổ động
Tầu nhanh mấy phát lối ven tường
Đùi to mông nở cô “cun cút”
Ngực hở rốn lòi chị “hương”
Văn hóa vỉa hè ai đã thử?
Vợ mà nó biết, liệu còn thương?
20.9.06
[/color]

P/s Xin cho sai luật thơ một chữ "CÒ"
 
Tôi đọc bài này trên Vietnam Net hôm nay, thấy chủ đề giống với chủ đề bác Cay_vo nên chép ra đây để mọi người tham khảo cho vui: bài này đậm chất báo, nhạt chất văn hơn mạch truyện của bác Cay_vo trên 3N chúng ta một chút, tuy nhiên tác giả cũng có văn phong đôi chỗ mơ mộng đôi chỗ châm biếm đôi chỗ cảm khái như bác Cay 3N.Neu là 2 người viết thì hẳn bác Cay nhà ta dã hướng dẫn nhiều cho tác giả Kỳ Duyên vnn, còn nếu đều là của bác Cay ta thi xin cảm ơn bác đã dành để lại cho độc giả NNN nhiều tinh tế hơn và nhiều cảm xúc hơn!

(Nguồn: www.vnn.vn)- Người Hà Nội, Người Việt Nam có bao nhiêu điều để yêu quý và tự hào với đất Thăng Long 1000 năm. Nhưng cũng không ít những điều để trăn trở: Vỉa hè Hà Nội v.v...
Ai và từ lúc nào phát minh ra cái vỉa hè?
Trong cái buổi sớm thu se se nắng, se se gió, mà ngã tư đường phố xe cộ đã tắc nghẽn đến nỗi trong chốc lát, vỉa hè, nơi những đứa trẻ mẫu giáo hồn nhiên nối đuôi nhau đến trường, vừa đi vừa hát vang, ngộ nghĩnh, đã phải đứng nép vào nhau nhường cho đoàn xe máy, xe đạp ngang nhiên ào ào chen chúc lao lên trước trên đoạn vỉa hè bất lực.
Vỉa hè hay quán ăn?
Kỷ lục Ghi-net ngược. Giở Từ điển Tiếng Việt thông dụng, chỉ thấy ghi chú: “Vỉa hè: phần dọc theo hai bên phố, được xây lát, dành cho người đi bộ”. Theo định nghĩa ấy, nếu ví đường phố như một bản nhạc hoành tráng hoặc xô bồ, còn đầy tạp âm thì vỉa hè là “quãng lặng” cần thiết, ngăn cách giữa những âm thanh đa dạng, hỗn tạp, của đường phố (hay xô bồ của cuộc đời) với sự yên tĩnh, mát lành của mỗi ngôi nhà (hay sự bình yên trong tình thương yêu giữa những con người).
Nhưng nếu có một kỷ lục Ghi-nét “ngược”, tôi xin được đề cử: Vỉa hè đa năng Hà Nội. Có lẽ cũng ít có thủ đô nào ở các quốc gia đang hướng tới văn minh đô thị, mà vỉa hè lại “đa năng” đến thế, lại đạt kỷ lục về sự "đa dụng" đến thế.
Vỉa hè là quán ăn. Quá nhiều đoạn vỉa hè của không ít con phố (trừ một vài khu vực trung tâm là “mặt tiền” của Thủ đô), bạn có thể gặp các quán ăn buổi sáng, buổi trưa, buổi tối phục vụ nhu cầu ăn của người Hà Nội: phở, bún riêu, bánh cuốn, xôi chè, cơm bụi... Chỉ cần một vài chiếc bàn con, một vài chiếc ghế con là người ta có thể xì xụp, thích thú thưởng thức đủ loại ẩm thực bình dân nhưng nổi tiếng đến mức khó quên, giữa bụi bậm đường phố.
Hoặc làm một suất cơm đĩa, cơm phần ngon lành dưới cái nắng nóng trưa hè, hay cái lạnh tê tái của mùa đông Hà Nội. Mà có khi cũng chẳng cần đến bàn, đến ghế. Quanh một gánh bún ốc, bún riêu, bún đậu mắm tôm, nam thanh nữ tú cho đến các vị công chức ở Hà Nội có thể ngồi xổm chan chan, húp húp, chấm chấm xuýt xoa vì cái nóng, cái cay lẫn cái ngon. Và khi các vị thực khách đứng lên, ôi thôi, là giấy lau tay, lau miệng trắng xoá đến chiều tối.
Vỉa hè là quán giải khát. Hà Nội nổi tiếng là cà phê ngon. Nhưng Hà Nội còn nổi tiếng bởi các quán “cóc”. Người Hà Nội không chỉ ưa thưởng thức cà phê trong các quán, nhà hàng sang trọng, lịch sự. Họ còn thích thú được ngồi uống cà phê một cách dân dã ở vỉa hè. Vài ba chiếc ghế mây thấp lè tè, một ly đen hay ly nâu nóng hổi, một vài người bạn chí cốt hay có khi chỉ một mình, tờ báo trong tay hoặc điếu thuốc, cùng cái nhìn lơ đãng phố xá, người qua kẻ lại. Cũng đủ làm nên một không gian văn hoá dân dã vô cùng thú vị. Thế đấy.
Quán cóc vỉa hè (Nguồn: www.vnn.vn)
Nhưng quán “cóc” mới thực sự là nét riêng của Hà Nội một thời gian truân, và cái gian truân ấy bỗng trở thành không thể thiếu trong đời sống thường nhật của biết bao con người, cho dù cuộc sống nay đã khấm khá hơn rất nhiều. Một cái quầy nho nhỏ, có khi chỉ là cái hòm gỗ đơn giản. Vài chiếc ghế con con. Vài chén trà nóng hổi, điếu thuốc lá, cùng đĩa kẹo vừng, kẹo lạc. Dăm ba người đàn ông. Thế là thành một “quán cóc”. “Quán cóc” không còn “nhảy” như cóc mỗi khi có bóng dáng hay sắc phục cảnh sát, mà đã trở thành quán cố định nhan nhản khắp vỉa hè Hà Nội. Chẳng ai còn thấy là luộm thuộm, hay tuỳ tiện, mất mỹ quan, lạ thế (!), nó còn trở thành “văn hoá quán cóc”. Và cứ thế, nó “liêu xiêu” đi vào cả ca từ của một bản nhạc nổi tiếng về Hà Nội.
Nói lên chuyện quán “cóc”, không có nghĩa là để xoá sổ, mà để sắp xếp, quy định cái không gian thích hợp (một số ngõ ngách nào đó) cho nó được tồn tại cho đến lúc người Hà Nội không còn thích thú nữa.
Vỉa hè là một siêu thị khổng lồ. Có những đoạn vỉa hè, chẳng biết từ bao giờ, bỗng biến thành những chợ “cóc” ( lại “cóc”), với những bà, những mẹ, những chị tần tảo bán rau, bán thịt, bán đậu. Nơi là chợ quần áo “Sida”, bán toàn quần áo cũ nhưng có khi vẫn là “mốt” là “của độc” của không ít thanh niên, sinh viên, người nghèo. Nơi là chợ vật liệu xây dựng sắt thép, sỏi đá ngổn ngang, chẳng thấy bóng dáng con người đâu, nhưng mọi việc mua bán cứ diễn ra “hết ngày dài lại đêm thâu”. Nơi là quán sách, quán bán kính, quán giầy dép, hoa quả...
Khác chăng là cái siêu thị khổng lồ này, chỉ cần ai đó hô “cảnh sát” là ôi thôi hàng họ, quang gánh, thúng mủng... chạy tứ tán. Rồi chỉ một lúc thôi, các “gian hàng” của siêu thị lại tụ hội chỗ cũ, cò cưa, trêu ngươi pháp luật, lại tưng bừng kẻ bán người mua, như chưa từng có chuyện ba chân bốn cẳng thi chạy bao giờ.
Vỉa hè là cơ quan thông tin. Đây là một điểm riêng “đặc sắc” của đất thủ đô. Mọi thông tin bí mật nhất, quan trọng nhất, người ta đều có thể nghe được ở vỉa hè, tại các quán cóc, quán giải khát, quán ăn. Chả thế, để bảo đảm độ “thiếu tin cậy” của thông tin, ở Hà Nội, thường có một câu cửa miệng “Theo tin từ Thông tấn xã vỉa hè...”.
Vỉa hè là... phòng ngủ. Không chỉ là nơi chứa những giấc mơ của những người hành khất, vô gia cư, vào những đêm hè nóng nực, chẳng may mất điện, bạn cứ thử dạo quanh chính những khu phố cổ, phố cũ mà xem. Những chiếc giường bạt, những chiếc chõng, ghế ngựa... lập tức được khiêng ra vỉa hè. Vợ chồng, con cái nằm ngồi thoải mái, quạt phành phạch, gãi soàn soạt, chuyện trò ríu ran, chuyện nhà, chuyện cửa, chuyện “Sở điên nặng”... Đêm về khuya, trăng thanh gió mát, trên những chiếc giường bạt, chiếc chiếu... từng cặp, từng cặp ngổn ngang say sưa, thiêm thiếp.
Vỉa hè hay bãi xe ? (Nguồn: www.vnn.vn)
Vỉa hè là toa- lét. Bạn có thể gặp nhiều lần cái hình ảnh này, đặc biệt ở các đoạn đường xa xa trung tâm. Một bà mẹ, ông bố trẻ, ngang nhiên xi con tè, hoặc con ị ngay trên hè phố. Đôi chỗ ở gốc cây trên vỉa hè, thậm chỉ cả ở “viả hè” của cầu Chương Dương, cầu Long Biên, các quý ông, quý anh có khi “ tây tây”, hoặc không, đều có thể ngang nhiên đứng quay lưng ra ngoài, mặt ngoảnh vào trong, miễn là mắt mình không nhìn thấy thiên hạ. Thậm chí, ngay cả các bà, các chị, quang gánh, thúng mủng vứt ngay cạnh, họ thản nhiên trút bầu” tâm sự” mặc xe cộ lại qua.
Vỉa hè là nhà máy nước. Những tháng hè nóng nực khan hiếm, có dạo bạn còn có thể thấy hàng trăm, hàng chục cái “giếng nước” nhân tạo ở vỉa hè trước cửa mỗi ngôi nhà tại các con phố trung tâm. Dưới những ô giếng đó, là những chiếc máy bơm. Rồi ống nước loằng ngoằng hồn nhiên chạy ngang, chạy dọc, từ nhà nọ vắt sang nhà kia, thậm chí vắt ngang đường.
Vỉa hè là công viên. Ban đêm, đi ở một số đường phố Hà Nội thanh vắng, bạn cũng có thể gặp không ít những thiếu nữ chân dài, mắt xanh mỏ đỏ, đứng như hẹn hò, như đợi ai. Cũng có khi họ ngồi trên xe máy, chân ghếch lên vỉa hè, ngóng đợi. Một vài vị nam giới chạy xe qua, ghé lại, như hỏi han, rồi thì thầm. Một chốc sau, họ nhảy lên xe, ôm eo, hoặc chạy sánh đôi hệt những cặp tình nhân. Đêm về khuya, chỉ có “họ mới hiểu, họ đi đâu, về đâu?” (mượn ý thơ của Xuân Quỳnh).
Vỉa hè Hà Nội là ga - ra. Có thể là nơi để ô tô, có thể là xe máy, xe đạp, vỉa hè Hà Nội thực sự là những ga-ra lớn. Không chỉ là nơi đỗ xe,đậu xe, vỉa hè Hà Nội còn là nơi rửa xe, bơm xe, sửa xe. Nước sinh hoạt ở khu chung cư cao cấp Trung Hoà - Nhân chính có thể đục lờ, nhưng nước rửa xe ở những khu trung tâm Hà Nội bảo đảm sạch, bảo đảm vệ sinh.
Vỉa hè hay lòng đường? (Nguồn: www.vnn.vn)
Và vỉa trở thành lòng đường. Cái ranh giới phân biệt giữa lòng đường với vỉa hè thường biến mất nhất là khi vào những lúc tắc đường, mà chuỵên tắc đường, nghẽn đường ở Hà Nội là chuyện thường ngày của Thủ đô. Vào những lúc đó, xe máy, xe đạp lao ầm ầm, leo vèo vèo lên vỉa hè, chen chúc, hỗn độn, mạnh ai nấy phóng. Đổi lại, người đi bộ phải đi xuống lòng đường.
Lời kết. Nghe chuyện vỉa hè, một người bạn tôi hỏi: “Nhưng nếu không có vỉa hè, người ta sẽ sống bằng gì, sống thế nào?”. Khi đọc định nghĩa về vỉa hè trong cuốn Từ điển Tiếng Việt, bạn tôi triết lý: “Giữa lý thuyết với thực tiễn, giữa lời nói với việc làm luôn là khoảng cách xa lắm, nhất là thời buổi này!”.
Tôi im lặng. Quả là khó trả lời cho một đời sống thực tiễn quá phát triển so với tầm quản lý đô thị của một Thủ đô. Thậm chí, có những cái từ sự tuỳ tiện, còn biến thành một thứ” văn hoá”, một nét riêng để nhớ để thương khi người ta xa Hà Nội thì sao nào?.
Nhưng điều tai hại là ở chỗ này, vỉa hè Hà Nội càng “đa năng”, càng đa dụng, văn minh càng đi xuống, càng phản chiếu diện mạo một nền sản xuất nhỏ và lạc hậu.
Lời giải nằm trong tay của các nhà quản lý đô thị, quản lý thủ đô trước thềm “1000 năm Thăng Long Hà Nội”.

Kỳ Duyên
 
Các bác nói nhiều về bệnh thiếu văn hóa trầm kha: đái đường, các bác có biết ai là người xưa nhất mắc bệnh này không? Xin thưa: Nàng Kiều của cụ Nguyễn Du đấy ạh!
Cụ Nguyễn Du đã ghi rành rành trong "Truyện Kiều" đây này:

"...
Xè xè đám cỏ bên đường"

P/s: Cho Hoa May xì pam, "xả thêm tí rác" trên vỉa hè của bác, đừng phiền lòng nhé, Cay_vo?
(Hmm,không biết HM trích dẫn có chính xác lời thơ không nữa chứ?)
:roll:
 
Back
Top